Trái chủ hãn phu – Chương 47+48

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Trái chủ hãn phu - Chương 47+48

Chương 47: Tự thân xuất mã.

Chiếc xe Ford lớn màu như lửa vào đoạn thời gian nóng bức nhất trong một ngày, bay nhanh trên đường cái nóng bỏng, phun trào lửa giận cuồn cuộn, một đường đốt tới bệnh viện đại học Tây Nam.

Loại chuyện 9 gã đàn ông nâng nhau vào bệnh viện, tuyệt đối khiến người ta đã gặp là không quên được.

Ngu Tư Ngôn ở bàn cố vấn hỏi một chút, y tá người ta lập tức đưa ra đáp án:

“Đều ở phòng cấp cứu số 2.”

Ngu Tư Ngôn và Lữ Việt hấp tấp vào phòng cấp cứu số 2, vừa vào cửa liền thấy một phòng đàn ông đầy bụi đất.

Nhìn thấy Ngu Tư Ngôn, cả đám đều quay mặt đi.

Ngu Tư Ngôn đi vào phòng, vừa đi vừa đánh giá một đám bị thương, đường nhìn cuối cùng dừng trên người mập mạp tướng tá lớn nhất vài giây.

Vốn đang là giữa trưa, bác sĩ cũng đã đi, Lữ Việt cũng mời y tá ra ngoài, đóng cửa phòng cấp cứu.

Cửa ‘cạch’ đóng lại, Ngu Tư Ngôn tựa lên bức tường bốc lên khí lạnh, nỗ lực hạ hỏa trong lòng.

Bầu không khí trong phòng ngưng trệ một hồi lâu, không một ai muốn mở miệng giải thích cho Ngu Tư Ngôn một chút.

Ngu Tư Ngôn lấy ra thuốc lá, tự châm một điếu, lại đem thuốc và bật lửa đưa đi một vòng.

Rút mấy điếu xong, vẫn là Đoạn Bối mở miệng.

“Anh cả, xin lỗi.”

Ngu Tư Ngôn khoát khoát tay, không muốn nghe cái này,

“Đừng nói mấy lời vô ích, rốt cuộc xảy ra chuyện gì với các cậu? Không máu, không vết thương, ngay cả chỗ xanh tím cũng không thấy, nhìn qua cũng không gãy xương, rốt cuộc bị thương ở đâu?”

Vừa hỏi như thế, bầu không khí ngưng trệ nhất thời quỷ dị lên.

Ngu Tư Ngôn đối với tính nết đám người này rõ như lòng bàn tay, loại cảm giác này không phải bầu không khí, không phải nghẹn khuất, mà là. . . tả tơi?

Làm một tên đàn ông đều có tôn nghiêm của bản thân, Ngu Tư Ngôn không dự định hỏi lại.

Nhưng đối với những kẻ coi trọng nghĩa khí này, không cho Ngu Tư Ngôn một câu rõ ràng, ngay tới cửa ải bản thân cũng không qua được.

“Anh cả, là bọn em vô dụng, tiền không lấy về được. . . Người còn JB biến thành như vậy, gã kia. . . Quá mẹ nó không bình thường!”

Ngu Tư Ngôn hút thuốc, chuyển chủ đề.

“Cậu bảo Quải Tử bọn họ mấy người đi?”

Không truy cứu, không gặng hỏi, giữ mặt mũi, giảng nghĩa khí, bụng dạ thẳng thắn, trong thô có tinh.

Đây là nguyên nhân chủ yếu vì sao đám đàn ông thô thiển tuổi xa xa lớn hơn Ngu Tư Ngôn lại khăng khăng một mực theo Ngu Tư Ngôn nhiều năm như vậy.

Ngu Tư Ngôn không hỏi, Đoạn Bối ngược lại càng muốn nói,

“Anh cả, gã kia là dân lão luyện, hơn nữa ra tay đặc biệt quái dị, anh em mấy người vừa tới gần gã, chẳng biết vì sao lại không nhúc nhích được, vừa rồi bác sĩ kiểm tra một lần, nói là bị giập mô mềm và bong gân, phải nghỉ ngơi non nửa tháng.”

Ngu Tư Ngôn ngó ngó Đoạn Bối, hời hợt nói:

“Non nửa tháng? Tôi thấy cậu hiện tại rất tốt.”

Đoạn Bối nhúc nhích môi vài cái, cái miệng đóng đóng mở mở, ấp úng hồi lâu mới buồn bực hờn dỗi nói:

“Uất ức chính là ở chỗ này! Họ Hạng kia chỉ để lại mình ông đây, bảo em đưa anh em mọi người vào viện!”

Ngu Tư Ngôn hiểu ra, đàn ông đều có cùng một loại nhận thức:

Chảy máu rơi thịt, dù thua cũng là boong boong thẳng thắn, gian nịnh dùng mánh lới, coi như là thắng cũng chỉ thành tiểu nhân; kẻ địch nhường nhịn, thắng cũng không vẻ vang, kẻ địch nhường rồi còn thua, đó chính là vũ nhục ngập đầu!

Ngu Tư Ngôn híp híp mắt, họ Hạng kia cũng mẹ nó quá độc, ở đâu có kiểu hạ nhục người ta như thế!

Đoạn Bối bực bội nói tiếp:

“Em về đã kêu Quải Tử dẫn người đi, anh cả, anh yên tâm, em đã thăm dò rõ nội tình của gã đó, toàn bộ nói cho Quải Tử, cậu ta khẳng định có thể đem tiền về.”

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo tới, Đoạn Bối vừa mới dứt lời, điện thoại di động của Lữ Việt vang lên.

Lữ Việt liếc nhìn màn hình, trực tiếp đem điện thoại nhét cho Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn nhận điện thoại của Quải Tử trực tiếp hỏi:

“Tiền đâu?”

“Anh cả, tên đàn ông kia quá âm hiểm, tiền của khách không đòi được, mấy anh em bọn em bây giờ còn đang nằm viện!”

Đỉnh đầu Ngu Tư Ngôn bốc lên khí nóng,

“Mấy anh em? Cậu nói chính là Đoạn Bối bọn họ, hay là mấy người chỗ cậu?”

Quải Tử nhổ một ngụm,

“Đoạn Bối hắn báo cái tin gì cho ông đây kia chứ, hắn nói gã kia dùng nhu thuật(*). Em mang theo mấy tên cao lớn, cố không cho gã tới gần thân, kết quả gã kia công phu cứng rắn, mười tên bên em đều bị phế đi, mấy người bọn em bây giờ còn đang trong viện, anh em mấy người. . .”

“Được rồi, lần này ông đây tự thân xuất mã, tiền thuốc men, tiền đi lại đều tính lên đầu hắn!”

(*)Nhu thuật: chỉ loại võ thuật dùng sự khéo léo, uyển chuyển quật ngã khóa khớp bẻ khớp đối phương, ngược với công phu cứng (cương thuật) thường thấy phải dùng nhiều sức mạnh.

Chương 48: liều mạng.

Mấy người nhóm Đoạn Bối tất cả đều bị thương về gân, ở trong viện thoa thuốc mấy tiếng sau là có thể xuất viện.

Một đám người vừa bước ra cổng chính của bệnh viện, Ngu Tư Ngôn đã tách ra với những người khác nói,

“Lữ Việt, anh lần lượt đưa từng người bọn họ về nhà, tôi đến chỗ Quải Tử nhìn xem.”

Lữ Việt đối với tính tình nóng nảy của Ngu Tư Ngôn hoàn toàn lo lắng,

“Đừng, để tôi đi cùng cậu, xe bọn họ mà nhét thêm người thì quá chật chội, tôi cũng lo cho Quải Tử, hơn nữa không phải Đoạn Bối không có việc gì, vẫn chống được sao, Đoạn Bối?”

Lữ Việt ném một ánh mắt cho Đoạn Bối.

Đoạn Bối đối diện ánh mắt Lữ Việt, lập tức thu lại đường nhìn, rất sợ Ngu Tư Ngôn nhìn ra cái gì. Hắn liên tiếp gật đầu nói:

“Chống được, chống được, con xe kia chỉ có 7 chỗ, nhét 9 người thực sự là lao lực, hơn nữa anh em mấy người còn bị thương, chen chúc quá cũng không ổn.”

Ngu Tư Ngôn không phải kẻ ngu, diễn kịch rõ ràng như thế có thể không nhìn ra sao?

Cậu bước đi nhanh, đang lúc nói chuyện đã đi xa 5m,

“Lữ Việt, anh gọi xe quay về công ty, tiền xe tính vào sổ sách công ty.”

Thái độ ngang ngược này, Lữ Việt suy đoán biến thành khẳng định, anh chạy mau vài bước, túm cánh tay Ngu Tư Ngôn, vẻ mặt khẩn trương,

“Cậu định làm gì? ! Cậu xem xem mọi người đều bị thương, Hạng Tường kia lấy 1 địch 10 mà dễ như bỡn, dù cậu có đi cũng chỉ thêm một tên thương binh, chuyện này đã thành như vậy, chúng ta phải bàn bạc kỹ hơn!”

Ngu Tư Ngôn tránh nặng tìm nhẹ, rất có trọng điểm nói một câu nói thật:

“Tôi đi xem Quải Tử.”

Lữ Việt nhướng mày,

“Vậy tôi đi với cậu.”

Ngu Tư Ngôn xụ mặt mím mím môi, nói dối vòng vo thật sự là không nói ra được, cậu nghẹn một hồi mới toát ra một câu:

“Anh biết tính tôi rồi, nếu anh còn nhận tôi làm anh cả, vậy buông tay, quay về công ty đi.”

Biểu tình Lữ Việt ngưng lại, vẻ mặt càng thêm kiên định,

“Chính là vì nhận cậu mới không cho cậu đi! Dù cậu muốn hết giận cho anh em, cũng phải nghĩ tốt sách lược trước đã, kẻ khó đối phó như vậy, cậu không thể liều mạng!”

“Đúng vậy, anh cả, anh trước hết đừng đi, chúng ta quay về công ty thương lượng bàn bạc rồi đi cũng không muộn.” Những người khác cũng đều đứng về phía Lữ Việt, anh một mồm tôi một miệng khuyên bảo.

Đứng giữa trưa như vậy, Ngu Tư Ngôn phơi nắng đến độ sắp bốc hơi, đám người này còn lải nhà lải nhải, lằng nhằng dây dưa mãi không để yên, giá trị kiên trì không còn nhiều của Ngu Tư Ngôn cấp tốc bay sạch,

“Đủ rồi, đều câm miệng cho tôi!”

Một tiếng trầm đục ẩn dấu lửa giận cùng không kiên nhẫn, tạp âm mồm năm miệng mười lập tức đình chỉ.

Cậu nhìn xuống Lữ Việt kiên trì, ánh mắt đen láy thâm trầm cứ như thế gắt gao đối diện với Lữ Việt, đường nhìn giao hội, song phương giằng co mấy phút đồng hồ, Lữ Việt cắn quai hàm, nét mặt hiện lên một tia bất đắc dĩ, chậm rãi buông lỏng tay, cuối cùng thẳng thắn bỏ qua, quay đầu vừa đi vừa quát dẹp đường:

“Đi, mặc kệ cậu ta, cứ để cậu ta chết đi!”

Ngu Tư Ngôn cũng rất kiên quyết, một chút cũng không thèm để ý Lữ Việt nổi nóng, mặt không chút thay đổi xoay người sải bước về chiếc xe đỏ thẫm của mình.

8 gã đàn ông lo lắng nhìn bóng lưng Ngu Tư Ngôn, lại quấn quýt liếc xem cái ót bốc khí lạnh của Lữ Việt, đứng ở tại chỗ, trái phải nhìn nhau không biết nên làm thế nào mới tốt.

Lữ Việt đột nhiên sắc nhọn rống lên:

“Đi! Còn đứng trước cổng làm gì? Cậu ta có muốn đi ăn cứt mấy người cũng không ngăn được!”

Lữ Việt mang theo một đống người lái xe về phía nam, Ngu Tư Ngôn tự lái xe hướng về phía bắc.

Trên xe, Lữ Việt hé ra khuôn mặt xanh mét, quay tay lái cứ như là đang vặn cổ người nào đó.

Đoạn Bối châm chước hồi lâu, cuối cùng cũng chỉnh lý xong ngôn ngữ,

“Anh Lữ, anh đừng giận anh cả, anh cả hôm nay không tự mình đi một chuyến khẳng định trong lòng không dễ chịu, hơn nữa anh ấy muốn chính là 1 đánh 1, như vậy mới. . . Quên đi, anh Lữ anh là người trí thức, suy nghĩ của đám người như bọn em anh sẽ không hiểu.”

Lữ Việt vừa châm liền nổ, mắng:

“Mẹ nó cậu có ý gì? Ông đây thì làm sao? ! Tôi không rõ tôi có thể để cậu ta đi hả? !”

Đoạn Bối đầu óc co giật, thốt ra,

“Là anh cả bảo anh đi mà?”

Lữ Việt âm trầm liếc Đoạn Bối, trên khuôn mặt âm nhu lòe ra tia lãnh liệt khó gặp,

“Cậu có tin ông đây mang theo một xe các cậu từ trên cầu lái xuống sông không!”

Đoạn Bối lập tức quay mặt đi, cái miệng ngậm chặt.

Xe lái qua chỗ cầu, Lữ Việt hô hấp càng gấp gáp, hai hàng lông mày nhíu thành nút thắt, anh đột nhiên lái xe sang bên,

“Không được, tôi vẫn lo lắng, tôi phải đi xem.”

“Cái, cái này không thích hợp, anh Lữ, anh cả dù đánh thua, vậy cũng là xả giận, nhưng nếu anh chen một chân vào, chưa nói đến càng thêm mất mặt, còn chịu đòn vô ích!”

Lữ Việt nghiêm mặt mắng:

“Mẹ nó thấy cậu ta chịu đòn thì sao? Ai mất mặt còn chưa biết đâu! Tôi không đi tôi không an tâm, tôi sẽ không nhúng tay, sẽ chỉ nhìn từ xa, nếu cậu ta bị thương, tôi cũng đúng lúc đưa người đi viện! Tự tôi có chừng mực, cậu trông nom tốt đám người các cậu là được, đem bọn họ toàn bộ đưa về nhà!”

Đoạn Bối kéo Lữ Việt muốn xuống xe, ngưng mắt nhìn vài giây, bỗng quay đầu quát một tiếng với mấy người phía sau:

“Các anh em, chúng ta liều mạng với họ Hạng kia, mẹ nó, cơn tức của chúng ta không thể làm phiền anh cả thay chúng ta đi xả giận, các cậu nói đúng không!”

Đám người phía sau đang sinh hờn dỗi nhất thời nhiệt huyết.

Lữ Việt mau chóng áp xuống đống lửa âm u này,

“Được rồi được rồi, vừa rồi còn thâm minh đại nghĩa khuyên tôi, hiện tại lại tự mình loạn hết lên!”

“Anh Lữ, em bây giờ gọi cho Quải Tử, anh cả nói muốn đi xem Quải Tử vậy khẳng định sẽ đi, em bảo Quải Tử giữ anh ấy lại một hồi, bọn em nhân lúc đó đến trước anh cả tính sổ với họ Hạng kia.”

Lữ Việt trợn trắng mắt,

“Cậu đủ chưa, cái người vừa mở miệng ra là ‘Ông đây liều mạng với mi’ như cậu, tôi cho cậu lên sân 10 giây, cậu hoàn toàn có thể thoả thích phát huy, chưa tới 10 giây, tôi bảo chứng cậu ổn thoả hộc máu ngã xuống đất!”

Nhiệt tình của mọi người bị một chậu nước của Lữ Việt hất cho tâm lạnh. . .

“Các cậu cũng đừng tới, đỡ khiến cậu ta giận thêm.”

Dặn xong, Lữ Việt từ chỗ lái xe đi xuống, bắt được một chiếc taxi, thẳng tiến tiểu biệt thự của Hạng Tường.

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: