Trái chủ hãn phu – Chương 51+52

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Trái chủ hãn phu - Chương 51+52

Chương 51: kết thân.

Hai tên đàn ông nắm tay nhau, kỳ quái biết bao.

Ngu Tư Ngôn cũng chỉ là túm một cái, lôi Hạng Tường ra khỏi phòng liền buông tay, thế nhưng phương thức tiếp xúc giữa đàn ông với nhau càng khiến Hạng Tường thoả mãn —— ôm vai bá cổ!

Cánh tay to lớn của Ngu Tư Ngôn thoáng cái quấn lên sau vai Hạng Tường, sức lực rất chặt khiến trái tim Hạng Tường chấn động, nhưng Ngu Tư Ngôn chỉ khoác chưa được vài giây lại buông tay,

“Vóc người anh cao quá.”

Ngụ ý thập phần minh xác: anh rất cao, tôi khoác vai một cái cũng phải với lên, quá tốn sức.

Hạng Tường thẫn thờ nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn vài giây, đặc biệt hồn nhiên chớp con mắt vài cái, sau đó vươn cánh tay khoác lên vai Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn sửng sốt một chút, nhất thời hở răng cười to,

“Đầu gỗ nhà anh thật tức cười.”

Hai người cùng nhau đi xuống lầu, Ngu Tư Ngôn vừa đi vừa nói:

“Này, sau đó chúng ta là anh em một nhà, tôi kêu tên anh thì quá xa lạ, ừm. . . Như vậy đi, sau đó tôi gọi anh Đại Tượng(voi), được chứ, ” nói, Ngu Tư Ngôn vui cười vài tiếng, “Anh xác thực trông như con voi, lúc giận lên ai cũng không ngăn được, bình thường lại. . . Ngốc ngốc đáng yêu, ha ha ha ha. . .”

Hạng Tường nhìn Ngu Tư Ngôn hào sảng cười to, sóng mắt rung động, trong nháy mắt lại bình tĩnh, nhàn nhạt hỏi:

“Cậu tên gì?”

Thực sự là diễn trò phải diễn trọn bộ, một góc cũng không sơ sẩy.

Ngu Tư Ngôn nghe vậy, tiếng cười khẽ dừng, nghiêng đầu nhìn Hạng Tường cười nói:

“À, đúng rồi, tôi còn chưa cho anh biết tên tôi, Ngu Tư Ngôn, những người khác trong công ty đều gọi tôi là anh cả.”

Hạng Tường hoàn toàn bỏ qua ám chỉ của Ngu Tư Ngôn, thẳng ngẩn ngơ toát ra 2 chữ:

“Ngôn Ngôn.”

Dưới chân Ngu Tư Ngôn bỗng nhiên khựng lại, dáng cười cứng đờ, yên lặng nhìn Hạng Tường, mẹ nó đùa nhau à!

Hạng Tường dùng ánh mắt không chút tạp niệm nhìn lại Ngu Tư Ngôn, chính trực, thuần túy, ngay thẳng, sạch sẽ, còn thiếu mỗi nước không lòe ra ánh sáng thánh khiết.

Khóe miệng Ngu Tư Ngôn co giật, đối với loại người đơn thuần này, chỉ có thể nói thẳng,

“Không được, anh không thể gọi thế.”

Hạng Tường bồn chồn nói:

“Vì sao?”

“Anh gọi như vậy, để anh em khác nghe thấy tôi còn làm anh cả kiểu gì? !”

Hạng Tường bừng tỉnh đại ngộ,

“Được, trước mặt người ngoài tôi gọi anh cả, cậu gọi Hạng Tường, lúc chỉ có hai ta tôi gọi cậu Ngôn Ngôn, cậu gọi Đại Tượng, như vậy mới không xa lạ.”

Ngu Tư Ngôn ăn nói vụng về, một từ “Xa lạ” liền hoàn toàn chặn miệng cậu, có loại cảm giác nhấc đá tự đập chân mình.

Hạng Tường chuyển hướng đề tài,

“Cậu không phải còn mang theo một người tới sao?”

Ngu Tư Ngôn bị một câu giật mình tỉnh giấc, nhất thời tự trách không gì sánh được.

Thân là anh cả, sao có thể quên Lữ Việt còn đang đọ sức với chó dữ!

Ba bước thành hai bước đi tới chỗ cửa, vừa mở cửa ra, cảnh tượng trước mắt cùng thanh âm đầy rẫy màng tai khiến Ngu Tư Ngôn lập tức xị mặt.

“A ~ Jennifer, mau tới, tao ở đây này.”

Lữ Việt chổng mông ghé vào trong bụi cỏ, gọi Chow Chow ở xa xa. (Vũ: phụt ~)

Dây xích của Chow Chow đã bị lấy xuống, vui vẻ chạy trốn trong sân, thân thể to mọng nhiều lông y như quả bóng đàn hồi nhỏ, nhảy lên nhảy xuống.

Chow Chow vọt tới trước mặt Lữ Việt, Lữ Việt thả người nhảy, ôm Chow Chow lăn vài vòng trên đất, tiếng cười nắng châm đau màng tai Ngu Tư Ngôn.

“Ha ha ha, Jack, đừng liếm, ha ha ha.”

Hạng Tường đứng bên cạnh Ngu Tư Ngôn, yếu ớt nói:

“Con chó kia gọi là gì.”

Ngu Tư Ngôn chết lặng nhìn người và chó xa xa ôm thành một đống nói:

“Con chó kia không phải anh nuôi sao?”

Hạng Tường nói:

“Con Chow Chow kia là trưa nay tự chạy tới, trong núi này không có mấy căn nhà, tôi sợ nó lạc đường mới buộc nó ở kia, chờ chủ nhân nó tìm đến mà thôi, tôi là hỏi cái thứ cậu dắt tới kia tên là gì.”

Ngu Tư Ngôn tà liếc liếc mắt Hạng Tường, lại liếc liếc mắt Lữ Việt, từ trong lỗ mũi phun ra một cỗ khí đục, có chút vô lực trầm giọng nói:

“Anh ta không phải chó, anh ta là một con khỉ, sau này anh sẽ biết, anh gọi anh ta Lữ dở hơi được rồi.”

Lúc này, Chow Chow đang chơi vui phỏng chừng là ngửi thấy mùi Ngu Tư Ngôn, bỗng đem đầu to xoay qua, nhổm lên bắt đầu sủa rống.

Lữ Việt phản ứng cực nhanh, xoay người đem Chow Chow đặt dưới thân, lớn tiếng quát:

“Mày còn kêu, mày cái đồ con rùa con bê, mày còn ồn tin hay không ông đây gọt cái đầu chó của mày!”

Mắng xong, Lữ Việt ngẩng đầu, vẻ mặt cương trực công chính, chính nghĩa bay cao,

“Anh cả, cậu mau đi, có tôi rồi!”

Ngu Tư Ngôn, “. . .”

Hạng Tường liếc Lữ Việt, ôm lấy cổ Ngu Tư Ngôn, sải bước chân dài,

“Đi thôi, anh cả, không muốn nhìn thì đừng nhìn.”

Ngu Tư Ngôn dời mắt khỏi người Lữ Việt, đuổi kịp bước tiến của Hạng Tường, nghiến răng hàm nói:

“Anh yên tâm, những người khác trong công ty đều là đào viên huynh đệ Tam quốc(*), ông đây cũng chỉ đụng phải một tên yêu ma quỷ quái trong Tây Du thế này thôi.”

(*) Đào viên huynh đệ tam quốc: chỉ sự kiện 3 người Lưu Bị, Quan Công, Trương Phi kết nghĩa huynh đệ tại đào viên thời Tam quốc. Cả câu trong truyện ý nói mọi người trong công ty đều là anh em vào sinh ra tử, chỉ có Lữ Việt là lạc loài – yêu ma quỷ quái trong Tây Du Ký.

Chương 52: thẳng tính.

Lữ Việt một lần nữa buộc Chow Chow về lại ụ đá, chạy chậm đến cạnh xe Ngu Tư Ngôn, mở cửa xe chỗ phó lái, cái mông nhấc lên giữa không trung xong mới phát hiện chỗ ngồi đã bị Hạng Tường chiếm, mau chóng rút cái mông về.

Nhấc lên mí mắt, đường nhìn giao hội, Lữ Việt nhất thời sợ hãi.

Hạng Tường này nhìn trong ảnh chụp đã thấy dọa người, người thật càng khiến người ta có cảm giác âm u.

Tục ngữ nói, nhìn người nhìn mắt.

Nhưng từ con ngươi không dục vọng không sợ hãi, bình bình thản thản kia của Hạng Tường xem ra, người này là một người rất kiên cường chính phái.

Cả người giống như một thể mâu thuẫn, vừa chính vừa tà, khiến người ta mơ hồ không rõ.

“Làm gì vậy, không phải chỉ là chỗ ngồi thôi sao, anh ngồi phía sau một lần sẽ bị trĩ hả! Mau lên, còn đi ăn nữa.”

Một câu lạnh như băng, thẳng lăng lăng của Ngu Tư Ngôn cắt đứt Lữ Việt miệt mài theo đuổi.

Nghe thấy Ngu Tư Ngôn nói, con ngươi Hạng Tường rụt lui.

Lữ Việt bĩu bĩu môi, liếc trắng mắt với Ngu Tư Ngôn, đi ra ghế sau.

Ngu Tư Ngôn lái xe xuống chân núi,

“Đại Tượng, anh bình thường hay đi đâu ăn?”

Viền mắt Lữ Việt trừng lớn, khiếp sợ nhìn chằm chằm cái ót Ngu Tư Ngôn.

Đại Tượng? Đây là đang kêu Hạng Tường? Cái này mới bao nhiêu thời gian, liền thành anh em tốt đến mức này! Cừu hận của anh em thì sao? Tam vị chân hỏa lúc mới tới đâu? Tiền thuốc men đâu, tiền đi lại đâu!

Lữ Việt đem đường nhìn ‘Sưu’ một cái chuyển dời đến bên tai Hạng Tường, anh nheo lại con mắt, ánh mắt mang lưỡi dao cứ như muốn cạo đi một tầng tóc gáy của Hạng Tường.

Hừ, mẹ nó không cần biết mi là Thiết Phiến công chúa hay là Băng Xuyên Long vương(*), xem ông đây bức ra nguyên hình của mi!

(*)Thiết Phiến công chúa, Băng Xuyên Long vương: 2 nhân vật trong Tây Du Ký, Thiết Phiến công chúa là bà la sát có quạt Ba Tiêu, vợ Ngưu Ma Vương.

Hạng Tường đối với cái thứ lần thứ 2 phát ra đao quang kiếm ảnh ở đằng sau hoàn toàn không có hứng thú, lực chú ý của anh đều tập trung trên xưng hô với Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn đợi một hồi cũng không thấy Hạng Tường đáp lời, khóe mắt liếc sang, vừa lúc đánh lên ánh mắt thẳng ngoắc ngoắc của Hạng Tường, nhất thời dở khóc dở cười, người này cũng quá dễ hiểu rồi, cái gì cũng viết lên mặt, hơn nữa cũng quá tích cực, y như một đứa trẻ to xác.

“Hạng Tường, tôi hỏi anh đấy, muốn ăn cái gì, đi đâu ăn?” Ngu Tư Ngôn như dỗ trẻ con nói.

Đã nói lúc có người ngoài thì không dùng xưng hô thân mật. . .

Hạng Tường lúc này mới lặng lẽ mở miệng:

“Cậu ăn cái gì tôi ăn cái đấy.”

Ngu Tư Ngôn cá tính tùy tiện, không chút nào cảm thấy lời này của Hạng Tường có gì đó không ổn, còn ở trong lòng yên lặng khen ngợi Hạng Tường. Người này không tệ, xuất thân tốt cũng không kén ăn, một chút lên mặt cũng không, tương đương dễ nuôi. . .

Lữ Việt phía sau nghe được trái lại nôn khan, lời này nghe thế nào lại ngấy người thế này!

Ngu Tư Ngôn trường kỳ chạy khắp nơi, chỗ nào cũng đặc biệt quen thuộc, trầm ngâm một hồi, cậu quay đầu hỏi Hạng Tường:

“Bún lòng già(*) ăn không? Tôi biết một nhà hương vị không tệ đâu, chúng ta đi ăn lót dạ trước, sau đó tôi gọi toàn bộ anh em tới, tối tìm một nơi ăn uống, chuyện lần này đã làm xong, hôm nay liền cởi bỏ hiểu lầm khúc mắc cho mọi người, ngày sau cũng dễ ở chung.”

Bún lòng già

(*) Bún lòng già: cái món này thực chất là 肥肠粉 – Phì tràng phấn (Phì tràng: lòng già, ruột già; Phấn: là bụi, bột nhưng cũng có nghĩa là miến, bún, bánh phở). Món này vị chua cay.

Hạng Tường gợn sóng không sợ hãi, vô cùng trầm ổn bằng phẳng đáp ứng nói:

“Được.”

Ngu Tư Ngôn tán thưởng liếc nhìn Hạng Tường, quả nhiên là sảng khoái.

“Chờ một chút! Cái gì là ngày sau cũng dễ ở chung!”

Ngu Tư Ngôn nhếch miệng cười, hắc hắc hai tiếng,

“Hạng Tường bắt đầu từ ngày mai chính là thành viên mới của công ty chúng ta.”

Lữ Việt nhìn cái ót Ngu Tư Ngôn, lại nhìn nhìn cái ót Hạng Tường, một cỗ dự cảm bất tường chợt nhảy lên cao, anh hé miệng chuẩn bị nói gì đó, nhưng tròng mắt vòng vo, lại chậm rãi ngậm miệng.

Ngu Tư Ngôn không tốn công sức đã thu được một viên Đại tướng, vui vẻ đến mức quên so đo với thời tiết nóng bức.

Lữ Việt chỉnh lý tâm tình một chút, vung lên dáng cười tiêu chuẩn, giọng điệu kéo dài nói với Hạng Tường:

“Hạng Tường, nếu Đại đương gia của công ty đã nói nhận cậu, tôi đây làm Nhị đương gia cũng sẽ không tranh cãi, chuẩn bị một chút cho tốt, buổi tối cho các anh em một lời rõ ràng, nếu không cùng sống dưới một mái hiên, cho dù anh cả chăm sóc cậu, cuộc sống của cậu cũng sẽ không dễ chịu.”

Lữ Việt một lời, đem địa vị bản thân trong công ty bày ra, cũng cho Hạng Tường một cái ra oai phủ đầu, càng đầy đủ biểu lộ thái độ mình không chấp nhận người này.

Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường đều nghe ra ý tứ trong lời nói của Lữ Việt, nhưng Ngu Tư Ngôn cũng không mở miệng nói thay Hạng Tường cái gì.

Thị uy của Lữ Việt là cần thiết. Mặc kệ sự thực như thế nào, Hạng Tường dù sao cũng đã đánh một bang anh em đi theo Ngu Tư Ngôn nhiều năm như vậy, cần đưa ra đáp án khiến tất cả mọi người tâm phục khẩu phục, không để lại khúc mắc. Lại nói, Hạng Tường công phu rất cao, tuy tính tình đạm bạc hờ hững, nhưng khó bảo toàn sau này sẽ không ỷ thế áp người, một ngày xuất hiện tình huống như vậy, tình nghĩa anh em sẽ xuất hiện khe nứt, để Hạng Tường hiểu rõ thân phận của mình trước, đây cũng là để phòng ngừa việc chưa xảy ra. Còn có quan trọng nhất, ở trong công ty, giao chiến với Lữ Việt xong mới có thể xác định vị trí hoàn mỹ, là lừa là ngựa lập tức có thể thấy rõ.

Lữ Việt và Ngu Tư Ngôn đều đang đợi, phải xem Hạng Tường tiếp chiêu thế nào, nếu như hạ xuống theo bậc thang, vậy có thể nhận người, còn nếu phản kháng, vậy người này không dùng được.

Nhưng phản ứng của Hạng Tường tương đương ngoài dự liệu của hai người.

Hạng Tường như người không có việc gì, ngay cả đầu cũng không quay lại, chán đến chết xuyên qua thủy tinh chắn gió nhìn phong cảnh phía trước, một chữ cũng không nói.

Trong xe an tĩnh đáng sợ.

Lữ Việt nghiến nghiến răng nanh, đè thấp thanh âm, mang theo tức giận nói:

“Tôi đang nói với cậu đấy! Hạng Tường!”

Hạng Tường vẫn một chữ cũng không có, ngay cả biểu tình cũng không thay đổi, hoàn toàn ngăn cách Lữ Việt.

Lữ Việt tức giận đến một mũi một mũi phun khí.

Hạng Tường trầm mặc cũng khiến Ngu Tư Ngôn có một tia bất mãn,

“Hạng Tường.” Ngu Tư Ngôn trầm thấp gọi một tiếng.

Ngu Tư Ngôn vừa ra tiếng, Hạng Tường lập tức phản ứng lại.

Hạng Tường quay đầu nhìn chằm chằm sườn mặt Ngu Tư Ngôn, khuôn mặt ung dung thoải mái trong nháy mắt suy sụp xuống, dưới khuôn mặt không chút thay đổi cất giấu thật sâu oán niệm, một bộ dáng dấp vô cùng oan ức.

Khóe mắt Ngu Tư Ngôn thoáng nhìn biểu tình của Hạng Tường, nhịn không được cong môi, người này thế nào y như con nghé mới sinh, ai kéo một cái người đó chính là cha mẹ, vài chục năm trước rốt cuộc anh ta sống thế nào? !

Lúc Ngu Tư Ngôn đang lo lắng có nên giúp Hạng Tường nói một câu hay không, Hạng Tường lại nói, không phải nói với Lữ Việt, mà là nói với Ngu Tư Ngôn,

“Tôi rất thưởng thức những người tới lúc sáng, nếu không tôi cũng sẽ không mặc cho bọn họ động thủ, hiểu lầm là vì tôi dựng lên, tự tôi sẽ giải quyết, sẽ không tạo phiền phức cho cậu, cậu yên tâm, tôi sẽ không gây sự.”

Khóe miệng Lữ Việt co quắp, đây. . . Đây là. . . Quái thần Ngu Tư Ngôn tìm được fan não tàn? !

Ngu Tư Ngôn cực kỳ vui mừng, quả nhiên là hạt giống tốt.

Thế nhưng ngoài vui mừng, cậu vẫn còn nhớ tới Lữ Việt phía sau.

“Hạng Tường, tôi vừa rồi cũng đã giới thiệu cho anh, đây là luật sư của chúng ta, Lữ Việt, anh. . .”

Còn chưa dứt lời, Hạng Tường đã cứng rắn cắt đứt,

“Tôi phiền anh ta.”

Không có khinh bỉ, không có khinh miệt, chỉ là trình bày một sự thực, không có tình tự quá phận gì đó.

Ngu Tư Ngôn bị nghẹn không nói, quả nhiên là người cùng chí hướng, ngay cả lời nói uyển chuyển cũng không biết.

Lấy kinh nghiệm của mình, Ngu Tư Ngôn không hỏi Hạng Tường vì sao, càng không khuyên Hạng Tường vài câu.

Thế nhưng đương sự Lữ Việt vẫn đang sờ sờ ngay đây!

“Cậu dựa vào cái gì chỉ phiền tôi, ông đây không đánh nhau với cậu, không đòi tiền cậu, lúc này mới nói được với cậu mấy câu!”

Hạng Tường vẫn không tiếp lời.

Ngu Tư Ngôn từ kính chiếu hậu nhìn, không ổn, Lữ Việt đây là trạng thái nhập ma!

“Hạng Tường, nói rõ.”

Hạng Tường quả nhiên là Ngu Tư Ngôn nói cái gì thì làm cái đó, lúc này ngay cả mặt cũng hướng về Lữ Việt,

“Thứ nhất, thấy phiền anh không cần lý do, đây là cảm giác bản năng của tôi, thứ 2, anh gào to, quá ồn, thứ 3, anh quá đàn bà.”

Ba tội lớn vừa nói xong, Hạng Tường y như nhìn phải cái gì không nên nhìn, lập tức quay đầu lại, một lần nữa đem đường nhìn hướng về dọc đường phía trước xe.

Ngu Tư Ngôn sửng sốt một giây, lập tức bật cười như sấm, ngửa tới ngửa lui, cậu lấy ra một tay cố sức vỗ vai Hạng Tường, cười đến có chút đau sốc hông,

“Anh mẹ nó quá thẳng, ha ha ha ha. . . Còn thẳng hơn cả ông đây, ha ha ha ha. . .”

Hạng Tường bộ dạng vô tội mờ mịt, còn rất bối rối nhìn Ngu Tư Ngôn, dường như không rõ vì sao lời của mình khiến cho Ngu Tư Ngôn cười thành như vậy.

Ngu Tư Ngôn nhìn biểu tình của Hạng Tường, cười càng hào sảng, cái tên này là thiên nhiên ngốc manh, quá thú vị!

Lữ Việt tức đến run người, hàm răng nghiến vang kèn kẹt.

Hạng Tường, được lắm, chúng ta chờ xem, ông đây nhất định bẻ gãy cái đuôi nhà mi!

Ngu Tư Ngôn lái xe đến bến xe Dương Gia Bình, dừng xe ở ven đường, xuống xe.

Cậu mang theo Hạng Tường và Lữ Việt đi vào “Bún lòng già Mạo Tiết Tử”, gọi 4 bát bún lòng già, một bát thạch lạnh.

Content Protection by DMCA.com

loading...

1 Response

  1. Kim Chi says:

    S chưa có chương mới nữa chủ nhà ới???

Để lại bình luận

%d bloggers like this: