BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH – CHƯƠNG 14

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin

14. Ta bị lừa

BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH - CHƯƠNG 14

Phụng Lưu và ta hiện tại đều giống nhau, hai người nhìn một bàn đồ ăn đầy ắp mà một chút muốn ăn cũng không có.

Hắn là bởi vì buổi tối phải đi thị tẩm, còn ta thì là vì không ngăn được hắn đi thị tẩm… Cuối cùng thì, lần đầu tiên của Phụng… cảm giác như là tại ta ‘giúp’… Phụng, xin lỗi nha…

“Phụng Lưu… Không thì chúng ta bỏ trốn đi…” Đây là biện pháp cuối cùng của ta đó…

Phụng Lưu vẻ mặt uể oải, “Ngươi không cần lo lắng, ta tự có cách.”

“Ngươi có thể có biện pháp gì! Hắn nói rõ ràng bắt nạt ngươi! Ngươi lẽ nào thực sự định tự mình đưa lên cửa cho hắn ăn?!”

Phụng, đến lúc này rồi ngươi còn không để ta quan tâm! Vuốt của thái phó rõ ràng là hướng ta, thế mà ngươi không chút do dự yêu cầu để ngươi thị tẩm, ta sao lại không biết ngươi là đang bảo hộ ta!

Vốn muốn giúp ngươi, không ngờ thiếu chút nữa chết chùm, Phụng… Ta quả nhiên thành sự không có bại sự có thừa mà!

“Phong Nhi,” Phụng đột nhiên rất ôn nhu nhìn ta.

“Cái gì?” Bây giờ ngươi muốn cái gì mau nói, cái gì ta cũng thoả mãn ngươi!

Hình như là lời thoại nói lúc sinh ly tử biệt ha…

“Phong Nhi…” Hắn vẫn ôn nhu gọi tên ta.

Ta lo lắng, “Gì vậy? Ngươi mau nói! Muốn gì mau nói cho ta biết! Nếu không chúng ta mau cùng nhau chạy!”

Phụng Lưu đối với việc ta thấp thỏm cuống quýt chỉ yên lặng cười… Con mắt vẫn như cũ nheo thành nửa vầng trăng… sau đó… hôn hôn… Dùng đôi môi nhạt màu của hắn đè lên môi ta, nhàn nhạt liếm liếm, đại não ta trống rỗng, thời điểm này rồi, hắn còn cố tình hôn ta…

Hắn lộ ra đầu lưỡi, muốn mở miệng ta ra, ta cũng không biết là nên tiếp thu hay cự tuyệt nữa. Hắn thò tay nhéo nhéo cằm ta, dùng lực mở miệng ta ra. Liếm qua từng khối lợi, tỉ mỉ không bỏ xót từng cái răng, cuối cùng còn cùng đầu lưỡi ta dây dưa một chỗ. Đầu lưỡi ta tự động đáp lại hắn. Một cái hôn sâu triền miên.

Sau khi ta có thể hô hấp trở lại thì phát hiện mình đã ngồi trên đùi hắn từ bao giờ, hắn còn ôm thắt lưng ta… Thực ra thì chuyện gì đã xảy ra vậy… Ta một chút cảm giác cũng không có…

“Phong Nhi… Phong Nhi… Phong Nhi của ta…” Phụng vẫn như cũ chỉ gọi tên ta.

Bất quá đại khái ta đã hiểu… Khả năng là hắn có ý với ta… Không phải vậy sao có thể cùng một nam nhân hôn tới hôn đi còn gọi “Phong Nhi của ta” nhỉ…

Phụng đối xử với ta tốt lắm, ta đối với hắn như với anh em bạn bè, lúc mới tới cũng chỉ nghĩ hắn rất chói loá rất đẹp mắt… Không ngờ hắn… Ta không phải gay, đã cự tuyệt Cẩm Lăng, nay lại đến một Phụng… lẽ nào ta giống gay lắm?! Thần a… Ngươi không phải vì ghen ghét ta nên mới cố ý đưa ta đến thế giới này thể nghiệm tình gay xa hoa đó chứ…

Phụng Lưu tiếp tục hôn môi hôn mặt ta, từ mi tâm đến lông mi, từ mũi đến môi, mật mật như mưa phùn phủ khắp mặt ta. Ta phải cự tuyệt, nhưng mà ta không đành lòng… Hơn nữa lần đó Cẩm Lăng nói ta, ta gối với việc là gay luôn tự hỏi, là nên tiếp tục tuân thủ quy phạm đạo đức, hay là nghe theo trái tim nhỉ?

Phụng Lưu khẽ cắn tai ta, thật ngứa, ta khẽ giật giật người, tay kia của hắn còn không ngoan xoa xoa nắn nắn eo ta.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, vài giây sau ta và Phụng nghe thấy, vội ngừng tay, nhìn đến quần áo của hai người, nhãn thần ta vẫn còn mê ly, nhìn hắn vẫn trấn tĩnh, có vẻ giống như ta còn đang trầm mê trong chuyện vừa rồi mà… Đợi hai người chúng ta chỉnh lý xong tâm tình, người bên ngoài mới đi đến cửa, ta cảm thán, tai của tinh linh quả nhiên rất thính… Ta vừa nghe tiếng bước chân là lúc người mới đi đến bên ngoài Minh Tuyên uyển thôi.

Người tới là một thái giám, cung kính quỳ xuống hướng chúng ta ân cần hỏi thăm xong thì rằng: “Thái phó đại nhân thỉnh Phụng Lưu đại nhân đến Lộ Thanh điện.”

Phụng Lưu rất bình tĩnh đáp: “Thỉnh công công dẫn đường.”

Ta lập tức níu ống tay áo của Phụng Lưu, hắn lại đẩy tay ta ra, “Không có việc gì, Phong Nhi, yên tâm, không có việc gì. Ngươi ở Minh Tuyên Uyển chờ ta, sáng mai ta sẽ trở lại.”

Nhìn thân ảnh hắn dần đi xa, ta đầu tiên liền nghĩ mình thật vô dụng… Ngay cả Phụng cũng bảo hộ không nổi, đúng là một đứa kém cỏi…

Không được, ta nhất định phải vì Phụng Lưu làm gì đó! Đột nhiên nhớ tới NOKIA! Đúng vậy! Tiểu như chăm sóc khách hàng!

Ta vội chạy vào buồng trong, khoá kỹ cửa phòng, mở điện thoại gọi tiểu thư chăm sóc khách hàng.

Phụng Lưu, chờ ta! Ta nhất định sẽ tìm được cách cứu ngươi!!!!!

 

Chờ máy lâu quá! Ta đi vòng vòng trong phòng… Mau nghe máy, tiểu thư chăm sóc khách hàng số 13!!!

“A lô?” Tiểu thư chăm sóc khách hàng ngươi đúng là thần của ta!

“Tiểu thư, mau giúp ta cứu người! Phụng Lưu, Phụng Lưu hắn hôm nay bị thái phó gọi đến thị tẩm a a a!!!!” Ta nhịn không được kích động lên.

“Phụt… Tiểu Bạch ngươi, Phụng Lưu tới thị tẩm ngươi tìm ta kêu làm gì a?!”

“Đương nhiên là cứu Phụng!!!” Ta quýnh lên.

“Hừ! Buồn nôn! Lẽ nào các ngươi có một chân (*) a!!!!”

“Trời ạ! Ngươi mau đi cứ người a! Phụng Lưu sẽ bị thái phó bá vương ngạnh thượng cung (**) đó!!!!” Thật muốn bóp chết cô này mà.

“… … Phụng Lưu chưa có nói cho ngươi hắn không phải lần đầu tiên à?”

Nhặt hộ ta cái cằm vừa mới rớt với… …

“… … Hắn cũng không có nói cho ngươi hắn và Ngọc Hàn từng qua lại rồi hả?”

“Ngọc Hàn…?”

“Là thái phó mà ngươi nói đó a… Quốc sư Ám giới gọi Ngọc Hàn.”

Cằm chạm đất rồi…

Chẳng trách nói ta không cần lo lắng… Thảo nào lại bình tĩnh như vậy… Khó trách hắn biết thái phó là quốc sư Ám giới!

“Lại nói lần đầu tiên của Phụng Lưu đúng là cùng Ngọc Hàn nha, hai người bọn họ lúc đó rất…”

Ta không muốn nghe tiếp, cúp máy, đặt mông ngồi trên giường.

Phụng Lưu hắn gạt ta.

Những lời này như tiếng vọng cứ quẩn quanh trong đầu ta văng vẳng không tan.

Hắn vì cái gì muốn gạt ta? Hắn vì cái gì không nói cho ta biết! Lẽ nào hắn muốn tranh thủ tín nhiệm và thương cảm của ta? Để làm gì? Ta thuần tuý chỉ là một đứa ngốc (tiểu bạch), một con sâu nhỏ. Với hắn mà nói ta chỉ là một gánh nặng, hắn vì sao muốn làm như vậy?

Còn có, hắn vì sao trước khi đi lại hôn ta?

Vừa rồi ta còn thật cho rằng hắn thích ta mới gọi tên ta hôn ta, nhưng hiện tại ta cũng không dám chắc nữa. Ta không nghĩ mình lại có mị lực lớn như vậy.

Phụng Lưu, tại sao muốn lừa dối ta!

 

Hết chương 14.

Chương sau: 15 Lén lẻn vào điện

Chú thích:

(*) Có một chân: ý chỉ có gian tình :))

(**) Bá vương ngạnh thượng cung: rape đó :v 

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: