[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 71 + 72

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin

71 + 72

[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 71 + 72

Thực ra Dương Liên Đình cũng không quá lo lắng. Đông Phương Bất Bại dù sao cũng đã từng sinh một lần, cơ thể đã có thích ứng với loại chuyện này. Hơn nữa hơn hai năm nay tinh thần lực của y được đề cao mạnh, trong vô thức hoàn toàn có thể điều chỉnh trạng thái cơ thể, bảo vệ khí quan toàn thân. Hơn nữa hai đứa nhỏ trong bụng y tinh thần lực còn mạnh hơn so với Bảo Nhi, có thể trợ giúp tiến hành cải tạo mẫu thể.

Đông Phương Bất Bại lại vừa thuận lợi sinh được một đứa, cơ thể mở ra, thai nhi theo từng cơn co thắt nhanh chóng lộ ra.

“A—” Đông Phương Bất Bại mặt nghẹn đến đỏ bừng, đau đớn gần như muốn bất tỉnh. Y nắm chặt tay Dương Liên Đình, hô lớn một tiếng: “Liên đệ—”

Một cơn đau kịch liệt, hài tử chậm rãi xuất hiện.

Dương Liên Đình vẫn chú ý nhìn y sinh, cảm giác hoàn toàn không giống lần trước.

“Ra rồi ra rồi. Đông Phương, hài tử ra rồi.”

“Ha…”

Đông Phương Bất Bại nháy mắt kiệt sức ngã xuống đất, cả người thấm đẫm mồ hôi, khộng còn sức nhúc nhích.

Dương Liên Đình ôm hài tử mới sinh ra, kiểm tra, thấy hài tử nhanh chóng khóc váng lên, cơ thể cũng hết sức khoẻ mạnh. Dùng khăn lau lau trên người bé, liền vội vã đặt bé vào lòng Đông Phương, rồi gấp rút triển khai tinh thần lực kiểm tra cơ thể Đông Phươnb Bất Bại, giúp y hàn gắn miệng vết thương.

Ngô Thành kia bất tỉnh nửa ngày, lúc này cuối cùng cũng tỉnh. Tỉnh lại liền thấy bên tai có tiếng khóc của hài tử, còn là hai tiếng hợp tấu.

Gã sửng sốt, rồi mới nhớ tới người muốn gã đỡ đẻ cho, một đại hán bất nam bất nữ, mặt gã liền trắng bệch, run rẩy nhìn về phía gốc cây.

Mặc dù lúc này mới qua giờ tuất, vẫn mùa hạ, nhưng bầu trời sớm tối đen, không gian mờ ảo nhìn không còn rõ ràng nữa.

Ngô Thành nheo mắt, nhìn một hồi lâu, mới nhận ra người nửa ngồi dưới gốc cây, trong lòng còn ôm hai hài tử song sinh chính là nam tử lúc chiều bắt gã đến. Bên cạnh còn có một nam tử trẻ tuổi anh tuấn, không biết đến từ bao giờ.

Đông Phương Bất Bại lúc này mới nhớ đến muốn lau đi hoá trang trên mặt.

Dương Liên Đình chữa trị miệng vết thương của y xong, cùng y ôm hai hài tử mới sinh nói chuyện, lúc này mới phát hiện y đang dịch dung. Không muốn để người yêu thấy khuôn mặt ‘thô kệch’ này của mình nên y mới vội vã lau đi.

Đông Phương Bất Bại lau sạch lớp hoá trang, khôi phục diện mạo vốn có, nhu thuận rúc vào lòng Dương Liên Đình.

Tinh thần lực của Dương Liên Đình chưa khôi phục được, Đông Phương Bất Bại lại vừa sinh hài tử, hai người nhất thời khó có thể rời khỏi đây, liền ôm hài tử ngồi một chỗ nói chuyện.

Ngô Thành kia tỉnh lại, thấy tình cảnh một nhà bốn người này, lén lút xoay người muốn chuồn.

“Đứng lại.” Dương Liên Đình thản nhiên phun ra hai chữ.

Ngô Thành sợ đến nỗi người cứng đơ. Quái vật bất nam bất nữ kia sắp sinh mà đối phó mình cũng chỉ cần một cái phất tay, lúc này y mà ra tay, không chừng mình bay mất cái mạng hèn.

Nghĩ đến vậy, gã liền muốn khóc, phanh một tiếng quỳ xuống, dập đầu vái Dương Liên Đình và Đông Phương Bất Bại không ngớt, xin tha mạng.

Dương Liên Đình nhíu nhíu mày, hắn cùng Đông Phương Bất Bại lâu ngày gặp lại, đang lúc ngọt ngào dịu dàng nói chuyện tâm sự, lại thấy một lão già phá đám, thấy ngứa hết cả mắt. Bất quá hắn không rõ tình huống, trước vẫn phải hỏi đã.

“Vợ à, gã này là sao đây?”

Đông Phương Bất Bại đáp: “Là ta bắt ở hậu viện của Tả Lãnh Thiền về, hình như là đại phu chuyên khám nội khoa, vốn định để gã giúp ta đỡ đẻ, đáng tiếc chỉ là một phế vật.”

“Xử lý gã thế nào?” Dương Liên Đình hỏi.

Đông Phương Bất Bại ôn nhu nằm trong lòng hắn, lạnh nhạt đáp: “Gã xem qua thân thể ta, còn bảo ta yêu quái. Giết đi, dù sao cũng là phế vật vô dụng.”

Ngô Thành nghe vậy mặt mũi trắng bệch, không đợi Dương Liên Đình nói chuyện, liền hô to: “Đại hiệp tha mạng! Đại hiệp tha mạng!” Gã vì mạng sống, đột nhiên nhớ ra một chuyện, kêu lên: “Ta biết mật thất của chưởng môn ở đâu, bên trong có vô số kim ngân châu bảo, ta có thể đưa hai vị đại hiệp đi tìm, chỉ xin các ngươi tha mạng cho ta.”

Dương Liên Đình nghe vậy sửng sốt, “Ngươi chỉ là đại phu nho nhỏ ở hậu viện Tung Sơn sao có thể biết mật thất của Tả Lãnh Thiền? Đừng lừa dối chúng ta, cẩn thận cái mạng nhỏ của ngươi.”

“Không có không có, tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám. Tiểu nhân thực sự biết.”

Đông Phương Bất Bại cũng bất ngờ, trầm giọng nói: “Ngươi tốt nhất nói cho rõ ràng.”

Ngô Thành vẫn sợ Đông Phương Bất Bại hơn Dương Liên Đình nhiều, nghe y nói mà cả người run lẩy bẩy, vội vàng nói.

Thì ra gã đã ở Tung Sơn hơn một năm, vẫn luôn xem bệnh cho tiểu thiếp của Tả Lãnh Thiền. Tiểu thiếp kia được Tả Lãnh Thiền vô cùng sủng ái, làm chuyện gì cũng có ả theo bên cạnh, không khác gì phu nhân.

Tiểu thiếp kia vì sảy thai, thân thể mang bệnh căn, may được Ngô Thành có chút tài năng chữa trị phần nào, bệnh tình mới có khởi sắc. Chỉ là cơ thể không còn được như những nữ tử khác, sau khi sảy thai thì rất khó lại mang thai lần nữa, nếu muốn hoàn toàn khôi phục khả năng sinh nở, cần một số dược liệu rất hiếm có trợ lực. Trong đó có Nam Hải minh châu.

Tiểu thiếp kia nghe vậy, gấp gáp đưa Ngô Thành đến thư phòng Tả Lãnh Thiền, quấn lấy lão xin một viên Nam Hải minh châu. Lúc đó Ngô Thành mới biết trên tay Tả Lãnh Thiền có.

Tả Lãnh Thiền bị ả dây dưa, lại rất sủng ái ả, nên bảo gã chờ ngoài thư phòng, tự mình đi lấy Nam Hải minh châu kia.

Ngô Thành vẫn theo bên cạnh tiểu thiếp nọ. Tả Lãnh Thiền là người cẩn thận đa nghi, sớm tra cẩn thận thân phận của gã, lại biết gã không có võ công, liền chẳng thèm liếc gã lấy một cái.

Ngô Thành kia ngồi cùng tiểu thiếp chờ ở gian ngoài, nhưng không ai biết gã có một sở trường, đó là tai gã rất thính, nhất là âm thanh ngọc khí va chạm và kim mộc, gã nghe lại càng chuẩn.

Thư phòng kia của Tả Lãnh Thiền có một mật thất, lấy một tấm tranh gỗ che đậy. Ngô Thành cũng không dùng sức cố nghe, nhưng vẫn vô tình nghe thấy cơ quan trong thư phòng Tả Lãnh Thiền.

Gã hiện tại không có cách nào cứu cái mạng nhỏ, mới nghĩ ra sự kiện này, chỉ mong hai vị đại hiệp kia vì châu báu mà tha cho mình một mạng.

Đông Phương Bất Bại nghe lời gã, cười lạnh một tiếng: “Ngươi vậy mà cũng có bản lĩnh. Tả Lãnh Thiền kia có gì trong mật thất ngươi cũng chưa nhìn thấy, lại nói nghe thấy tiếng kim ngân châu bảo ra lừa chúng ta. Khinh bổn toạ chưa thấy qua châu báu sao?”

Ngô Thành thực muốn khóc, chỉ cần có thể giữ cái mạng nhỏ thì bắt gã làm gì cũng được.

Dương Liên Đình trầm mặc tính toán.

Tả Lãnh Thiền này, vốn là một kẻ đầy dã tâm, dục vọng với quyền lực thậm chí còn hơn cả Nhậm Ngã Hành. Lão là chưởng môn Tung Sơn kiêm minh chủ ‘Ngũ Nhạc phái’, vốn là nhân vật lãnh tụ trong ‘chính phái’. Lão lợi dụng ngôi vị minh chủ, gia tăng quyền lực, can thiệp sâu vào nội bộ các phái khác.

Khi ấy Hành Sơn Lưu Chính Phong kim bồn rửa tay, muốn cùng trưởng lão Khúc Dương của Nhật Nguyệt Thần Giáo thối ẩn giang hồ, chính là bị lão phá hoại, đến nỗi cả nhà rước hoạ, chết không nhắm mắt. Hơn nữa lão còn ủng hộ Hoa Sơn ‘Kiếm tông’, bất bình với ‘Khí tông’ Nhạc Bất Quần tranh đoạt ngôi vị chưởng môn; phái người phong tỉa Hằng Sơn, nội loạn Thái Sơn, sai Lao Đức Nặc trộm ‘Tịch Tà Kiếm Phổ’… Tóm lại là chuyện xấu nào cũng làm, chính là phản diện thật bự trong ‘Tiếu ngạo giang hồ’.

Hơn nữa Dương Liên Đình còn biết, lần này tại Phong Thiện đài của đại hội Ngũ Nhạc phái, Tả Lãnh Thiền luyện ‘Tịch Tà Kiếm Phổ’ giả bại trước Tịch tà kiếm phổ gốc của Nhạc Bất Quần, tiền mất tật mang. Nhân vật âm hiểm giả dối bại thảm hại như thế, có gì đáng để hắn phải phí thời gian quan tâm?

Hắn còn đang nghĩ, Đông Phương Bất Bại đã lên tiếng: “Tả Lãnh Thiền kẻ này, tâm cao chí đại, tâm kế rất sâu, tác phong làm việc lén lút thâm độc, không phải anh hùng hào kiệt. Tiểu nhân âm hiểm như vậy, không đáng để chúng ta phải lưu tâm.”

Dương Liên Đình nghe vậy, liếc nhìn Ngô Thành, phát ra một làn sóng tinh thần.

Ngô Thành mắt trợn ngược, ngã ngửa.

Dương Liên Đình nói với Đông Phương Bất Bại: “Ta đã phá hoại đại não của gã, nếu có tỉnh lại cũng chỉ là kẻ điên, không thể nói chuyện ở đây ra ngoài nữa. Nương tử có hài lòng không?”

Đông Phương Bất Bại mỉm cười, cúi đầu nhìn hai hài tử trong lòng: “Đêm sẽ lạnh, chúng ta vẫn nên mau mau rời khỏi đây thôi. Bọn nhỏ còn nhỏ quá, sợ rằng không chịu được.”

“Thân thể được không?”

Đông Phương Bất Bại gật đầu, được Dương Liên Đình nâng mà miễn cưỡng đứng lên. Miệng vết thương của y đã được Dương Liên Đình chữa trị kỹ lưỡng bằng tinh thần lực, tốt lắm, chỉ là vẫn khó hành động linh hoạt, cơ thể hư nhược.

Dương Liên Đình ôm lấy y, hai hài tử được bọc thật kín, còn đang rúc trong ngực Đông Phương Bất Bại, cái miệng nhỏ khép khép mở mở. Đông Phương Bất Bại nghĩ đến chuyện đầu tiên phải làm khi trở về, đó là tìm hai bà vú cho bọn nhỏ.

“Chúng ta đi đâu?”

Dương Liên Đình vận khinh công, ôm Đông Phương Bất Bại cùng hai hài tử rời đi.

Đông Phương Bất Bại nói: “Dưới chân núi Tung Sơn ta có an bài một viện tử. Cũng không biết Bảo Nhi và Vương bá đã trở lại chưa.”

Dương Liên Đình đã rời xa y hơn hai tháng, Đông Phương Bất Bại liền nói qua chuyện xảy ra cho hắn một chút.

Hai người rời khỏi cấm địa, lại bất ngờ gặp một đạo bạch quang sấm chớp, Dương Liên Đình vội dừng bước.

Đông Phương Bất Bại trừng mắt, nhìn khoảng không trước mặt đột nhiên xuất hiện một người, trong lòng kinh sợ, cao giọng quát: “Là ai?!”

Dương Liên Đình vỗ vỗ Đông Phương Bất Bại, thật khâm phục định lực của y, người bình thường đêm khuya vắng vẻ lại giữa núi rừng quạnh quẽ thế này gặp người, chỉ sợ phản ứng đầu tiên là nghĩ rằng mình thấy ma, cũng chỉ có Đông Phương Bất Bại của hắn chẳng những không sợ hãi, còn tức giận quát.

Hắn vội nói: “Đừng sợ, là người nhà.”

“Ai nha, Dương huynh, xin lỗi, đến muộn.”

Người đến chính là Len. Hắn mặc áo choàng trắng, trên mặt còn đeo mạng che.

Dương Liên Đình hừ nói: “Đến cũng muộn quá đấy, con ta cũng sinh ra hết cả rồi.”

Len đáp: “Đã nói ngươi không cần lo mà, phu nhân của ngươi cũng không phải sinh lần đầu. Vợ của Yam còn toàn tự sinh đấy.”

Len không hổ là có trải qua giáo giục ‘nguyên thuỷ xã hội’ của người tương lai, nói chuyện cũng thẳng quá. Đông Phương Bất Bại vừa nghe liền thấy người này nói chuyện thật không lựa lời, trên trán không nhịn được nổi gân xanh, hừ nhẹ một tiếng.

Dương Liên Đình nếu không ôm vợ, chắc cũng nhịn không được cốc đầu Len.

“Thôi thôi, đừng nói nữa, vừa lúc, ngươi mau đưa chúng ta rời đi, tìm được sóng tinh thần của Bảo Nhi rồi.” Đêm hôm khuya khoắt, dựa vào mình hắn dùng khinh công, cũng không biết đến lúc nào mới mang được vợ và hai con về đến nhà nữa.

Len cũng biết mình đến muộn quá, có chút ngượng, vội đáp: “Không vấn đề gì, không vấn đề gì.” Vừa nói vừa cầm cánh tay Dương Liên Đình, Đông Phương Bất Bại còn chưa kịp phản ứng, liền cảm thấy trước mắt sáng loá, cảnh vật xung quanh trong nháy mắt biến hoá.

Dương Bảo Nhi nhàm chán ngồi trên giường, hai bàn tay chống má, hai mắt vô thần, hai chân vắt chéo ngồi chờ nương thân.

Hôm nay ở Phong Thiện đại thấy Tả Lãnh Thiền kia bại dưới kiếm Nhạc Bất Quần, làm cho người ta vừa ngoài ý muốn, vừa bất ngờ. Giống như nương nói, cái này gọi là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng sau đi.

Trời xẩm tối Dương Bảo Nhi liền cùng Vương bá xuống núi, trở về chỗ ở bí mật này. Nhưng vẫn không thấy tin tức gì của nương.

Dương Bảo Nhi cũng không phải lo lắng quá, võ công của nương nhà bé thiên hạ đệ nhất, ai cũng không sợ, kể cả cái tiền giáo chủ Nhậm Ngã Hành kia cũng không phải đối thủ.

Nhưng kể cả nói vây, Dương Bảo Nhi vẫn lo, đầu nhỏ buồn ngủ mơ màng gật gật, Hổ đầu thì sớm đã nằm chổng vó ngủ khì khì trên đất rồi.

Bé đang ngẩn người, tinh thần bất ngờ chấn động, hai mắt loé sáng, ngồi bật dậy, cảnh giác nhìn đoàn ánh sáng trắng đột nhiên xuất hiện trong phòng.

“A— phụ thân! Nương thân!” Dương Bảo Nhi nhìn người xuất hiện trước mắt, kinh hỉ nhảy lên, lao đến.

“Bảo Nhi!” Dương Liên Đình thấy con gái nhỏ cũng rất kích động.

“Oa oa… oa oa oa…”

“Oa oa… oa oa oa…”

Đôi song sinh cũng bị đánh thức, đại khái là đói rồi, giúp vui kêu khóc chút.

“Ai nha, tiểu mỹ nữ thật khả ái, ra đây ôm cái nào.” Len thấy Dương Bảo Nhi cũng kích động lắm. Phải biết đối với bọn hắn mà nói, không thể tự nhiên sinh nở nữa, có thể có tiểu hài tử là ít lắm lắm lắm… (đã bỏ n chữ) ấy.

“Ngao ngao—- ô…” Thấy có người lạ có ý đồ bất chính với tiểu chủ nhân, tiểu hổ đầu liền anh dũng ngao ngao kêu, lại bị đối phương phát tinh thần sóng đánh trở về. Hổ đầu đáng thương, ra vẻ đi với một nhà Đông Phương, nó liền chẳng có cơ hội uy phong gì cả. = =

Tóm lại, căn phòng nhỏ đón một đêm bận rộn tíu tít.

Sáng hôm sau, Dương Bảo Nhi chớp chớp hai mắt to tròn nhìn nhìn Len, Len cũng tủm tỉm nhìn lại bé.

“Ngươi là ai? Sao lại che mặt? Ngươi có quan hệ gì với cha ta nha?” Dương Bảo Nhi ra vẻ đại nhân hỏi.

Đêm qua bé còn chưa kịp thân thiết hỏi chuyện phụ thân rời đi lâu lắm, cũng chưa kịp hỏi sao hai tiểu đệ đệ lại chui khỏi bụng nương thân, cũng chưa kịp nhìn kỹ hình dạng hai đệ đệ, đã bị hai vị cha nương đại nhân lừa về phòng đi ngủ.

Hiện tại Vương bá đã tìm đến hai bà vú cho đệ đệ uống sữa. Nương thì mệt mỏi quá, còn đang ngủ say, phụ thân ở trong phòng với nương mãi không ra. Cho nên Dương Bảo Nhi rất ngoan ngoãn không làm phiền, mà tự chơi một mình với hổ đầu trong sân, nhân liện xem cái người cùng phụ thân trở về hôm qua.

Len rất cao hứng bé con đến nói chuyện với mình, vội vàng đáp lời: “Ta gọi là Len, em có thể gọi ta Lan. Che mặt là cha em bảo ta đeo, ta là đồng nghiệp của hắn.”

Dương Bảo Nhi chắp tay sau lưng, nghiêng đầu, đi xung quanh dùng hai mắt lấp lánh hữu thần đánh giá hắn, hổ đầu tưng tửng chạy theo mông chủ, ra cái vẻ chó cậy chủ oai lắm (mồ hôi, có nhầm không? Phải là hổ cậy chủ nhỉ =)))

“Đồng nghiệp? Ý là đồng liêu sao?”

Len suy nghĩ một chút: “Ừm, đúng vậy.”

“Này, ngươi tháo mạng che mặt xuống ta xem xem.”

Len không vui nhíu mày nói: “Em gọi ta Lan.”

Dương Bảo Nhi chần chờ: “Rồi. Nể ngươi là đồng liêu với cha ta, ta gọi ngươi Lan thúc thúc.”

“Lan thúc thúc?”

Len sờ cằm nghĩ nghĩ, lần trước đi chỗ Yam, hài tử nhà Yam mới sinh chưa bao lâu, còn chưa biết nói chuyện, cho nên chưa có xưng hô với hắn là gì cả. Nhưng mà dựa theo bối phận cổ đại, hình như đúng là nên gọi hắn Lan thúc thúc.”

Nghĩ vậy, hắn có chút hưng phấn, lập tức gật đầu nói: “Được, gọi ta Lan thúc thúc đi.”

Dương Bảo Nhi nhíu mày nhỏ, nghĩ thầm người này bị sao vậy nhỉ, ta gọi hắn thúc thúc hắn liền vui như vậy?

Bé ho một tiếng, cười tủm tỉm nheo mắt, ngọt ngào nói: “Lan thúc thúc, vậy ngươi có thể tháo mạng che mặt xuống cho ta xem không? Ta thật muốn thấy mặt ngươi nha~”

Oa… Con gái nhà Rox thật khả ái mà, không giống con nhà Yam chỉ biết khóc.

Len lần đầu được người ta gọi thúc thúc, lại lần đầu nghe thấy âm thanh ngọt ngào mềm mại như vậy, càng hưng phấn.

Trong thế giới tương lai, mọi người đều sống rất lâu, người với người đã không còn nói chuyện theo vai vế gì hết, trừ phi là cha mẹ cùng huyết thống, nếu không tất cả đều gọi thẳng tên. Hơn nữa con trẻ rất hiếm gặp, gia tộc nhà Len đã mấy trăm năm không sinh ta được thế hệ mới, cho nên cái xưng hô ‘thúc thúc’ này đối với hắn mà nói vô cùng trân quý.

Mặt khác, thế giới tương lai lấy tinh thần nuôi dưỡng con trẻ là chính, nhục thể sinh sôi gần như không cần thiết. Hài tử mới sinh theo phương pháp mới, vừa ra đã có một khối thân thể thiếu niên hoàn mỹ, trưc tiếp bỏ qua giai đoạn sơ sinh nhỏ yếu, cho nên hình dạng Dương Bảo Nhi hai ba tuổi nhỏ xíu này Len hết sức mới lạ và yêu thích.

“Được được được. Ta tháo mạng che xuống cho em xem, nhưng mà em không được bị doạ giật mình nha.” Len hì hì đồng ý, vừa nói vừa tháo mạng che xuống.

Dương Bảo Nhi cái miệng nhỏ há to, trừng mắt nhìn Len.

“Bảo Nhi, thúc thúc nhìn thế nào?” Len tự nhiên biết dung mạo tinh thần thể của mình ở thế giới này là hoàn mỹ đến mức nào, mặc dù có trải qua kinh nghiệm chỗ Yam và cảnh cáo của Rox, hắn vẫn mang thói quen cũ, chưa rõ ràng dung mạo của mình có sức rung động đến thế nào đối với người cổ đại.

Dương Bảo Nhi nói không nên lời, nước miếng xém chút thì rơi xuống. Mặc dù tinh thần lực của bé đã mạnh lắm rồi, nhưng dù sao trí lực cũng mới tám chín tuổi, chưa bình tĩnh lại ngay được.

Đúng lúc này, Dương Liên Đình mở cửa đi ra, thấy một lớn một nhỏ ngoài sân, mỉm cười nói: “Bảo Nhi, Len, buổi sáng tốt lành.”

Dương Bảo Nhi tỉnh lại, lập tức mừng rỡ lao vào lòng hắn: “Phụ thân ——”

Dương Liên Đình ôm bé lên, dùng sức hôn hôn, nói: “Bảo Nhi, tâm can bảo bối của cha, phụ nhân nhớ con lắm.”

“Phụ thân, Bảo Nhi cũng nhớ người lắm!” Dương Bảo Nhi cũng dùng sức hôn hôn Dương Liên Đình mấy cái.

“Phụ thân, mấy tháng nay đi đâu vậy? Con và nương lo lắm. Chúng ta nghĩ thật nhiều cách để tìm người đấy.” Dương Bảo Nhi nghĩ đến chia ly mấy tháng này, đỏ cả viền mắt.

Dương Liên Đình đau lòng nói: “Bảo Nhi, phụ thân trở về rồi. Sau này phụ thân sẽ không bao giờ rời khỏi nữa. Đều là phụ thân không tốt, Bảo Nhi đừng trách.”

“Bảo Nhi không bao giờ trách phụ thân đâu. Bảo Nhi chỉ nhớ phụ thân thôi.”

“Bảo Nhi, phụ thân cũng nhớ con.”

“Phụ thân…”

“Bảo Nhi…”

Len ở bên cạnh nhìn hai cha con lâu ngày gặp lại này, nói nói một hồi, một câu trọng điểm cũng không thấy, thầm cau mày, nghĩ: Rox nói chuyện với con gái sao nghe ngu xuẩn vậy nhỉ?

Cũng may Dương Liên Đình chưa quên hắn, dùng sóng tinh thần phóng qua nói: “Sao lại bỏ mạng che mặt? Mau đeo lên, đừng để ngừơi khác thấy.”

Len đáp: “Là con gái ngươi muốn xem nha.”

“Sao lại để bé xem? Ai nha, mau đeo, ngươi tuyệt đối không được để vợ nhà ta nhìn thấy.”

“Vì cái gì nha?”

“Ngu! Không phải đã nói mấy lần rồi sao. Dung mạo như thiên tiên đó rất dễ dàng gây chuyện, để vợ nhà ta hiểu lầm không tốt lắm.”

“Chẳng hiểu ra làm sao, cơ thể chỉ là cái túi da, có cái gì mà phiền.”

Len mặc dù lầm bầm, nhưng vẫn đeo mạng che trở lại.

Hai người dùng sóng tinh thần trao đổi, Dương Bảo Nhi không biết, nói tiếp: “Phụ thân, nương tỉnh chưa? Tiểu đệ dậy chưa? Con muốn vào nhìn nhìn.”

Dương Liên Đình tủm tỉm đáp: “Đều tỉnh rồi. Phụ thân ôm con vào.” Lại nói với Len: “Lan huynh, ngươi cũng vào đi.”

Ba người vào gian trong, Đông Phương Bất Bại đã dậy, rửa mặt chải đầu xong, đang dựa vào bên giường, chơi đùa với hai đứa sinh đôi vừa mới ăn no.

Dương Bảo Nhi chào Đông Phương Bất Bại, rồi bò lên giường, ngồi bên cạnh y nhìn hai đứa nhỏ: “Nương thân, đệ đệ thật nhỏ.”

Đông Phương Bất Bại đáp: “Đúng rồi. Đệ đệ còn nhỏ lắm.”

“Ai là đại đệ đệ ai là tiểu đệ đệ a?”

Dương Bảo Nhi hỏi thế, Đông Phương Bất Bại lại nghĩ đến tình cảnh khi hai đứa sinh ra, lòng trầm xuống, nhớ tới chuyện vừa làm y nghi hoặc vừa lo lắng.

Y liếc Dương Liên Đình một cái, thấy Dương Liên Đình vẫn mỉm cười đứng một bên, trong lòng không yên, không biết Liên đệ có cách gì chưa.

“Đây là đại đệ đệ, đây là tiểu đệ đệ.” Đông Phương Bất Bại nói với con gái.

Dương Bảo Nhi nhìn nhìn, nói: “Sao tóc đại đệ đệ lại ngắn như vậy nha? Tiểu đệ đệ tóc rất dài rất đen nha.”

Bé vô tâm hỏi một câu, lại làm hai đứa nhỏ cảm ứng được, chậm chạp mở hai đôi mắt.

Dương Bảo Nhi há miêng, vui vẻ kêu lên: “Nương thân, phụ thân, mắt hai đệ đệ đều màu xanh nha!”

Đông Phương Bất Bại giật mình, vừa bất an vừa lo lắng nhìn Dương Liên Đình.

Không ngờ Dương Liên Đình không có chút nghi ngờ sợ hãi hay không vui vào, ngược lại có chút… đắc ý? Cười càng vui vẻ kìa.

Len vẫn đứng một bên, nghe câu này của Bảo Nhi, liền nhìn thoáng qua, đối Dương Liên Đình nói: “Dương huynh, xem ra hai đứa rất giống ngươi nha.”

Dương Liên Đình ha ha cười, ‘khiêm tốn’ nói: “Tất nhiên rồi. Con nhà ta mà.”

Len chụp vai hắn một cái: “Đây quả là một bước tiến lớn. Ta phải báo cáo, giáo sư nhất định rất vui.”

Dương Liên Đình cười đến miệng không khép lại được, xoa tay nói: “Ta cũng muốn thế. Chờ bọn nhỏ lớn thêm chút nữa, nhất định càng nhìn rõ.”

Đông Phương Bất Bại nhìn hai người ngươi đến ta đi, hỏi: “Liên đệ, đêm qua may mắn được vị bằng hữu này của ngươi giúp đỡ. Còn không biết vị này là…”

Dương Liên Đình nhớ tới, vội đáp: “Đêm qua chưa kịp giới thiêu, đây là đồng sự của ta, Len, gọi hắn Lan là được.”

Len tiến lên, theo lễ nghi cổ đại nói: “Tại hạ Lan, kiến quá phu nhân.”

Đông Phương Bất Bại đáp: “Lan huynh khách khí. Đêm qua may nhờ ngươi giúp đỡ, ta và Liên đệ phải tạ ơn ngươi.” Vừa nói vừa định xuống giường trả lễ.

Len vội ngăn lại: “Phu nhân thân thể còn hư nhược, tuyệt đối đừng khách khí. Ta cùng Dương huynh là bạn bè chi giao, đây là chuyện nhỏ tiểu đệ ta phải làm.”

Dương Liên Đình thầm nghĩ, lời thoại này thực quen.

Hết chương 71 + 72.

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: