Trái chủ hãn phu – Chương 43+44

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Trái chủ hãn phu - Chương 43+44

Chương 43: Bận càng thêm bận.

Nhìn thì là một cô gái yếu đuối, kỳ thực là một gã đàn ông nhanh nhẹn dũng mãnh, như vậy chỉ có một loại khả năng, đó chính là thích mặc đồ nữ, còn là một tên số 1 tinh khiết thích mặc đồ nữ!

Vậy là nói, Ngu Tư Ngôn là bị hai bên tình nguyện quá chén, đang muốn ăn, người nhà tên mặc đồ nữ đã tìm tới, cắt đứt sự kiện máu tanh bạo lực này? !

Lữ Việt đem đường nhìn chuyển qua trên người Ngu Tư Ngôn ôm bóng nhảy lên ở xa xa, không khỏi cảm thán:

Cái tên này gần đây vận cứt chó cũng quá tốt rồi!

Lữ Việt người này còn đang chua lòm oán thầm, bên tai đột nhiên truyền đến một trận tiếng con gái thét chói tai,

“Oa! Thật là lợi hại, bóng vào giỏ rồi.”

Chẳng biết từ bao giờ, bên ngoài sân bóng không người đứng hơn mười cô nàng, mắt hình trái tim nhìn ngắm Ngu Tư Ngôn nhiệt huyết đổ mồ hôi trong sân bóng.

Lữ Việt khoa trương trợn trắng mắt một cái.

Mấy người có biết vòng ném phạt ở đâu không hả? ! Còn bóng này bóng nọ, trực tiếp kêu ‘Đẹp trai quá’ luôn đi cho rồi.

Đầu năm nay, đẹp trai, nghịch bùn cũng là mê người, xấu trai, đánh golf cũng là thành xúc cứt.

Không muốn cùng một đống con gái gào to đứng cùng nơi, Lữ Việt có chút bực mình.

Trùng hợp, điện thoại di động của Ngu Tư Ngôn đúng lúc vang lên, Lữ Việt liếc nhìn màn hình, âm thầm cười xấu xa một chút, hô về phía Ngu Tư Ngôn trong sân:

“Bảo bối nhi, đi thôi, công ty có việc!”

Cả đám con gái xoát xoát đem ánh mắt hội tụ lên người Lữ Việt.

Lữ Việt ngọt như đường hưởng thụ đường nhìn nhiệt tình, mặt mang mỉm cười nhìn Ngu Tư Ngôn ôm bóng chạy về phía anh.

“Có việc hả? Đi.”

Ngu Tư Ngôn tính tình vốn lỗ mãng lại là cuồng công tác, lời này của Lữ Việt cậu chỉ hấp thu đúng một câu ‘Công ty có việc’.

Lữ Việt chỉ biết Ngu Tư Ngôn căn bản không nghe thấy xưng hô nũng nịu, anh tiến ra đón, đem điện thoại đưa cho Ngu Tư Ngôn, rất cẩn thận chu đáo cầm lấy khăn mặt lau mồ hôi cho Ngu Tư Ngôn, dáng cười đầy mặt hỏi:

“Có mệt hay không? Nếu không chúng ta nghỉ một chút?”

Ngu Tư Ngôn bỏ di động vào túi, nhận lấy khăn mặt, qua loa xoa xoa mái tóc ẩm,

“Đi thôi, về.”

“Được.” Lữ Việt tít mắt theo sát phía sau Ngu Tư Ngôn, nở nụ cười như một quý ông với đám người đang ngây ra như phỗng kia, đắc ý bước đi. (Vũ: Cái tên này thật là =..=)

Ngu Tư Ngôn dự định hôm nay cho công ty nghỉ ngơi, nhưng tin nhắn này không phải của người khác, mà là trợ lý Hiệp Tín.

Chuyện của Hiệp Tín đã ký hợp đồng rồi, cậu phải nhận!

Quay lại công ty, trợ lý ôm một chồng văn kiện cao nửa mét đứng chờ trước cửa công ty.

Lữ Việt cầm chìa khoá mở cửa công ty, Ngu Tư Ngôn tiện tay nhận lấy tư liệu trong tay trợ lý, có chút dại ra,

“Đây đều là?”

Từng giây của trợ lý đều là quý giá, nhanh chóng giải thích:

“Đây đều là một ít nợ nần nhỏ gần đây Hiệp Tín bị khất, phiền các cậu mau chóng xử lý, tuy rằng con số không lớn, thế nhưng đối với danh tiếng của Hiệp Tín mà nói vẫn rất quan trọng, nhờ cậu nhất định phải tăng nhanh tốc độ.”

Ngu Tư Ngôn bỏ ra một tay, mở ra một tệp tài liệu trên đầu tiên, thoáng xem qua, nhíu mày, xem ra phải tốn chút sức. . .

“Được, chúng ta vào trong bàn kỹ hơn.”

Trợ lý giơ lên cổ tay nhìn thoáng qua thời gian, uyển chuyển từ chối nói:

“Thật xin lỗi, tôi phải lập tức chạy trở về, về những khoản nợ này, bên trong tư liệu đã giới thiệu rất rõ, xin ngài xử lý theo trình tự văn kiện, nếu ngài còn có việc gì chưa rõ, có thể gọi điện thoại cho tôi, tôi xin phép đi trước.”

Ngu Tư Ngôn sảng khoái đáp ứng:

“Được, anh đi đi, chúng tôi sẽ xem tư liệu rồi giải quyết.”

Tiễn bước trợ lý, Ngu Tư Ngôn đem văn kiện ôm vào phòng làm việc, tiện tay lật xem vài phần.

Tư liệu đã phân loại dựa theo trình độ khẩn cấp, từng loại còn dùng sổ ngạch chỉnh lý rồi thứ tự xử lý, nguyên nhân con nợ nợ tiền, bối cảnh gia đình, địa vị xã hội, trạng huống tâm lý đều điều tra vô cùng rành mạch, không hổ là siêu cấp trợ lý làm việc.

Lữ Việt đi vào, cầm lấy một phần tư liệu,

“Cái này phải mất bao nhiêu thời gian, chúng ta còn vài việc chưa xử lý xong đâu!”

Ngu Tư Ngôn híp mắt, trong đầu đánh giá một chút,

“Đem mấy việc chưa ký hợp đồng đều đẩy đi, phải nhanh chóng xử lý chồng tài liệu này của Hiệp Tín, mấy thứ này dù thế nào cũng mất hơn một tháng.”

Lữ Việt thở ra một ngụm khí lạnh, nhìn một chồng tư liệu nói:

“Đây là dựa theo trình tự sắp xếp đúng không, nói vậy, càng về sau càng khó giải quyết?”

“Ừ.”

Lữ Việt cúi lưng rút ra văn kiện dưới nhất, vừa mở, trong tay liền trống trơn.

Ngu Tư Ngôn đem phần văn kiện kia một lần nữa nhét về dưới cùng, đem phần trên nhất đưa cho Lữ Việt,

“Đừng phí thời gian nữa, tập trung xem cái đầu tiên đi, tôi đi tắm đã, lập tức đi ra.”

Lữ Việt chu mỏ mở văn kiện, nhìn tên con nợ, khuôn mặt tuấn tú suy sụp.

Trương Tam Phong, vừa nhìn tên này liền biết là cấp bậc thấp, nhìn nhìn tên đẳng cấp cao nhất người ta đi, Hạng Tường! Cao thượng biết bao! (Vũ: ái chà! âm mưu tới rồi đây *cười gian*)

Chương 44: Chính là nhìn ngứa mắt.

Nhân giai khổ viêm nhiệt, ngã ái hạ nhật trường.

(Tạm dịch: Người đều khổ vì nóng, ta yêu mùa hè dài.)

Câu này của Lý Ngang là câu Ngu Tư Ngôn không thích nhất, mà tháng 7 tháng 8 được miêu tả càng là tháng ngày đen tối của Ngu Tư Ngôn.

Bởi vì vừa đến tháng 7, Trùng Khánh đã bắt đầu bước vào mùa hấp bánh bao khó chịu nhất.

Sáng sớm 6h đã giống như nằm trong lồng hấp, bị chưng mãi đến 12h đêm, có đôi khi chưng đến non nửa tháng, từng giây từng phút không ngừng nghỉ.

Muốn nói đàn ông nha, hè tới là cởi áo, nóng thì đi bơi, oi thì uống bia ăn dưa hấu.

Nhưng tới chỗ Ngu Tư Ngôn người này, mọi thứ lại khác!

Ngu Tư Ngôn là điển hình hỏa thể, tháng 3 mặc áo ngắn tay, tháng 7 còn phải mặc, quả thực chính là muốn mạng cậu.

Nhưng cậu không có cách nào khác, nói cởi áo, cậu mỗi ngày còn phải đi đòi nợ, sắm vai đủ loại, vết sẹo trước ngực khiến cậu ngay cả áo cổ chữ V hoặc là áo 3 lỗ còn chẳng dám mặc; nói nóng quá không chịu được thì đi bơi, nhưng Ngu Tư Ngôn người này cũng không được, cậu sợ nước, ngay cả nằm trong bồn tắm ngâm nước lạnh cũng không dám; bảo đi uống bia ăn dưa hấu, Ngu Tư Ngôn cũng không, lý do là ăn dưa uống bia không những trướng bụng còn buồn đi tiểu, lúc đòi nợ bị đói không nói, còn dễ buồn tiểu nhiều lần bất tận.

Nói không được nữa, không phải còn có điều hòa và kem sao.

Nhưng Ngu Tư Ngôn là một tên quái thai, dùng điều hòa nói không khí không thông thoáng —— bí! Kem có chất hóa học hữu cơ —— độc!

Vậy nên từ đầu ngày tiểu thử âm lịch (ngày 6, 7, 8 tháng 7), vẫn duy trì liên tục đến tiết thu phân (22, 23, 24 tháng 9), công ty đòi nợ Thế Thiên Hành liền bước vào thời kì ác ma đến trái đất mỗi năm một lần.

Đoạn thời kì này, cá tính như bom nổ của Ngu Tư Ngôn cất dấu đều là dốc lòng bốc cháy, có thể so với ớt chỉ thiên cao cấp, sờ một cái đã bỏng tay!

Lão tổ tông quan sát đánh giá thế gian vạn vật đều có độ chuẩn xác kinh thiên địa quỷ thần khiếp, so với dự báo thời tiết sai toèn toẹt ngày nay hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.

Mùng 7 tháng 7, Trùng Khánh đúng như tổ tiên dự liệu, chuẩn xác không lầm đột nhiên nóng dữ dội!

Sáng sớm ra đã 35 độ 8.

Một đám người trong công ty lòng bàn tay lòng bàn chân đều nắm chặt, cả đám đều tranh thủ chạy tới công ty vào 6h trước khi Ngu Tư Ngôn rời giường, ngay cả Lữ Việt cũng không ngoại lệ.

Thế nhưng không giống những người khác, Lữ Việt không ngồi nghiêm chỉnh, như đứng đống lửa, như ngồi đống than như thế, trái lại rất thanh thản.

Anh ôm laptop trong phòng làm việc xuống tầng 1, ngồi cùng nơi với một đống người, sau đó mở âm lượng laptop lên to nhất, đặt lên bàn công tác trước mặt, lắc lắc chân, từ từ nhắm hai mắt nghe nhạc.

Laptop thâm tình muôn vàn hát lên ca khúc 《mùng 7 tháng 7 》 của Hứa Tuệ Hân, lời bài hát nghe vào tai một đám đàn ông thẳng nuốt nước bọt.

“Mùng 7 tháng 7 trời trong, đột nhiên tuyết rơi, không dám mở mắt, hi vọng là ảo giác của em, em đứng phía bên kia cầu, nhìn tuyết phủ kín con đường anh đến. . .” (Vũ: móa!!! @@)

Cửa phòng làm việc Ngu Tư Ngôn bị một cước phá tung, như hổ như sói lao ra một thân ảnh, trực tiếp từ lầu hai nhảy xuống, Ngu Tư Ngôn thú hóa chỉ mặc một cái quần đùi đi biển, trong nháy mắt vù tới chỗ laptop, một quyền đánh thẳng, màn hình laptop bị đấm thủng. . . (Vũ: phụt!!!! ~~~)

Mắt thường có thể thấy dòng điện màu tím bạc bọc quanh cánh tay Ngu Tư Ngôn tạo thành hình vòng tay, liên tục xẹt xẹt vang lên, khói bốc lên làm nền nổi bật vẻ mặt dữ tợn của Ngu Tư Ngôn thành khuôn mặt trừng mắt.

“Không có việc để làm, phải không!”

Một tiếng gào rống, chấn cho tất cả mọi người run lên, bật người ngồi nghiêm y như trong quân đội.

Lữ Việt đột nhiên từ phía sau móc ra một cái quạt hương bồ lớn, hai tay cung kính nắm cán quạt, ‘Vù vù’ quạt gió cho Ngu Tư Ngôn, nịnh nọt nói:

“Anh cả, phần việc cuối cùng của Hiệp Tín ở chỗ cậu, chúng tôi không phải đều chờ cậu hạ lệnh sao.”

Cái tính bom nổ của Ngu Tư Ngôn, mở miệng liền ra quyết định,

“Chỉ có cái thứ kia, ông đây chỉnh dễ nhất, trực tiếp vọt tới chỗ hắn đấm ra tiền cho ông!”

Quải Tử thử nhỏ giọng nói:

“Anh cả, cái này. . . Có cần thương lượng thêm không? Dù sao cũng là độ khó hệ số 10!”

Ngu Tư Ngôn trừng mắt hổ,

“Cái thứ kia gọi cái gì Hạng? Ông đây nhìn họ hắn thôi đã thấy ngứa mắt!”

Quải Tử cúi đầu, nhỏ giọng nhắc tới một câu:

“Họ đó không phải rất xứng với họ Ngu sao.”

“Nói gì hả? !” Ngu Tư Ngôn trong mắt phun ra lửa.

Quải Tử nhanh chóng lắc đầu, ngậm chặt miệng.

Ngu Tư Ngôn nhìn dáng dấp mọi người câm như hến, cuối cùng cũng đè xuống cơn tức, giọng điệu coi như bình ổn nói:

“Tôi đã xem, công ty Viễn Hoành nợ tiền là một công ty nhỏ không đáng kể dưới danh nghĩa của tập đoàn Tường Phi, Hạng Tường bắt đầu tiếp nhận làm người đại diện công ty từ năm 2002, mấy năm nay vẫn không có lợi nhuận, năm ngoái lại đột nhiên xin Tường Phi một khoản hạng mục đầu tư, khoản tiền kia là do tập đoàn lấy phương thức cho vay mà gửi xuống, kết quả hạng mục này lỗ vốn nghiêm trọng, kéo sập toàn bộ Viễn Hoành, loại mặt hàng này, điển hình chính là thèm ăn đòn!”

Động tác quạt của Lữ Việt ngừng lại,

“Tôi nhớ Hạng Tường mới 29 đúng không, năm 2002, vậy cậu ta mới 18 tuổi!”

Ngu Tư Ngôn phiền chán nói:

“18 đã thành bại gia tử!”

Mọi người, “. . .” (Vũ: “. . .”)

“Tường Phi chẳng qua là niệm tình cũ, cái thứ kia cư nhiên còn lên mặt, nợ tiền kéo dài hơn một năm không nói, bản thân còn sống trong biệt thự nhỏ ở ngoại ô, một căn đã mấy triệu, còn có cái xe cũng mấy triệu, mẹ nó đây chính là bệnh trụi tóc điển hình! Khỏi cần lo lắng, loại người đần độn này chỉnh một trận là tốt nhất, hắn ta không dám báo cảnh sát, mấy người sảng khoái lên!”

Mọi người nhìn nhau một chút, cuối cùng trưng cầu ý kiến anh cả Ngu,

“Anh cả, đánh tới trình độ nào?”

Ngu Tư Ngôn nghĩ đến cái họ kia trong lòng không hiểu bốc lên một đống lửa, cậu nghiến răng nói:

“Chỉnh theo khuôn mẫu chú hai kia cho tôi!”

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: