Trái chủ hãn phu – Chương 45+46

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Trái chủ hãn phu - Chương 45+46

Hợ, cái ảnh có vẻ k hợp với truyện lắm nhưng thou, Chúc cả nhà Trung Thu zui zẻ!!!!!

Chương 45: Mùa hè gặp chó.

Hạng Tường ngay từ đầu đã tính tới ngày này.

Trong vòng một tháng, anh đem công việc của tập đoàn Tường Phi toàn bộ tăng ca thêm giờ xử lý tốt, tất cả hệ thống quản lý của công ty cũng tự mình chỉnh đốn thăng cấp, ngay cả công tác trấn an ban giám đốc cũng đâu vào đấy tiến hành.

Tất cả đều cẩn thận tỉ mỉ, nghiêm cẩn chu đáo.

“Trong khoảng thời gian tôi không ở, chuyện tập đoàn giao cho mọi người, tôi không hy vọng lại xảy ra loại chuyện giống với Hiệp Tín lần trước, tôi hiện tại đem quyền xử lý tối cao đều giao vào tay các anh, các công ty chi nhánh lớn nếu có chuyện gì, đều tự mình xử lý.”

“Cần ban giám đốc biểu quyết, cứ dựa theo trình tự mà làm. Nhưng các anh phải hiểu, người quyết định hạng mục cuối cùng không thuộc ban giám đốc quản hạt thì cũng là các anh, nếu như quyết định sai lầm, trách nhiệm sẽ do chính các anh gánh chịu, tất cả mọi người đều phải giúp đỡ lẫn nhau, đã hiểu chưa?”

Chủ tịch Hạng Tường tập đoàn Tường Phi ở lại bất động sản Hiệp Tín hồi lâu đột nhiên hiện thân tại tổng bộ tập đoàn, vừa đến liền ném ra một quả thủy lôi, bắn phá bất ngờ khiến cho cả đám quản lý cao cấp được triệu tới ầm ầm ngây ngẩn giật mình.

“Chủ tịch, anh, anh đây là. . . Thân thể xảy ra vấn đề gì sao?”

Kẻ không có não cũng chỉ có thể nhận vai chim đầu đàn.

Lời này trực tiếp chọc trúng khúc mắc của Hạng Tường, bấm ngón tay tính toán, từ lúc nhận thức Ngu Tư Ngôn, anh đã gần 4 tháng ăn chay, cái xác này sắp nghẹn ra vấn đề rồi!

Hạng Tường sắc mặt âm u, ánh mắt chập chờn mưa gió gào tới, thanh âm âm trầm lành lạnh,

“Thế nào, tôi đi rồi các anh liền không làm được? Cơm nước đều đặt ngay trước mặt, còn muốn tôi từng ngụm từng ngụm bón cho nữa hả!”

Chim đầu đàn bị một pháo bắn trúng liền co rụt lại, đám người trông ngóng cũng vội vàng câm miệng.

Hạng Tường nhìn lướt qua một mảnh phòng họp trang nghiêm, lại khôi phục thái độ hờ hững,

“Trước khi tôi trở về, các anh phải coi như không nhận ra tôi, dù có đụng phải ở đâu, cũng coi như không nhận ra, nếu có kẻ nào dám đi lên nói một câu với tôi, tự mình dọn đồ rời đi. Trừ phi công ty sắp sập, bằng không đừng tìm tôi, có chuyện gì thực sự khó giải quyết, liên hệ với cậu ấy.”

Hạng Tường dùng cằm chỉ một chút trợ lý đứng bên người,

“Cứ như vậy, tản đi.”

Nói xong, Hạng Tường đứng lên đầu tiên, dáng vẻ cấp bách vội vã bước nhanh ra khỏi tòa nhà tập đoàn.

Lên xe, Hạng Tường kéo cà- vạt, cởi Âu phục, biểu tình trầm tĩnh lạnh lùng nghiêm nghị che giấu tâm tình lúc này của anh, nhưng động tác có chút thô lỗ vẫn đem khẩn cấp ẩn sâu bên trong bại lộ ra một góc.

Trợ lý theo Hạng Tường 7, 8 năm, lúc nào nên mở miệng vẫn là có chút đúng mực.

Hạng Tường không cần phải nói một chữ, trợ lý đã khua chuông gõ mõ bắt đầu báo cáo,

“Chủ tịch, sáng sớm ngày hôm nay công ty đòi nợ Thế Thiên Hành đã đến chỗ biệt thự nhỏ ở vùng ngoại ô Bắc Bội gây sự.”

Vẻ mặt Hạng Tường ngưng lại,”Gây sự? Gây thế nào?”

“Cổng biệt thự bị đập nát, nhưng bọn họ chưa tiến vào, chỉ là làm hỏng vài thứ trong sân, cửa biệt thự còn bị hắt nước phân, ngay cả sư tử bằng đá ngoài cổng lớn cũng bị lật đổ.”

Hạng Tường nhướng mày, có chút ngoài ý muốn, nhưng ánh mắt chỉ ngây ngẩn trong chốc lát lại phóng ra tia sáng hứng thú kỳ dị,

“Ngôn Ngôn gần đây tâm tình không tốt?”

Trợ lý bị một tiếng “Ngôn Ngôn” này chọc cho một thân thịt ngứa, lông tơ sống lưng đều run lên,

“Ngài Ngu dạo này tâm tình xác thực có chút phiền táo, từ 10 ngày trước đã không tự mình tham dự đòi nợ, chỉ ở trong công ty hạ lệnh mà thôi.”

Khóe môi Hạng Tường cong lên, sờ sờ cái cằm trơn truột, trầm ngâm trong chốc lát nói:

“Cậu đi tìm một con chó Chow Chow, phải dịu ngoan chút, chiều ngày mai đưa đến biệt thự vùng ngoại thành cho tôi.”

Trợ lý bồn chồn,”Chiều mai? Ngài không phải sáng mai sẽ dọn đến biệt thự sao?”

Hạng Tường giận tái mặt, ánh mắt mang theo dao nhỏ cắt một đao lên mặt trợ lý, trợ lý lập tức ngậm miệng, thu lại nghi hoặc của mình, thẳng thắn hồi đáp:

“Vâng, đến lúc đó sẽ đưa đến biệt thự, có cần xích hay nhốt lại trong sân không?”

Hạng Tường tà mị cong môi, nhẹ nhàng ném ra một câu:”Sư tử bằng đá không phải bị lật sao? Con sư tử đó nguyên bản bị lật ở chỗ nào, chiều ngày mai liền buộc tại chỗ đó.”

“Vâng.”

Hạng Tường hít sâu một ngụm khí lạnh trong xe, ghé mắt nhìn ra ngoài của sổ.

Bé con hẳn là thích giống chó lớn nhỉ. . .

. . .

“Anh cả, bọn em đợi cả buổi sáng, con nợ vẫn không xuất hiện, nhưng bọn em đã hỏi thăm, mấy ngày này người nọ không ở nhà, nói là ngày mai mới về.”

Ngu Tư Ngôn đeo găng tay quyền anh “Bụp bụp” đấm vào bao cát, trong không khí nặng nề tung bay cát bụi bị đấm ra, toàn bộ phòng tập thể thao tầng 1 quanh quẩn tiếng trái tim ngầm nhảy lên.

Một quyền dữ dội nện lên lớp vỏ, xẹt ra khói bụi nhè nhẹ, Ngu Tư Ngôn nổi giận gầm lên một tiếng:

“Mấy người đi một chuyến về liền ném cho ông đây một câu mẹ nó như thế?”

Đoàn người nhất thời vươn thẳng cổ, nghẹn thanh âm nói:

“Không phải, anh cả, bọn em lật tung cả sân biệt thự, cổng ngoài, tường ngoài, bọn em còn hắt nước phân nữa!”

Ngu Tư Ngôn cởi xuống găng tay, trở tay ném lên tường, nện ra một tiếng vang dội, ngay sau đó lại một tiếng bạo rống:

“Đầu óc mấy người bị úng nước rồi hả! Ông đây còn trông cậy vào hắn bán nhà để trả nợ, mấy người cư nhiên phá hủy căn nhà!”

“. . .”, mọi người cúi đầu, một câu cũng không dám nói.

Trên đầu Ngu Tư Ngôn bốc cháy tam vị chân hỏa, nhìn đỉnh đầu cả đám tựa như muốn ăn đòn một lần, cố nén cơn tức, cậu nhe răng ném ra một câu:

“Còn không đi trông coi cho ông! Họ Hạng kia vừa về lập tức đánh ra tiền cho ông đây!”

“Vâng!”

Một tiếng hò hét đồng loạt, cả đám đàn ông nín thở nhanh chân rút khỏi gian phòng.

Ra ngoài cửa phòng tập, cả đám song song phun ra một ngụm khí lạnh.

Lữ Việt bưng hai khay dưa hấu to đùng cười mị mị đứng ở cách đó không xa, vẫy tay với một đống người,

“Mau tới, ăn chút dưa.”

Đoạn Bối lau cái trán đầy mồ hôi, theo những người khác đi qua, cầm dưa, ngồi vào bên người Lữ Việt, ngắm ngắm phòng tập thể thao đóng chặt, đè thấp thanh âm hỏi:

“Anh Lữ, cơn tức của anh cả sao còn lớn hơn lúc bọn em ra ngoài vậy? Quạt điện đâu hết rồi, sao một chút tác dụng cũng không có?”

Vừa hỏi ra, hơn mười cái đầu đang cúi gặm dưa hấu toàn bộ nâng lên, trên khuôn mặt toàn bộ lộ vẻ một tấm áp phích cầu giải đáp.

Lữ Việt cầm quạt hương bồ quạt quạt, biểu tình thần thánh y như Gia Cát Khổng Minh, anh dùng quạt hương bồ chỉ chỉ dưa hấu trên tay mọi người, tình thâm ý trọng nói:

“Anh cả vì đi đặt mua hai tháng dưa hấu cho chúng ta, hơn 8h đã đi một chuyến ra chợ hoa quả, dọc theo đường đi gặp phải vô số bác trai bác gái, mỹ nữ mỹ nam dắt chó đi dạo!”

Trong lòng mọi người một đám một đám cừu chạy chồm mà qua.

Trẻ con thấy là khóc, chó thấy là sủa. Lữ Việt đem cái này xưng là “Hiệu ứng Ngu Tư Ngôn”!

Vậy nên, Ngu Tư Ngôn ghét nhất chính là mùa hè, ghét thứ hai chính là chó.

Mà chuyện khiến cho Ngu Tư Ngôn phiền táo bốc hỏa nhất chính là —— mùa hè gặp chó!

Chương 46: Cả nhóm K.O

Hơn mười người chia làm hai nhóm, hai nhóm lần lượt thay nhau trông giữ biệt thự nhỏ nằm ở Bắc Bội của Hạng Tường.

Quải Tử mang theo 6 người trông cả đêm, thẳng đến sáng sớm ngày thứ hai Đoạn Bối mang theo 7 người đến thay ca, như trước không thấy Hạng Tường.

Lại càng không khéo chính là, nắng hè chói chang nóng bức, vừa mới ngày thứ hai tiểu thử, Trùng Khánh đột nhiên phiêu phiêu mưa nhỏ trong phạm vi lớn, điều này làm cho một đống đàn ông tim đều bóp chặt.

Vì sao? Bởi vì đây là Trùng Khánh, không phải quốc khánh!

Mùa hè Trùng Khánh một ngày có mưa nhỏ, tuyệt không mang đến một chút sảng khoái, trái lại càng thêm oi bức gian nan. Hắt một gáo nước lên bếp lò, hơi nước đều có thể trực tiếp chưng người thành một nồi bún thịt!

Loại thời tiết này dẫn đến kết quả gián tiếp là, ngọn núi lửa Ngu Tư Ngôn vốn đã hoạt động lại, nham thạch nóng chảy bốc lên càng thêm hung mãnh vô cùng. . .

Mưa nhỏ giằng co nửa giờ vẫn không ngừng, Hạng Tường cũng không thấy bóng người, Đoạn Bối ấn mở cửa sổ xe, cảm thụ một chút hơi ẩm oi bức bên ngoài, nhất thời khuôn mặt đều nhăn lại, mau chóng gọi điện thoại cho Lữ Việt.

“Anh Lữ, khu Du Trung có mưa không?”

Lữ Việt giọng điệu nhẹ nhàng, tương đương sung sướng,”Có chứ!”

“Mưa to?” Đoạn Bối nghe thanh âm vui vẻ của Lữ Việt, bốc lên một cỗ hi vọng.

Thế nhưng giây tiếp theo đã bị Lữ Việt một cước đá xuống vách núi hạnh phúc,

“Không có, mưa phùn kéo dài phất phơ tha thướt.”

Bả vai cùng khóe miệng giơ lên của Đoạn Bối nhất thời xụp xuống, ỉu xìu hỏi:

“Anh Lữ, anh cả hiện đang làm gì vậy?”

Lữ Việt chép miệng, tiếng hút nước ‘Rột rột’ vang lên, trong miệng nhai nhai, mơ hồ không rõ nói:

“Hắc hắc, anh cả đang bổ dưa hấu, chỉ chờ các cậu về ăn thôi!”

Hai vai gục xuống của Đoạn Bối lại nâng lên, con mắt bỗng lòe ra sáng bóng,

“Anh cả tâm tình rất tốt?”

Lữ Việt dừng vài giây, tiếng cười mềm nhẹ dọa người không gì sánh được, ngoài cười nhưng trong không cười kéo da mặt, từng chữ từng câu nói:

“Là tôi nói không rõ ràng, hay là cậu không nghe rõ vậy? Anh cả đang bổ – dưa – hấu! Tay không ‘Bổ’, dùng dao mới gọi là ‘Cắt’!”

Đoạn Bối nghẹn, không nói gì mà chống đỡ.

Lữ Việt mạnh thu hồi không đứng đắn, đè thấp thanh âm, lớn tiếng nhấn mạnh nói:

“Các cậu ra tay phải nhanh, nhất định không thể ra sai lầm, nghìn vạn lần, tuyệt đối, khẳng định, trăm triệu không thể chọc cậu ta tức giận thêm, mau chóng làm xong đơn hàng, hiểu chưa? ! Cậu không thấy bộ dạng cậu ta một chưởng đập vỡ quả dưa, ông đây chỉ hận thuốc trừ sâu trong dưa không có cho quá liều, trực tiếp đưa người vào viện nằm vài ngày mới được sống yên ổn, tôi. . .”

Đoạn Bối đột nhiên cắt đứt Lữ Việt,

“Anh Lữ, em không nói với anh nữa, họ Hạng kia tới!”

Điện thoại dập đến sảng khoái thẳng thắn, Lữ Việt đều hoài nghi Đoạn Bối có phải cố ý không, anh đang muốn lải nhải một chút khổ sở phải thủ vững ngay cạnh núi lửa là thế nào, Hạng Tường thần long thấy đầu không thấy đuôi kia đã xuất hiện!

“Làm sao vậy?” Ngu Tư Ngôn kéo lê đôi guốc, thân trên để trần, bưng 2 khay dưa vỡ, lạch cạch, lạch cạch đi đến chỗ Lữ Việt.

Lữ Việt nhanh tay lẹ mắt, xách quạt điện lớn bên cạnh tới, nhắm ngay Ngu Tư Ngôn ‘Bắn pháo gió’.

“Không sao, Đoạn Bối gọi điện thoại, nói họ Hạng kia đã xuất hiện, bọn họ lập tức động thủ.”

Ngu Tư Ngôn nghe xong lời này, sắc mặt âm trầm không có một tia chuyển biến tốt đẹp, cậu đặt khay trước mặt Lữ Việt.

“Tủ lạnh.”

Sau đó tiện tay lôi cái ghế, cặp chân dài tách xa nhau, cúi người xuống, hai khửu tay đặt ở hai bên gối, thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm cánh quạt bay nhanh xoay tròn, sóng mắt lay động thâm trầm.

Lữ Việt liếc liếc Ngu Tư Ngôn, do dự một hồi lâu, vẫn mở miệng hỏi:

“Làm sao vậy?”

Ngu Tư Ngôn đem đường nhìn chuyển dời đến khuôn mặt Lữ Việt, gió lớn thổi bay sợi tóc rơi lả tả trên trán cậu, lộ ra vầng trán no đủ, ngũ quan xông ra ý vị mười phần,

“Không biết, ngực có chút trầm, luôn cảm giác có việc sắp xảy ra.”

Đây là quả địa lôi, Lữ Việt cũng không dám tùy tiện châm ngòi lửa.

“Không đâu, 9 người Đoạn Bối bọn họ còn không chống nổi một người sao? ! Hơn nữa, biệt thự kia không chỉ ở khoảnh đất riêng, còn là căn duy nhất, cũng không phải một khu nhỏ, ngay cả bảo vệ cũng không có, chung quanh càng không có ai, họ Hạng kia nếu không muốn bị đánh cho tàn phế, vậy khẳng định sẽ đáp ứng trả tiền.”

Ngu Tư Ngôn trầm mặt không nói chuyện.

Lữ Việt len lén bĩu môi, lần thứ hai vung lên cười lấy lòng,

“Là ngày hôm nay có oi bức chút, trực tiếp ảnh hưởng tâm tình mà thôi. Cậu chờ một chút, tôi đưa cậu kem que tự chế, làm từ nước lọc, không ô nhiễm, không chất phụ gia, cũng không cho đường, tôi đi lấy cho cậu.”

Ngu Tư Ngôn liếc xéo bóng lưng rất nhanh lên lầu của Lữ Việt, bỗng nhiên vươn tay, tóm vào khoảng không.

Lòng bàn tay mở ra, một con muỗi béo bị bóp thành thịt vụn, giữa lòng bàn tay đỏ au một bãi máu.

“Chậc!”

Nhìn vết máu khô đi cực nhanh, mày kiếm đen đặc của Ngu Tư Ngôn nhíu lại, đứng dậy lên lầu.

Đi tới cửa phòng làm việc, Ngu Tư Ngôn vừa lúc đụng mặt Lữ Việt cầm que kem to đùng.

“Ấy? Tôi lấy cho cậu này.” Lữ Việt giơ giơ thứ trong tay.

Ngu Tư Ngôn cúi đầu, nhắm ngay chỗ tay Lữ Việt, một ngụm đem nguyên que kem to dài ngậm vào trong miệng, răng hàm thoáng cái nghiền nát nguyên cây, răng cửa cắn que nhựa đem toàn bộ vụn đá một hơi tuốt vào trong miệng.

Lữ Việt kinh ngạc nhìn cái que trụi lủi trong tay, anh mua loại khuôn làm kem lớn nhất đó!

Không đến nửa phút, trong phòng tắm vòi sen truyền ra tiếng nước ào ào.

Lữ Việt lấy lại tinh thần, đờ đẫn lúng ta lúng túng một câu:

“Miệng rộng thật tốt. . .”

Sự thực chứng minh, trực giác của dã thú thần kỳ chuẩn xác.

Ngu Tư Ngôn cùng Lữ Việt ở trong công ty chờ đến 12h trưa, không nhận đến bất cứ hồi âm của người nào.

“Gọi cho Đoạn Bối.” Ánh mắt đen láy của Ngu Tư Ngôn trầm xuống y như ao tù nước đọng.

Lữ Việt dùng điện thoại công ty gọi cho Đoạn Bối, kêu cả buổi, không ai nhận.

“Gọi lại.” Thanh âm Ngu Tư Ngôn lạnh xuống.

Tư thế này, khiến Lữ Việt luôn luôn hỉ hả cũng căng thẳng như dây cung.

Lại gọi, vẫn không ai nhận.

Lần này không cần Ngu Tư Ngôn nói, Lữ Việt lần lượt gọi cho từng người, ngay cả đám người Quải Tử thay ca cũng gọi, nhưng vẫn không ai nhận.

Ngu Tư Ngôn nghe gần 10 phút tiếng máy bận, sắc mặt càng ngày càng trầm.

Gọi xong cho người cuối cùng, Ngu Tư Ngôn đứng lên, kéo chiếc T-shirt khoát trên ghế, ba năm cái mặc lên, sải bước đi ra ngoài.

Lữ Việt vừa nhìn trạng thái gặp thần sát thần của Ngu Tư Ngôn, mồ hôi lạnh nhất thời đổ đầy lưng.

Anh nhanh chân chạy đến trước mặt Ngu Tư Ngôn, ngăn trở lối đi, luôn miệng nói:

“Đừng đừng đừng, cậu đừng đi, để tôi nhắn tin, nếu còn không được, hai ta cùng đi.”

Không đợi Ngu Tư Ngôn cự tuyệt, Lữ Việt xuất ra tốc độ nhanh nhất soạn ngay một tin nhắn gửi cho cả nhóm:

Nhận điện thoại! Nếu không anh cả sẽ xông tới đó! ! ! ! !

Một chuỗi dấu chấm than nối tiếp y như đống chùy sắt nện ra ngoài.

Điện thoại di động còn đang hiển thị ‘Đang gửi’, người nhận được tin nhắn trước gọi điện thoại tới trước tiên.

“Anh Lữ, anh cả còn chưa đi đúng không.”

Lữ Việt ấn mở loa ngoài, nhìn về phía Ngu Tư Ngôn.

Thanh âm Ngu Tư Ngôn lạnh đến đông thành cặn,

“Xảy ra chuyện gì?”

Vừa nghe là tiếng Ngu Tư Ngôn, đối diện lập tức không ra tiếng.

Ngu Tư Ngôn nghiến răng hàm kêu ken két, gân xanh trên trán thình thịch nảy lên, hét lớn một tiếng:

“Còn mẹ nó không nói lời nào ông đây rút lưỡi cậu!”

“Không phải, cái kia. . . Anh cả. . . Bọn em. . . Ặc. . .”

Cái này, người đối diện không dám không lên tiếng, thế nhưng vẫn ấp a ấp úng, úp úp mở mở, không nói ra nổi một lý do.

Lữ Việt cúi đầu nhìn chằm chằm chấm nhỏ nước bọt đậu trên màn hình di động của mình, đè thấp hô hấp, tận lực giảm thiểu cảm giác tồn tại.

Đối diện điện thoại truyền đến đủ loại thanh âm làm nền, Ngu Tư Ngôn tập trung nghe vài giây, cong môi cười, không âm không dương nhẹ giọng nói một câu:

“Các cậu ở bệnh viện?”

Đối diện nhất thời lại im ắng, hiệu quả không tiếng động thắng hữu thanh phát huy đúng lúc.

Ngu Tư Ngôn trái lại không giận,

“Tất cả đều ở đó?”

“Không phải, anh Quải Tử mang theo những người khác đi rồi, chỉ. . . Chỉ có mấy người bọn em ở bệnh viện thôi.”

“Mấy người?”

“. . . 9, 9 người.”

9! Đây là nói. . . Nhóm người Đoạn Bối đều vào viện? !

Tình cảnh xoay chuyển, lần này thành ra Ngu Tư Ngôn hồi lâu không nói một chữ, chỉ có hô hấp nặng nề đầy tức giận, một lát sau, cậu nhàn nhạt hỏi thăm:

“Bệnh viện nào?”

“Bệnh viện đại học Tây Nam.”

Ngu Tư Ngôn xoay người bước đi.

Người đối diện bắt đầu lải nhải giải thích, Lữ Việt cũng không dám giựt râu hùm Ngu Tư Ngôn vào lúc này, móng vuốt quét xuống, treo điện thoại, một đường dáng dấp cô vợ nhỏ theo sát phía sau anh cả Ngu.

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: