Trái chủ hãn phu – Chương 49+50

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Trái chủ hãn phu - Chương 49+50

Chương 49: Hữu nghị của đàn ông.

Lúc nhóm Quải Tử rời khỏi chỗ Hạng Tường cũng đã gần 2h, Hạng Tường mắt nhìn người đi, lại thong dong lái xe tới nhà hàng nhỏ cách 1 2km tùy tiện ăn một bát mì bò thịt hầm 12 khối.

Ăn đến một nửa, điện thoại của trợ lý đánh tới,

“Chủ tịch, chó đã đưa tới cửa, cũng làm theo lời dặn của ngài, buộc tại chỗ sư tử bằng đá.”

Hạng Tường sung sướng gắp một miếng thịt mềm bỏ vào trong miệng, cắn ra nước thịt, tâm tình rất tốt,

“Ừ, sau đó không có việc gì đừng liên hệ tôi.”

Treo điện thoại, Hạng Tường cầm thìa uống một ngụm canh nóng.

Hạng Tường trời sinh thể chất không giống với người thường, từ khi sinh ra, nhiệt độ cơ thể đã thấp hơn người thường, giữa mùa hè ăn mì nóng, vậy mà một giọt mồ hôi cũng không có.

Anh nhìn chằm chằm bát mì còn hơn nửa, ý vị khó hiểu cười cười, đứng dậy móc ra tờ tiền duy nhất trên người đặt lên trên bàn,

“Ông chủ, tính tiền.”

Ông chủ vẫn luôn trộm liếc người đàn ông diện mạo bất phàm này, ở Trùng Khánh, nhà giàu đi xe đẹp ăn cơm dân công khắp nơi đều có, ngay cả chợ bán thức ăn bán sỉ buôn lậu cũng đi BMWs, nhưng khí thế lớn như vậy, ông chủ sống hơn nửa đời người, thật đúng là lần đầu gặp phải.

Hạng Tường vừa hô lên, người lập tức đã chạy tới.

Thế giới nhỏ như vậy, loạn như vậy, người nào chả có, ngay cả buôn ma túy cũng có thể cầm phải tiền giả, huống chi là tiệm cơm nhỏ mỗi ngày dòng người hỗn tạp. Dù khí thế của Hạng Tường có thể so với siêu nhân điện quang, móc ra tờ tiền đỏ, ông chủ cũng phải nhìn một cái thật giả.

Ông chủ đưa tờ tiền dưới ánh mặt trời nhìn nhìn, lại sờ sờ chất giấy, kì kèo một hồi mới cúi đầu, từ trong túi tiền dính dầu đen đến bóng nhẫy móc ra một tập tiền,

“Của cậu 88, đếm xem!”

Hạng Tường nhìn thoáng qua tờ tiền đen nhánh, ngược lại cũng không tính toán, lại còn quái lạ hỏi một câu:

“Hiện tại bánh màn thầu bao nhiêu tiền một cái?”

Cuối cùng còn bổ sung:

“Chính là bánh không nhân phổ thông.”

Ông chủ hiển nhiên chú ý đến tiền hơn Hạng Tường,

“Bánh màn thầu bình thường 5 mao 1 cái, 2 cái bánh trắng 1 khối, cậu mau mau cầm tiền đi.”

Điển hình hoàng đế không vội, gấp chết thái giám.

Hạng Tường rũ mắt trầm ngâm trong chốc lát, ngẩng đầu nói:

“Ông đưa tôi 49, cho tôi loại rách nát một chút.”

Ông chủ nhìn Hạng Tường như là nhìn người bệnh tâm thần,

“Cậu muốn đổi thành tiền lẻ?”

Hạng Tường có chút không nhịn được,

“Tôi chỉ lấy 49, còn lại cho ông, đưa tôi một đống tiền nát là được, càng nát càng tốt, nhanh lên, tôi có việc.”

Có người bỏ được ném tiền, người nhặt tiền còn ngại mệt hay sao? !

Ông chủ đặc biệt phúc hậu tìm ra tiền nát áp đáy hòm cho Hạng Tường, đen sì, bóng nhẫy một đống, mặt trên đủ loại chắp vá, có băng dính trong suốt cũng đều bị đen bên rìa.

Hạng Tường vô cùng thoả mãn cầm tiền, cẩn thận gấp lại, lại nghiêm nghêm chỉnh chỉnh bỏ vào túi quần, đứng dậy lái xe đi.

Trở lại biệt thự, Hạng Tường đứng ở cổng sân, cách khoảng 7 8m nhìn con chó Chow Chow y như con gấu ngốc ghé vào ụ đá bên cổng biệt thự.

Chow Chow

Chó Chow Chow

Ụ đá kia cả ngày không được gặp ánh mặt, tảng đá mát lạnh, Chow Chow mở ra tứ chi, đem cái bụng đầy thịt dán lên trên tảng đá hóng mát, ngủ đến độ ngáy hừ hừ.

Hạng Tường cố ý giẫm nặng bước chân đi đến chỗ nó, nhưng con chó ngủ đến thích ý chỉ là lúc lắc cái đuôi rất nhẹ, biểu thị hoan nghênh, ngay cả mí mắt cũng không chịu mở.

Hạng Tường ngồi xổm xuống, thổi một hơi vào mũi nó, Chow Chow run run mũi thở, trực tiếp nhắm mắt quay đầu đi. Hạng Tường lại đứng lên, xách lên móng vuốt nặng trịch của nó lật một cái, 4 chân chổng vó, nhưng con chó ngốc này dĩ nhiên ngửa mặt lên giời, lưỡi thè ra khoát lên bên mép tiếp tục ngủ!

Quả nhiên đủ dịu ngoan!

Kiểm tra thuộc tính chó xong, Hạng Tường thong thong dong dong tiến vào biệt thự chuẩn bị.

. . .

Ngu Tư Ngôn đến một bệnh viện khác xem tình huống đoàn người Quải Tử xong, lập tức lửa giận ngập trời chạy tới tiểu biệt thự của Hạng Tường, xe bán tải lửa đỏ đem 4 bánh lăn thành phong hỏa luân. (Vũ: chú thích: cái bánh xe dưới chân Na Tra)

Chiếc xe nóng nảy mang theo chủ nhân tính tình hỏa bạo, “Két” một tiếng phanh ngay trước cửa biệt thự.

Ngu Tư Ngôn vừa mở cửa xe, động cơ chưa tắt, trực tiếp đem động cơ rít gào trở thành âm nhạc bối cảnh, vung chân dài sải bước vào trong sân loạn thành một đống,

“Họ Hạ. . .”

“Gâu gâu gâu. . . Gâu gâu gâu. . . Gâu gâu gâu. . . Gâu gâu gâu. . .”

Chow Chow vừa rồi còn dịu ngoan y như công chúa ngủ trong rừng đột nhiên bị ác quỷ nhập thân, biểu tình dữ tợn hung ác, xé họng sủa ầm ĩ lên, nguyên cả ngọn núi đều quanh quẩn tiếng chó điên rống giận, đem thanh âm Ngu Tư Ngôn che lại chặt chẽ.

Ngu Tư Ngôn dừng lại, trên khuôn mặt lóe ra xanh một trận trắng một trận.

Mẹ nó, con chó này tuyệt đối là đưa tới vào lúc trưa, nếu không không có khả năng không ai nhắc nhở cậu!

Hạng Tường trốn ở bên cửa sổ lầu hai, mi tâm nhăn chặt.

Toi rồi, cư nhiên quên mất, bé con này là động vật họ mèo cỡ lớn, là kẻ thù không đội trời chung với chó! Vốn muốn bé con hạ hạ cơn tức, giờ thì tốt rồi, càng bốc cao.

Giữa lúc tình huống rơi vào cục diện bế tắc, trời giáng phúc tinh, Lữ Việt đột nhiên chạy ào vào chiến trường!

Ngu Tư Ngôn chỉ cảm thấy bên người một trận gió thổi qua, sau đó đã thấy Lữ Việt vượt qua cậu, chạy tới chỗ con Chow Chow.

Lữ Việt lách ra phía sau Chow Chow, nhảy lên cưỡi trên lưng Chow Chow, dùng chiêu khóa họng thần công, gắt gao ôm lấy cái cổ thô to của Chow Chow, lớn tiếng quát về phía Ngu Tư Ngôn:

“Anh cả, cậu lên, tôi đoạn hậu!”

Cơ mặt Ngu Tư Ngôn co giật, mẹ nó cứ cảm thấy có chỗ nào sai sai. . .

Chương 50: Công việc.

Ngu Tư Ngôn rất nhanh lướt qua chiến trường “Vật lộn”, cả người đều không được tự nhiên, trong tiếng chó sủa trộn lẫn tiếng xích cùng với âm thanh the thé của Lữ Việt, nghe đến cậu luôn cảm giác trên đỉnh đầu vù vù gió lạnh.

Cậu dứt khoát không quay đầu lại, vào biệt thự, trở tay đóng cửa.

“Lên đây đi.”

Đạm mạc một câu, không có một tia phẫn nộ bị người ngoài xâm lấn, không có trầm thấp ra oai, không mang theo bất cứ tâm tình gì, chỉ là không thèm để ý, nho nhã lễ độ thuận miệng một câu.

Ngu Tư Ngôn theo thanh âm ngẩng đầu, trong nháy mắt đụng tới một đôi con ngươi đen không hề bận tâm, con mắt giấu diếm khí phách khiến người ta cảm giác đây là vương giả bễ nghễ thiên hạ, hỉ nộ ái ố của người thường toàn bộ không liên quan tới anh ta, tâm tình tất cả đều bỏ trống, dường như thứ gì cũng không gợi ra được nhiệt tình và chú ý của anh ta.

Trong nháy mắt Ngu Tư Ngôn bị kiềm hãm, đầu óc trống rỗng, tư tưởng giống như bị dắt theo, cũng bỏ trống. . .

Tiếng chó sủa ngoài cửa im bặt ngừng lại, Ngu Tư Ngôn mạnh lấy lại tinh thần, cơn tức không hiểu sao hạ xuống chút, có thể lách tách tóe lửa như trước,

“Anh là Hạng Tường.”

Nghe thấy lần đầu tiên Ngu Tư Ngôn gọi tên mình, Hạng Tường thiếu chút nữa lộ tẩy, anh ức chế tâm tình, cổ họng lăn lộn, đạm mạc nói:

“Đúng vậy, có chuyện lên đây nói đi.”

Ngu Tư Ngôn nhất thời có loại ảo giác nắm tay đánh vào bông, nhìn bóng lưng to lớn cao ngất của Hạng Tường, cậu không hiểu ra sao.

Người này nhìn qua không giống tiểu nhân gây chuyện thị phi?

Mang theo nghi vấn, Ngu Tư Ngôn vài bước đi lên thang lầu hình xoắn ốc, nghe cước bộ theo Hạng Tường vào gian nhà chính.

Một bước vào phòng, Ngu Tư Ngôn trực tiếp tiến nhập chủ đề,

“Anh vì sao động thủ với anh em của tôi?”

Hạng Tường cái gì cũng không nói, mặt không gợn sóng vọng vào con mắt Ngu Tư Ngôn.

Thản nhiên đối diện Ngu Tư Ngôn chưa từng thua, nhưng hết lần này tới lần khác lần này chống lại Hạng Tường, cậu ngực lộp bộp một chút.

Không biện giải, không kêu rầm rĩ, hoàn cảnh an tĩnh cộng thêm căn phòng thông gió mát mẻ, điều này làm cho Hạng Tường thành công đem cơn tức của Ngu Tư Ngôn hạ thêm một cấp.

Hạng Tường trầm tĩnh ổn trọng kéo lý trí của Ngu Tư Ngôn, Ngu Tư Ngôn lúc này mới đem đường nhìn chuyển lên trên mặt trên người Hạng Tường.

Hạng Tường nửa giờ trước còn da tốt thịt tốt, nhưng hiện tại, trên khuôn mặt giống như đao gọt có đủ loại màu sắc. Khóe miệng tím đỏ một mảnh, còn bị nứt ra, vết máu khô đông lại, bên trái mặt nổi lên một khối sưng đỏ rõ ràng. Cánh tay bại lộ ngoài áo rải rác một cái một cái vết máu xanh tím dài thẳng, vừa nhìn là biết bị ống thép đập vào.

Hơn chục người anh em nhà mình, không có ai bị thảm như vậy, nghiêm trọng nhất cũng chỉ có Quải Tử, còn đang xoay lại cái chân bị trật, đem bệnh cũ chọc ra rồi.

Hạng Tường thỏa thỏa tự mình hại mình một trận, một chữ dư thừa cũng chưa nói, cứ như thế hoàn hoàn toàn toàn bắt được cơn tức của Ngu Tư Ngôn.

“Đây là người của tôi đánh?” Ngu Tư Ngôn lạnh giọng hỏi.

Hạng Tường cầm một phần văn kiện đi tới sô pha bên bàn trà ngồi xuống, cũng không trả lời vấn đề của Ngu Tư Ngôn, ung dung thoải mái nói:

“Ngồi đây đi, cậu là tới đòi nợ cho Hiệp Tín đúng không, vậy chúng ta giải quyết chuyện này.”

Ngu Tư Ngôn lý trí hấp lại, nhưng hắn mục đích chủ yếu cậu tự thân xuất mã là gì cậu vẫn còn nhớ rõ ràng.

“Chuyện khác đối với tôi mà nói đều là việc nhỏ, chúng ta nói rõ chuyện hôm nay đánh người trước, bằng không không dễ nói vậy đâu.”

Hạng Tường nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn vài giây, thở ra một hơi, đem văn kiện thả trên bàn trà, một hơi thở nói hết:

“Tôi vừa mới về, người của cậu đột nhiên xông lên, tôi ngay cả nói còn chưa kịp, bọn họ đã trực tiếp động thủ, tôi một người sống sờ sờ, không có khả năng chờ người tới đánh đúng không? Tôi nghĩ tôi cũng đã đủ nhường nhịn, các cậu phát tan nhà tôi thành như vậy, còn ra tay đánh người, tôi vì không làm họ bị thương, cũng chỉ là bẻ gân bọn họ, để cho bọn họ không có cách nào động thủ mà thôi, còn để lại một người đưa họ đi viện. Thế nhưng người của cậu lại tới một đám, vẫn một câu không nói, cầm ống thép xông lên, tôi vẫn không tổn thương bọn họ, thả bọn họ đi, nếu cậu nghĩ tôi quá đáng, cậu hiện tại cũng có thể ra tay, tôi phụng bồi.”

Ngu Tư Ngôn bao che khuyết điểm, nhưng vẫn giảng đạo lý, Hạng Tường nói mấy câu như thế, trái lại ép cậu tới hoàn cảnh xấu hổ, cảm giác trong ngoài không phải người.

“Phương diện này có hiểu lầm, nếu như vậy, vậy chúng ta nói chuyện tiền đi.”

Ngu Tư Ngôn ngồi vào bên cạnh Hạng Tường, Hạng Tường đem văn kiện trong tay đưa cho Ngu Tư Ngôn, đi thẳng vào vấn đề nói:

“Tôi đã sớm tìm được người mua, chỉ cần bán xe và nhà, vừa vặn trả được hết.”

Ngu Tư Ngôn từ trong văn kiện ngẩng đầu, bồn chồn nói:

“Vậy anh vì sao còn phải chờ tôi tìm tới cửa mới trả?”

Hạng Tường thẳng thắn,

“Bởi vì tôi không tìm được việc, nhà xe không có, tôi sẽ không có chỗ ở, tôi phải tìm được công việc bao ở, nếu không tôi không có cách nào trả tiền.”

Ngu Tư Ngôn có thể thông cảm loại tình huống này của Hạng Tường, thế nhưng có mấy người nợ tiền không có chỗ khó xử, nếu đối với ai cũng bưng ra tấm lòng thánh mẫu, việc làm ăn của cậu cũng không làm nổi,

“Chuyện công việc là chuyện của anh, tôi chỉ tới đòi tiền, tôi có thể cho anh thời gian ba ngày, anh đi tìm việc, rồi trả tiền lại.”

Hạng Tường trợn tròn mắt nói dối:

“Tôi đã tìm vài phần công tác, thế nhưng không được mấy ngày đều bị sa thải.”

Ngu Tư Ngôn có chút không tin, y theo ánh mắt nhìn người của cậu, Hạng Tường tuyệt đối trăm phần trăm công tác cuồng, ông chủ có anh chẳng khác nào nắm trong tay một bảo vật, chẳng lẽ là trường kỳ đứng trên địa vị cao, khó có thể thích ứng đột nhiên thay đổi thân phận?

Hạng Tường mặt không đỏ tim không đập, dùng ngôn ngữ bình thản vô cùng một lời bắn trúng quả tim Ngu Tư Ngôn,

“Ông chủ nói tôi nói chuyện quá thẳng, khách hàng, đồng nghiệp không thể câu thông.”

Trái tim Ngu Tư Ngôn mạnh chấn động, thiếu chút nữa túm trảo.

Hạng Tường một chút không hàm hồ, lại đâm thêm một đao,

“Hơn nữa nói tôi quá bao che khuyết điểm, thành viên tổ tôi tranh cãi với tổ khác, tôi đều thiên vị người mình.”

Ngu Tư Ngôn nhúc nhích môi vài cái.

Hạng Tường một câu một câu nói cực kỳ đúng chỗ,

“Mấu chốt nhất là, ông chủ nghĩ tôi là một cái hũ nút, bình thường không lên tiếng, một ngày nghẹn đến cực hạn sẽ nổ tung, giá trị vũ lực của tôi lại cao, ông chủ lo lắng an toàn mạng người của nhân viên.”

Ngu Tư Ngôn dường như thấy bản thân lúc tuổi nhỏ. . .

Hạng Tường nhìn thấy tàm tạm rồi, nặng nề phun ra một hơi,

“Tôi là thực sự muốn tìm công việc, cho dù không lương, bao ăn bao ở cũng tốt, “

Trầm ổn, lý trí, lãnh tĩnh, thật tình, bao che khuyết điểm, đàn ông thuần chất, vũ lực giá trị cực cao, không lấy lương, bao ăn bao ở? !

“Cậu nói ba ngày, xác thực có chút gấp, thế nhưng tôi còn có thể đi thử làm chuyên trách đầu bếp, tôi làm cơm cũng tạm được, chỉ là không thi giấy chứng nhận tư cách đầu bếp, nếu không tôi. . .”

“Anh biết làm cơm? !” Ngu Tư Ngôn ngắt lời Hạng Tường, tròng mắt phát sáng.

Hạng Tường chống lại mắt to vụt sáng vụt sáng của Ngu Tư Ngôn, nhanh chóng tách ánh mắt, kiềm chế dòng máu bốc lên, nhàn nhạt nói:

“Ừ, tạm được.”

Người loại tính tình lạnh nhạt này nói ‘Tạm được’, đó chính là tương đương giỏi!

Quả thực, đối với một tên tham ăn mà nói, không gì quan trọng hơn ăn. . .

“Tốt, anh đến công ty tôi làm đi! Sáng mai đi luôn.”

Hạng Tường giả vờ thâm trầm,

“Chỗ cậu là công ty đòi nợ phải không? Tôi chưa từng làm cái này.”

Ngu Tư Ngôn nhe răng cười,

“Ai mà không trải qua chưa từng làm đến thành thạo, tôi nói cho anh, lấy tính tình của anh, rất thích hợp làm nghề này! Theo tôi đi, khoản nợ này cũng coi như làm xong, anh cũng có công việc, tôi đáp ứng anh, bao ăn bao ở, anh nấu cơm là được, giai đoạn đầu anh theo tôi từ từ học, tôi bảo chứng, anh học một tuần là có thể làm.” (Vũ: Khụ, hóa ra đây chính là tự tròng cổ mình trong truyền thuyết!!!!!)

Hạng Tường khổ tâm diễn kịch, sao có thể nhất thời hưng phấn ra sai sót,

“Tôi làm cơm cũng chỉ có thể làm phần một người, cũng chính là đầu bếp chuyên trách, nhiều người tôi không làm được.”

Ngu Tư Ngôn buổi trưa còn chưa ăn, vừa nói đến đây cậu liền đói bụng,

“Không sao, anh nấu cơm cho tôi là được, các anh em khác bình thường cũng đều tự về nhà ăn.”

Hạng Tường giả mù sa mưa nhíu mày do dự, tính nhẫn nại của Ngu Tư Ngôn cũng không tầm thường, Hạng Tường trầm tư, cậu cũng không mở lại miệng khuyên nhủ, cho người lưu ra không gian.

Vùi đầu lo lắng một hồi lâu, Hạng Tường ngẩng đầu, vẫn là cặp con ngươi kia không có tâm tình gì kia.

“Thế nhưng tôi với người của cậu ngày hôm nay náo loạn ra hai trận lớn như vậy, sợ rằng không tốt lắm đâu.”

Ngu Tư Ngôn khí phách cười to vài tiếng,

“Anh cho là bọn họ ngay từ đầu đều là có cùng ý xấu sao? Lúc đó chẳng phải không hòa thuận, anh yên tâm, cũng không phải đàn bà, già mồm cãi láo như thế.”

Cánh cửa thành công chỉ cách Hạng Tường có một bước, nhưng Hạng Tường vẫn bước đi tỉ mỉ thận trọng.

“Công ty cậu có ký túc xá công nhân sao?”

Ngu Tư Ngôn cong môi,

“Không có, ngay cả tôi cũng là ở công ty, anh có thể ở cùng công ty với tôi, tôi thu xếp cho anh một gian phòng là xong, công ty có nhà bếp!”

Trọng điểm của Ngu Tư Ngôn hiển nhiên là câu cuối cùng, Hạng Tường nghe ra, nhưng anh không dám nghĩ sâu, nghĩ nhiều chỉ sợ nhịn không được muốn xoa nắn bé con này.

Khụ khụ hai tiếng, Hạng Tường lại châm chước vài giây, gật đầu nói:

“Được, cậu ngày mai đem hợp đồng công việc cho tôi, tôi lập tức bán nhà bán xe trả tiền.”

Ngu Tư Ngôn nghẹn xuống dáng cười muốn nứt ra của mình, cứ thế mặt băng bó, giả B xuất ra chút khí thế gật đầu, trầm giọng nói:

“Được, ngày mai gặp.”

Nói xong, Ngu Tư Ngôn đứng lên.

Hạng Tường sao có thể đơn giản thả Ngu Tư Ngôn đi? !

Nhân lúc Ngu Tư Ngôn đưa lưng về phía anh, Hạng Tường rất nhanh cố sức nhấn một cái lên huyệt vị bộ phận dạ dày. Dạ dày buổi trưa chỉ ăn nửa no nhất thời ‘Ọt ọt ọt’ kêu lên.

Ngu Tư Ngôn là ai? Động tĩnh nhỏ lạ cũng trốn không thoát thính lực kinh người của cậu, càng đừng nói đến lĩnh vực chuyên nghiệp của cậu,

“Buổi trưa không ăn cơm sao?”

Hạng Tường đặc biệt bình tĩnh,

“Ăn rồi.”

Ngu Tư Ngôn ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao hơn mình một cái đầu, tròng mắt lóe lóe, nghĩ đến cái gì, khuôn mặt hung dữ nói:

“Ăn còn có thể đói thành ra vậy? Anh ăn cái gì?”

Hạng Tường đặc biệt thành thật!

“Hai cái bánh màn thầu.” (Vũ: =..= thật thành thật!!!!)

Tấm lòng anh cả thương đàn em của Ngu Tư Ngôn nhất thời tràn lan,

“Tướng tá anh lớn như vậy, bữa trưa chỉ ăn hai cái màn thầu, mẹ nó óc anh bị ngâm nước à!”

Ngực Hạng Tường toát ra nhè nhẹ mật đường, nét mặt lại vẫn duy trì mặt lá bài muốn chết không sống, yên lặng không nói gì nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn híp híp mắt, đột nhiên tiến đến trước mặt Hạng Tường, không tới một giây liền lấy ra đống tiền trong túi quần Hạng Tường.

Cậu nhìn chằm chằm một tập tiền đen xì nát tươm còn được gấp chỉnh tề, sắc mặt âm xuống.

Số tiền vừa nhìn là biết, 49 khối, 2 bánh màn thầu, 1 khối tiền.

Nát thành như vậy, khẳng định là bị kẻ bán bánh màn thầu lòng dạ hiểm độc cố ý chỉnh.

Ngu Tư Ngôn đem tiền thả trên bàn trà, giương lên cằm,

“Đi, tôi cũng chưa ăn, cùng đi.”

Hạng Tường cũng không muốn cứ thế đi,

“Không cần, tôi muốn liên hệ người mua trước.”

Ngu Tư Ngôn loại này thẳng tính, đào một cái hố liền nhảy.

Cậu túm lấy cổ tay Hạng Tường, lôi người đi ra ngoài,

“Được rồi được rồi, chuyện gì cũng không lớn bằng ăn, ăn rồi tính sau.”

Con ngươi tử khí trầm trầm của Hạng Tường trong nháy mắt nóng bỏng, bình tĩnh khắc lên bàn tay nắm lấy anh của Ngu Tư Ngôn, anh cong môi, tà mị cười, trong chớp mắt lại khôi phục khuôn mặt trầm tĩnh. (Vũ: aaaaaa, con cáo già kinh điển!!!!!)

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: