[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 70

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin

70

[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN - SINH BẢO BẢO] - CHƯƠNG 70

“A a a —- yêu quái! Yêu quái a—-“

Ngô Thành sợ đến hồn phi phách tán, nước tiểu chảy ròng ròng ra ngoài.

Đông Phương Bất Bại dù biết cơ thể mình khiến thế nhân kinh hãi rồi, cũng không ngờ lão già này lại vô dụng đến thế, phẫn nộ quát lên: “Quay lại!”

Nhưng Ngô Thành đúng là sợ đến choáng váng rồi. Vừa rồi gã không cam lòng phải cởi quần Đông Phương Bất Bại ra xem xét hạ thân y, không ngờ tìm không thấy bộ phận kia của nữ giới, lại chỉ thấy vài mạt lông mao nhạt màu và hậu huyệt kia chảy ra vài tia dịch thể.

Ngô Thành năm xưa lăn lộn ở thanh lâu quan quán, coi như là chai mặt. Không chỉ kỹ nữ, kể cả cơ thể tiểu quan gã cũng xử lý qua nhiều lần. Nhưng tình huống trước mắt như vậy vẫn là lần đầu tiên gã thấy.

Gã cân nhắc liệu có phải mình hoa mắt rồi hay không, lại nhìn lại thêm mấy lần, mới kinh ngạc tỉnh ngộ vị ‘nữ hiệp’ trước mắt này căn bản không phải nữ. Nhưng mà, bụng thật lớn kia còn thi thoảng động động, thậm chí còn có thể nhìn rõ ràng vị trí thai nhi di động… lại nhớ đến mạch tượng vừa rồi…

Ngô Thành trong lòng thốt lên hai chữ ‘yêu quái’, còn đang ở nơi đồng không mông quạnh hoang vắng, lại gặp một người cường hãn không tầm thường thế này, gã sợ đến muốn quay đầu chạy biến, chân tay lại mềm nhũn, chỉ có thể dùng cả tứ chi mà bò. Đông Phương Bất Bại tàn nhẫn gã đã mắt thấy tai nghe.

Bò được ba bốn trượng, Ngô Thành thầm nghĩ sắp chạy được vào rừng thì có thể trốn thoát rồi, ai biết lại cảm thất như có một bàn tay khồng lồ túm lấy vạt áo, tiếp đó cơ thể bay lên, nặng nề rụng trở về.

Gã choáng đầu hoa mắt, còn chưa kịp phản ứng xem xảy ra chuyện gì, liền cảm thấy cổ thít lại, nói không ra lời.

Gã đạp đạp hai đùi, nhìn ‘nữ hiệp’ chủ nhân của bàn tay đang nhẹ nhàng như không thít lấy cổ mình.

Đông Phương Bất Bại sắc mặt cứng rắn, trầm giọng nói: “Ngươi trốn không thoát! Có tin ta bây giờ bóp chết ngươi!”

Ngô Thành khan cổ muốn rít ra được một chữ ‘tin’, nhưng họng bị bóp quá chặt thốt không ra lời, mắt trợn trắng.

Đông Phương Bất Bại nói: “Nếu ngươi không thể đỡ đẻ cho ta, ngươi còn có tác dụng gì nữa?! Ta… A, a—”

Đông Phương Bất Bại nói được một nửa, một trận đau đớn áp đến, cực kỳ mãnh liệt, không chỉ ngắt lời y, cũng khiến y đau đến bất giác oằn người. Mà Ngô Thành trong tay y, đã bị y mất khống chế bóp mạnh.

“A—-”

Đông Phương Bất Bại đau đến không nhịn nổi, vứt Ngô Thành ra, bất chấp tất cả, hai tay ôm bụng, ngũ quan nhíu vào một chỗ, đau đến muốn lăn lộn.

Đau quá —– đau quá…

Đông Phương Bất Bại không ngừng rên rỉ. Vì thân thể nặng nề, khó có thể hoạt động tự nhiên, bụng lớn lại nặng nề không hoạt động tự nhiên được, đành tựa lưng vào gốc cây, hai đùi không ngừng dùng sức. Một hồi nghĩ rằng mình có thể nửa ngồi dậy, lại đau đến mất lực ngã về trên mặt đất.

Đông Phương Bất Bại cảm nhận được trận đau đớn kịch liệt trong bụng, cùng với những cơn đau trước đó bất đồng. Y hiểu rằng là thai nhi trong bụng đang vội vàng, không đợi được mà muốn ra ngay rồi.

Đại não trống rỗng, ý nghĩ gì cũng không còn, y chỉ dựa vào bản năng gắng dùng sức. Y cắn răng đẩy xuống phía dưới, hạ thân đã đau đến chết lặng, dường như không còn là cơ thể của mình nữa.

Cảm giác như thế này y đã từng nếm qua khi sinh Bảo Nhi. Chỉ là khi đó y đã không thành công, còn lần này…

Đobb đau đến khó nhịn cào cấu loạn xạ trên mặt đất, một hồi liền chộp cả vào thân cây, lưu lại trên mặt đất và thân cây vô số vết cào, móng tay mình thì nứt toác, bàn tay toàn là máu.

Lúc này khắp người y đều ướt mồ hôi, sắc mặt tái nhợt đến nỗi lớp da ngăm đen sau dịch dung cũng che dấu không nổi.

Đau quá… Liên đệ! Liên đệ ngươi đang ở đâu… Ta phải làm sao đây?

Đông Phương Bất Bại còn nhớ lần trước khi sinh Bảo Nhi không thành, cũng như bây giờ, y vùng vẫy một lúc lâu, hài tử cũng không chịu đi ra.

Tên đại phu y lôi đến còn bất tỉnh ở một bên, miệng sùi bọt mép, hiển nhiên là bất tỉnh rồi.

Đông Phương Bất Bại ảo não vì trận đau đớn vừa rồi mà lỡ tay, bóp người hôn mê luôn. Nếu lão già này còn tỉnh táo không chừng có thể nghĩ cách giúp mình đưa hài tử ra.

Y chợt nghĩ đến một biện pháp.

Người đang trong hiểm cảnh, tiềm lực thật đúng là vô cùng.

Đông Phương Bất Bại xoay bụng, như một con rùa bự bị lật úp, phí rất nhiều sức lực, gần như bò trên mặt đất.

Y xoay người đối mặt với gốc cây, hai cánh tay ôm lấy thân cây, làm tư thế nửa quỳ trên mặt đất. Bụng lớn trĩu xuống, tư thế này khiến thai nhi càng xuống thấp, cũng tiện cho y dùng sức.

Lúc này y đã hết cách, chỉ có thể cố gắng hết sức sinh hài tử ra.

Ngô Thành mơ màng tỉnh lại, hai mắt mông lung, liền thấy trước mắt có một bóng lưng, nửa quỳ trước gốc cây, thở gấp rên rỉ đau đớn.

Gã nhất thời hoảng hốt, nhớ khônng ra chuyện vừa nãy. Nhưng thấy thân ảnh hai đùi xích loã đột nhiên rơi ra một vật, lại bị doạ bất tỉnh tại chỗ. = =|||

“A— a a—-”

Đông Phương Bất Bại mặt trắng bệch, một tay víu thân cây, một tay dùng sức đè lên bụng, muốn đẩy thai nhi xuống.

Hai đùi y mở rộng, không biết qua bao lâu, một vật chui mạnh ra, y chỉ cảm thấy một cỗ đau đớn khi bị xé rách, vật chui ra quá nửa.

Đông Phương Bất Bại dùng sức hít thở, cảm giác hài tử đã ra rồi.

Đã đến thời điểm cuối cùng, y từng xem qua sách y, biết thai nhi ra được đầu rồi thân thể rất nhanh có thể ra, liền hít sâu, theo cơn đau kịch liệt dùng sức rặn xuống.

“Ư—–”

Vật lớn nơi hạ thể cuối cùng cũng chậm chạp rơi ra.

Đông Phương Bất Bại vội vàng nghiêng người nằm xuống, lấy tay đỡ được thai nhi.

“Phì… Oa oa…”

Ngực nhỏ của bé con như khó thở mà hổn hển, khóc oa oa.

Đông Phương Bất Bại cả người ướt đẫm, tóc đen đã tán loạn, càng lộ ra bộ dạng y chật vật không chịu nổi. Y nhất thời còn chưa thể tin được, hài tử cứ vậy mà sinh ra rồi?

Y ôm hài tử trước ngực, là một bé trai khoẻ mạnh, vẫn còn cả dây rốn.

Đông Phương Bất Bại mơ hồ, cũng không rõ mình là nam hay nữ, lẽ nào thực sự biến thành nữ nhân rồi? Như vậy thì, thì biết làm sao đây?

Y mờ mịt ôm hài tử, lại phát hiện hài tử đột nhiên mở bừng mắt, chỉ chớp mắt, nhưng y có thể nhìn rõ ràng hai mắt hài tử.

Đông Phương Bất Bại nhìn xuống, sửng sốt.

Này là…

Dương Liên Đình ngưng tụ toàn bộ tinh thần lực, dịch chuyển không gian, hắn có thể khống chế, cự ly gần với Đông Phương Bất Bại nhất.

Một mảnh núi rừng mênh mang hiện ra, bao quanh là núi non trùng điệp.

Dương Liên Đình triển khai sóng tinh thần tiến hành thăm dò, biết đây là sau núi Tung Sơn, nhưng còn chưa thấy được bóng dáng Đông Phương Bất Bại.

Nghĩ đến đấy, hắn vội điều động nội tức, vận công lực, phóng như bay. Nội lực hắn hiện tại còn kém đám người Hướng Vấn Thiên một chút, khinh công lại thiếu luyện tập, nhưng tốc độ đủ nhanh.

Lao về phương hướng của Đông Phương Bất Bại, vừa đi vừa triển khai sóng tinh thần cảm ứng. Phạm vi Tung Sơn lớn, tốc độ hắn có nhanh, cũng phải chạy hơn nửa tiếng. Bỗng nhiên hắn bước hụt, sém thì ngã sấp xuống.

Này là…

Có một đứa ra rồi!

Dương Liên Đình cảm ứng rõ ràng sóng tinh thần yếu ớt của đứa nhỏ, so với khi Bảo Nhi sinh ra thì lớn hơn nhiều.

Sắc mặt hắn đại biến, không biết Đông Phương làm thế nào sinh được ra, lẽ nào… Không không. Sẽ không đâu!

Dương Liên Đình mặt mày tát mét phóng đi, cuối cùng chạy được đến Tung Sơn cấm địa.

“Oa oa… Oa oa oa…”

Từ xa đã nghe thấy tiếng khóc của hài tử, đúng là một đứa nhỏ khoẻ mạnh.

“Đông Phương —”

Đông Phương Bất Bại hư nhược dựa vào gốc cây, một tay ôm hài tử, một tay xoa bụng, cố chịu đựng cơn đau đứa nhỏ còn chưa sinh đang gây ra cho y, không biết phải làm thế nào. Đã vậy Ngô Thành còn hôn mê nằm vật một bên, đúng là còn chẳng bằng phế vật.

Bỗng nghe thấy một âm thanh thân thuộc, làm y ngẩn người.

Chẳng lẽ lại thấy ảo giác rồi? Sao có thể nghe thấy thanh âm Liên đệ?

Đông Phương Bất Bại mơ mơ màng màng, cảm thấy khó tin, cúi đầu lẩm bẩm, cố gắng giữ sức.

“Đông Phương!”

Lại một tiếng hô lên, một bóng người từ xa phóng đến.

Đông Phương Bất Bại cả kinh, ngẩn ngơ nhìn người nọ, cảm thấy không thể tin nổi.

Dương Liên Đình cũng không thể tin nổi cảnh tượng mình đang chứng kiến.

Đông Phương Bất Bại quần áo hỗn độn, hạ thân toàn là vết máu dơ bẩn, trong lòng còn ôm một đứa nhỏ, ánh mắt tiều tuỵ mờ mịt, so với lúc sinh Bảo Nhi còn chật vật hơn.

Dương Liên Đình đau lòng đến độ khó thở. Lao nhanh đến, ôm người vào lòng.

“Đông Phương, là ta đến chậm, đều là ta sai, để ngươi phải chịu khổ!”

Đông Phương Bất Bại vẫn ngẩn ngơ nhìn hắn, rồi giơ tay sờ sờ mặt hắn, miệng lẩm bẩm: “Là thật? Chẳng lẽ ta sinh hài tử đến váng đầu rồi?”

Dương Liên Đình nghe y nói không biết nên khóc hay nên cười, thật đúng là dở khóc dở cười, chỉ chặt chẽ ôm lấy y, dùng sức hôn lên mặt y, nói: “Ngươi không nhầm, cũng không mơ, là ta a. Ta thật sự trở về rồi!”

“A, ân—-”

Đông Phương Bất Bại cảm giá được nhiệt độ cơ thể và nụ hôn quen thuộc của hắn, cuối cùng bình tĩnh trở lại, mới phát hiện đây không phải mơ. Ai biết ngay lúc này, bụng lại quặn đau, một tiểu bảo bảo nữa cũng muốn ra rồi.

Lúc này mặt trời đã xuống núi, trong rừng màn đêm dần buông xuống, tịch dương mông lung.

Dương Liên Đình vội vàng chân tay luống cuống đóng gói kỹ lưỡng đứa lớn, để một bên, đỡ Đông Phương Bất Bại tựa vào thân cây, thấy bụng y co thắt, hơn nữa càng lúc càng nhanh, vội vàng triển khai sóng tinh thần, muốn giúp y một tay.

Nhưng hắn vừa mới dịch chuyển không gian hơn trăm km, sớm hao phí toàn bộ tinh thần lực. Hắn vi phạm điều lệ, cấm chế cường đại, nên tinh thần lực chưa hoàn toàn khôi phục, hồi phục cũng chậm, nên không thể triển khai bố cục như lần trước giúp Đông Phương Bất Bại thuận lợi sinh nở.

Dương Liên Đình cố mấy lần vẫn thất bại, mặt trắng bệch không còn giọt máu.

Đông Phương Bất Bại sao lại không biết hắn muốn làm gì, dùng sức nắm tay hắn, nở một nụ cười tái nhợt, an ủi nói: “Liên đệ, đừng lo lắng, ta có thể tự làm.”

Dương Liên Đình lo lắng: “Đông Phương…”

Đông Phương Bất Bại nhìn hắn, cảm thấy đã hạnh phúc viên mãn rồi, cả người đều có tinh thần, sức lực cũng khôi phục nhiều hơn, không còn chật vật ngơ ngác  như vừa rồi nữa.

“Liên đệ, ngươi yên tâm, ta nhất định có thể bình an sinh hải tử của chúng ta ra. Ân, a—”

Giống như muốn chứng tỏ lời mình vừa nói, Đông Phương Bất Bại dùng sức, rặn xuống.

 

Hết chương 70.

R: má ơi mấy chương rồi vẫn chưa sinh xong nữa ;;__;; Đông Phương mỹ nhơn sinh nở thật gian nan. Đột nhiên có cảm giác như đang edit truyện cho bà bầu vậy =))

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. :)))))))) sinh nở chưa bao giờ là dễ cả :)))))))))
    cảm ơn chủ nhà rất nhiều vì đã edit bộ này a <3

    • Robin says:

      sinh mấy chương liền luôn ;;__;; có cảm giác quá nửa truyện là thời gian mỹ nhưn mang bầu và sinh =))))))
      cảm ưn cưng vì vẫn luôn theo dõi nhe <3 hihi

Để lại bình luận

%d bloggers like this: