[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 73

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin

73

[ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI ĐỒNG NHÂN – SINH BẢO BẢO] – CHƯƠNG 73

“Nương thân, Lan thúc thúc rất đẹp!” Dương Bảo Nhi lại nhớ đến một màn kinh diễm vừa rồi, không nhịn được ‘mách’, ánh mắt lấp lánh chờ mong dời đến trên mặt Len, ra vẻ rất muốn dùng sức nhìn xuyên qua mạng che mặt để thấy khuôn mặt thật.

Len vừa bị Dương Liên Đình cảnh cáo, không khỏi thở dài trước ‘mách lẻo’ kia của Dương Bảo Nhi, có chút hối hận vừa rồi mình không minh mẫn lại đi cho bé thấy.

Dương Liên Đình vội nói: “Lan huynh dung mạo tuấn mỹ, trên giang hồ chọc không ít phiền toái với nữ nhi, nên từng phát lời thề, trước khi tìm được tình yêu đích thực sẽ không bỏ mạng che mặt.”

Nói dối cũng nhanh nhảu thuận miệng như thế, Len bội phục mà.

Đông Phương Bất Bại nào phải kẻ ngốc, biết lời nào là thật lời nào là giả, nhưng Liên đệ đã nói vậy rồi, y cũng không hỏi nhiều. Chỉ là trong lòng thầm nghĩa một ngày nào đó nhất định phải tận mắt nhìn xem hình dáng của vị Lan huynh này mới được.

Dương Bảo Nhi còn muốn nói tiếp, lại bị phụ thân thầm trừng mắt liếc xéo, đành ngậm miệng, quyến luyến không rời nhìn Len.

Mọi người hàn huyên một lúc, Len không tiện ở lại lâu, liền tìm một lý do rời đi. Dương Bảo Nhi thấy thế, lập tức nhảy xuống giường, đuổi theo hắn.

Trong phòng chỉ còn lại Đông Phương Bất Bại, Dương Liên Đình cũng hai đứa nhỏ song sinh.

Đông Phương Bất Bại nói: “Vị Lan huynh kia thật phi thường. Đêm qua chỉ một đạo bạch quang liền đưa chúng ta trở về, Liên đệ có lời nào muốn nói với ta không?”

“Vừa lúc muốn giải thích cho ngươi.” Dương Liên Đình biết sớm muộn gì cũng phải nói cho y biết thân phận của mình, hiện tại thời cơ đã đến, hơn nữa trải qua lần ly biệt này, hắn lại càng muốn nói thân phận chân thật của mình cho y biết.

Đông Phương Bất Bại nghe hắn từ tốn nói hết, sắc mặt không đổi, đợi hắn nói xong, trầm tư lúc lâu rồi nói: “Liên đệ, ý ngươi là ngươi không phải Dương Liên Đình thật?”

Dương Liên Đình đáp: “Cũng không hẳn. Đông Phương, ngươi nếu không giải thích được, cũng có thể xem như đó là tá thi hoàn hồn. Ta đúng là đã chiếm lấy cơ thể này, nhưng đã dung hợp hoàn toàn với nguyên chủ, một ít tính cách và thói quen của hắn cũng bảo lưu lại trong ta, ta là hắn, hắn cũng là ta.”

Đông Phương Bất Bại mỉm cười, nói: “Ta sớm biết Liên đệ cũng không phải người tầm thường, nếu không sao có thể khiến ta hoài thai được.” Y nhẹ nhàng vỗ vỗ hai đứa nhỏ đang ngủ trên giường, nói: “Năm ấy ta sinh hạ Bảo Nhi, Liên đệ từng nói sẽ có một ngày sẽ nói hết với ta, ngươi nói từng chữ ta đều tin tưởng. Bất luận ngươi có đến từ tương lai, hay tá thi hoàn hồn, ta chỉ biết ngươi chính là ngươi, những chuyện khác đối với ta mà nói đã không còn quan trọng.”

Dương Liên Đình thấy y thong thả tiếp nhận, mặc dù sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn rất vui vẻ cảm động, ôm lấy y: “Đông Phương, ta thật may mắn mình vượt qua ngàn dặm xa xôi đến được đây, có thể gặp được ngươi. Hiện tại tinh thần lực của ngươi đã đề cao rất nhiều, lại có hình dạng tinh thần thể ban sơ, đợi thời cơ đến, ta liền có thể mang cả ngươi và bọn nhỏ cùng trở về thế giới của ta. Nhưng nơi đó không giống nơi đây, ngươi có nguyện ý hay không?”

Đông Phương Bất Bại nhẹ giọng đáp: “Ngươi đi đâu, thì ta đi đó. Mặc kệ có là thần tiên thiên cảnh, hay là địa ngục đi chăng nữa, ta cũng nguyện ý đi.”

Dương Liên Đình hôn hôn y: “Vợ ngoan, ta sao có thể để ngươi đi địa ngục. Ta đã tạo một đường hầm không gian từ thế giới này đến thế giới của ta rồi, tương lai nếu ở không quen, chúng ta có thể thi thoảng trở về ở một thời gian, coi như nhân tiện du lịch nghỉ phép.”

Đông Phương Bất Bại đại khái đoán được ‘du lịch nghỉ phép’ ý là gì, cười nói: “Cũng đã nói chỉ cần có ngươi, đi đâu cũng không quan trọng. Ta cũng không tin thế giới của ngươi có bao nhiêu trắc trở, còn sợ ta không ứng phó nổi?”

Dương Liên Đình cười nhẹ: “Đương nhiên không sợ. Ta biết ngươi giỏi nhất.”

Đông Phương Bất Bại lại hỏi thêm vài chi tiết. Bất quá Dương Liên Đình vẫn không cho y biết thế giới này vốn được thành lập dựa trên cơ sở một quyển ‘Tiếu Ngạo Giang Hồ’. Một khi nói sẽ dính dáng rất nhiều đến một đống lý luận và khoa học khó giải thích; hơn nữa hắn cũng không muốn để Đông Phương Bất Bại biết chính mình nguyên bản chỉ là một nhân vật trong sách. Dù sao thế giới này là thực, y cùng bọn nhỏ cũng là tồn tại chân thực. Cho nên hắn chỉ nói mình là người từ tương lai xa xôi quay lại xã hội cổ đại này.

Đông Phương Bất Bại đột nhiên nghĩ đến một chuyện, hỏi: “Nói như vậy, dung mạo của mấy đứa nhỏ là được di truyền từ ngươi?”

Dương Liên Đình nhìn về phía đứa lớn trong hai đứa sinh đôi. Đứa lớn tinh thần lực không kém, vừa lúc mở đôi mắt to tròn, hứng trí nhìn bọn hắn, đôi mắt màu phỉ thuý lấp lánh to tròn kia, thật là đẹp khó tả mà.

“Tất nhiên rồi. Ta cũng không ngờ, tinh thần thể của ta lại có thể thông qua nhục thể di truyền đấy.” Dương Liên Đình thực sự là niềm vui bất ngờ. Dù sao hắn cũng là thông qua nhục thể này kết hợp với Đông Phương Bất Bại, nhưng đứa trẻ sinh ra lại tự động di truyền diện mạo nguyên thể của tinh thần thể, thật hiếm có. Vì Bảo Nhi và Đông Phương Bất Bại rất giống nhau, cơ bản không thấy giống mình, nên hắn còn cho rằng hai đứa này cũng như vậy.

Tuy nói giống Đông Phương Bất Bại không có gì không tốt, Dương Liên Đình rất thích, nhưng trong lòng vấn có chút tiếc nuối.

Đông Phương Bất Bại nghe vậy, thở ra.

Dương Liên Đình nhạy cảm phát hiện được tâm trạng và suy nghĩ của y, không nhịn được cười nói: “Thế nào? Lẽ nào ngươi lo lắng mấy đứa này không phải con ruột của ta?”

Đông Phương Bất Bại trừng mắt liếc hắn, sẵng giọng: “Có phải con ruột của ngươi hay không ngươi còn không biết? Ngươi cũng không biết, hôm qua ta thấy màu mắt của hài từ, trong lòng lo lắng bao nhiêu, chỉ sợ Liên đệ ngươi hiểu nhầm, như vậy ta… ta không thiết sống.”

Dương Liên Đình nói: “Ngươi sao lại nghĩ thế chứ? Lẽ nào ta lại là loại người vậy sao.”

Đông Phương Bất Bại nằm trong lòng hắn, cúi đầu nói: “Ta biết ngươi không phải người như vậy, nhưng ta, ta một chút cũng không chịu được ngươi hiểu lầm hay hoài nghi. Liên đệ, những chuyện ngươi vừa nói, mặc dù ta sớm có chuyện bị vẫn cảm thấy khó tin. Nhưng ta đều không do dự mà tiếp nhận toàn bộ, đều là bởi vì ngươi a.”

Dương Liên Đình hôn hôn đỉnh đầu y: “Ta biết. Đông Phương, ta biết ngươi yêu ta tin ta, ta thật vui vẻ. Sở dĩ ta không sớm nói cho ngươi biết, tuyệt đối không phải vì không tin ngươi. Mà một là vì khi đó tinh thần lực của ngươi còn yếu, hiểu không hết. Hai là, sợ ngươi bất an, suy nghĩ nhiều. Hai chúng ta đã có ba đứa con, tinh thần ngươi cũng ban sơ ngưng tụ lại, ta yên tâm rồi.”

Đông Phương Bất Bại cười nhẹ.

Hai người ôn tồn chốc lát, Đông Phương Bất Bại lại nói: “Tên của hai đứa vẫn chưa kịp đặt. Ngươi hiện tại trở về rồi, mau nghĩ một cái tên cho bọn nhỏ đi.”

Dương Liên Đình cười: “Tên ta đã sớm nghĩ rồi, nhưng mà chỉ có một. Như vậy đi, chúng ta mỗi người một đứa. Ta đặt tên cho đứa lớn, ngươi đặt tên cho đứa nhỏ, được không?”

Đông Phương Bất Bại đáp: “Được.”

Dương Liên Đình nghĩ nghĩ, nói: “Chúng ta không nói vội, cầm giấy đến viết chữ được không?”

Đông Phương Bất Bại hé miệng cười: “Ngươi nói sao thì làm vậy đi.”

Dương Liên Đình hưng phấn đi lấy giấy mực, đưa cho Đông Phương Bất Bại một giấy một bút, tự mình cũng cầm một phần.

Hai người chuẩn bị xong, nhìn nhau cười, rồi bắt đầu hạ bút.

Đông Phương Bất Bại thấy Dương Liên Đình viết hai chữ “Ái Húc” trên giấy, Dương Liên Đình thấy Đông Phương Bất Bại viết lên giấy hai chữ “Ái Liên”. Tâm ý hai người đều sâu nặng với đối phương như vậy.

“Đúng là tên hai huynh đệ a.” Dương Liên Đình kinh hỉ nhìn Đông Phương Bất Bại. Ngay lúc ấy liền cảm thấy tâm tâm tương ấn,lòng run lên.

Đông Phương Bất Bại nhẹ nói: “Mặt trời mọc ở phương đông, tên là Húc (*). Ái Húc, ái Húc…” Y nhìn Dương Liên Đình, trong mắt đều là vô hạn yêu thương, “Cùng với hai chữ Ái Liên của ta, một nghĩa(**).”

Dương Liên Đình ha ha cười: “Hảo. Như vậy đứa lớn gọi là Dương Ái Húc, đứa nhỏ gọi là Đông Phương Ái Liên.”

Đông Phương Bất Bại chấn động: “Đông Phương Ái Liên?”

Dương Liên Đình đáp: “Nếu chúng ta có hai đứa, thì một đứa họ Dương một đứa họ Đông Phươg không phải vừa đủ sao.”

Đông Phương Bất Bại ngạc nhiên, hai mắt ẩm ướt.

Mặc dù y sớm tự cung, tự cho là nữ tử, nhưng không có con, là tiếc nuối cả một đời của y. Sau này Bảo Nhi sinh ra, y liền cảm thấy cuối cùng mình cũng là một người hoàn chỉnh, bao nhiêu yêu thương chú ý đều đặt trên người con gái. Nhưng tận sâu trong tim, y vẫn có chút thiếu, một chút tiếc nuối.

Y xuất thân bần hàn, sinh kế gian khổ, nhưng phụ mẫu vô cùng yêu thương y, đưa y đi lớp học duy nhất trong thôn học chữ, đó là hy vọng tương lai y có thể có một ngày rạng rỡ tổ tông, mở rộng Đông Phương gia. Sau này phụ thân bị chính phái hãm hại, y và mẫu thân được Đổng Bách Hùng cứu đưa đến Nhật Nguyệt Thần Giáo. Khi ấy mẫu thân mỗi ngày đều chờ đợi, đợi y sớm một ngày lớn thành người, có thể cho phụ thân y mỉm cười nơi chín suối, mẫu thân cũng không làm liệt tôt liệt tông Đông Phương gia thất vọng.

Nhưng tâm nguyện này, đến tận lúc mẫu thân qua đời y vẫn chưa kịp thực hiện. Sau này Đông Phương Bất Bại có lòng tranh bá, cố gắng hướng lên cao, muốn làm người đứng trên người khác. Sau khi có địa vị, y cưới bảy tiểu thiếp, thi thoảng nghĩ tới di nguyện năm đó của mẫu thân, cũng từng chờ đợi có con nối dõi, đáng tiếc đến cuối cũng vẫn không thực hiện được. Về sau y tự cung luyện công, lại càng vô vọng.

Hôm nay Dương Liên Đình đặt tên đứa nhỏ là “Đông Phương Ái Liên”, khuôn mặt tươi cười của phụ mẫu nhiều năm trước lại đột nhiên xuất hiện trước mắt Đông Phương Bất Bại, y cảm kích vô cùng, không nhịn được rơi lệ.

“Đông Phương, sao vậy?” Dương Liên Đình không ngờ y kích động như vậy.

Đông Phương Bất Bại lau mắt, chặt chẽ cầm tay hắn, nức nở: “Ta không sao… Liên đệ, cám ơn ngươi. Ta rất vui. Ta cuối cùng… Không làm liệt tổ liệt tông Đông Phương gia thất vọng. Phụ thân mẫu thân dưới đất có biết, cũng không trách ta nữa.”

Dương Liên Đình biết thân thế của y, thấy y như vậy, đau lòng vô cùng, ôm y vào lòng, vỗ vỗ lưng y, nói: “Chờ bọn nhỏ lớn một chút, chúng ta liền đi dâng hương cho phụ mẫu  ngươi, để hai cụ dưới đất có linh cũng vui vẻ phần nào.”

“Ừ.”

Một hồi lâu sau, Đông Phương Bất Bại mới trấn định lại, lau mặt, nhếch miệng chuyển đề tài nói: “Liên đệ, tinh thần thể của ngươi trông thế nào?”

Dương Liên Đình không ngờ y lại hỏi vậy, lặng đi một chút, thần bí cười nói: “Sau này ngươi nhìn Húc nhi sẽ biết.”

Đông Phương Bất Bại trừng mắt; “Không nói thì thôi. Nhưng mà Liên đệ, hiện tại có một việc khẩn cấp không thể không làm.”

Dương Liên Đình nhìn y.

Đông Phương Bất Bại lạnh lùng cười: “Có ân báo ân. Có oán báo oán. Những kẻ khiến hai phu thê chúng ta phải chia ly, một kẻ ta cũng không bỏ qua!”

 

Hết chương 73.

R: chươnng này ngọt chảy nước, rùng cả mình. T.T Nhìn người khác show love đúng là làm cho mấy đứa FA (như ta) khó ở trong người mà =)) 

Chú thích:

(*) Húc là mặt trời mọc đằng đông

(**) Liên là hoa sen. Đoạn này Dương Liên Đình đặt tên con ẩn ý là yêu Đông Phương Bất Bại còn Đông Phương Bất Bại đặt tên lại ẩn ý là yêu Dương Liên Đình. Hai cưng show love quá mạnh, đều có nghĩa là yêu nhau.

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: