BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH! – CHƯƠNG 15

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin

15. Bí mật lẻn vào điện

BÁI THÁC LIỄU, TIỂU BẠCH! - CHƯƠNG 15

Ta nằm trên giường, nhìn ánh trăng hắt vào từ cửa sổ, ngủ không nổi.

Từ lúc tiểu thư chăm sóc khách hàng nói cho ta mọi chuyện, ta không thể bình tĩnh lại được.

Tiểu Nguyệt Tiểu Lam khi hầu hạ ta đi ngủ thấy ta có điểm ngơ ngác, các nàng muốn đi gọi thái y, bị ta rống giận mắng đuổi ra ngoài.

Ta biết là do mình có điểm không kiềm chế được.

Phụng Lưu là người đầu tiên ta gặp khi đến thế giới này, cũng là người duy nhất chiếu cố ta cẩn thận trong cuộc sống hàng ngày. Ánh mắt hắn nhìn ta vĩnh viễn là một màu ấm áp. Cùng hắn một chỗ ta cảm thấy rất an toàn, không cần phải lo lắng bất cứ cái gì cả. Hắn sẽ giúp ta lo liệu tất cả. Cảm giác hắn giống như sao xoay quanh ánh trăng là ta vậy. Lúc nào Phụng cũng nhường nhịn ta, nhớ lúc ta diễn sâu cảm thán dưới gốc anh đào, còn hứa với ta sẽ luôn bảo hộ ta.

Hiện tại, thế giới của ta bắt đầu vỡ vụn.

Lần đầu tiên bởi vì bị lừa dối mà bi thương như vậy. Một người mới quen biết được ba ngày mà có thể tạo nên ảnh hưởng lớn với ta đến vậy. Ta thậm chí vì Phụng Lưu mà rống giận với Tiểu Nguyệt Tiểu Lam. Ta thật đáng ghét!

Ngồi dậy ngây ngốc trên giường. Trong đầu ta hiện lên tình cảnh khi lần đầu tiên gặp Phụng Lưu. Hắn mặc cẩm phục màu thuỷ lam, hai mắt cong cong cười thành nửa vầng trăng, nhãn thần hắn nhìn ta…

Người có đôi mắt ôn nhu như vậy sao có thể lừa dối ta chứ! Phụng Lưu là một người ôn nhu như vậy, không thể nào lừa ta được! Hắn nhất định là có nỗi khổ khó nói! Nhất định!

Ta nắm chặt tay. Ta muốn tự mình nghe chính miệng hắn giải thích, ta không muốn nghe chuyện từ bên thứ ba. Phụng Lưu, ta nguyện ý tin tưởng ngươi!

Hạ quyết tâm, ta trắng đêm đối ánh trăng đau khổ đợi chờ. Đợi bình minh lên, đợi Phụng Lưu trở về, giải thích cho ta.

Vành mắt đen sì. ta vẫn ngồi trên giường nhìn cửa lớn, dựng thẳng hai tai tìm kiếm từng tiếng bước chân rất nhỏ.

Có tiếng bước chân! Ta mừng rỡ như điên chạy ra cửa, tìm bóng dáng Phụng Lưu, nhưng chỉ thấy Tiểu Lam Tiểu Nguyệt đang đi tới… Thất vọng ngồi sụp xuống đất.

“A! Diêu đại nhân, sao ngươi lại ngồi trên đất!” Tiểu Nguyệt chạy đến nâng ta dậy.

“Diêu đại nhân, sắc mặt ngài không tốt, là thân thể khó chịu sao?! Mau gọi thái y đến!” Tiểu Lam vừa đến gần thấy vậy liền xoay người đi tìm thái y.

“Không cần không cần! Chỉ là mất ngủ thôi!” Ta cố gắng nâng người, “Ta không sao.” cứng ngắc cười.

Tiểu Nguyệt Tiểu Lam thấy vậy, Tiểu Lam xoay người ra ngoài, ta biết nàng chưa từ bỏ ý định gọi đại phu.

“Tiểu Lam, ta nói không cần gọi thái y, các ngươi đều đi xuống, ta muốn ở một mình một lát.” Tiểu Lam lo lắng nhìn ta.

“Diêu đại nhân!” Tiểu Nguyệt lập tức quỳ xuống, “Cầu Diêu đại nhân cho Tiểu Lam gọi thái y đi! Ngài là khách Ngân thừa tướng mới đến, nếu có bất kỳ điều gì sơ xuất thì hai hạ nhân như chúng ta sao có thể đảm đương nổi!” Vừa nói vừa dập đầu. Tiểu Lam cũng quỳ xuống.

Ta sửng sốt, thời gian ta tự kỷ, tại sao lại liên luỵ đến hai người cung nữ vô tội khác được nha! Đau khổ chỉ cần một người chịu là đủ rồi!

Ta nâng Tiểu Lam Tiểu Nguyệt dậy, tuy rằng ta biết khuôn mặt ta hiện tại nhất định rất tiều tuỵ, nhưng vẫn nỗ lực tươi cười.

“Các ngươi không cần lo lắng, ta thực sự không sao. Thân thể của ta ta lại không rõ sao! Ta thực sự không muốn gặp thái y gì cả. Xin hai vị tỷ tỷ tha ta đi! Có chết ta cũng không để liên luỵ đến các ngươi!”

“Đại nhân! Sao có thể tuỳ tiện nói ra loại lời này, điềm xấu! Chúng ta không gọi thái y nữa, đại nhân mau nghỉ ngơi một chút!” Tiểu Lam nâng ta lên giường, Tiểu Nguyệt dịch chăn cho ta, giúp ta ngủ.

Nếu thực sự có thể ngủ ta nhất định rất vui, nhưng hiện tại ta chỉ muốn thấy Phụng Lưu.

Các nàng hai người chia ra một người chuẩn bị điểm tâm cho ta, một ngườ đứng bên cửa, rất sợ ta gặp chuyện không may.

Ta nằm trên giường cười khổ, không muốn vì chuyện của mình mà liên luỵ đến hai vị tỷ tỷ, ta quả nhiên là thành sự không có bại sự có thừa mà.

Đến tận trưa, Phụng Lưu vẫn không có trở về.

Ta nằm trằn trọc trên giường không ngủ được, tim đập thình thịch, cảm giác như kiến bò trên chảo nóng, lại phải giả vờ bình tĩnh, không để Tiểu Nguyệt Tiểu Lam lo lắng.

Tiểu Nguyệt lặng lẽ đến gần giường, “Đại nhân, có muốn uống một bát cháo gà không, đã trưa rồi, đại nhân còn chưa ăn uống gì cả.”

Ta vốn có chút hết chịu nổi rồi, nghe Tiểu Nguyệt nói đã đến trưa rồi càng muốn nhảy dựng lên!

“Phụng Lưu đã trở về chưa?” Đây là lần thứ 101 ta hỏi Tiểu Nguyệt.

Tiểu Nguyệt hơi nhìn ta, “Còn chưa có, đại nhân… đại nhân ăn trước một chút…”

Ta không đợi nàng nói xong liền vội vàng xuống giườg qua loa phủ lên áo khoác, “Mang ta đi Lộ Thanh điện!” Ta không muốn cứ chờ đợi mãi như vậy nữa. Ta muốn đi tìm Phụng Lưu! Đều đến trưa rồi, hắn sao còn chưa trở về? Sẽ không phải… là bị thương đó chứ?

Trước đây xem đam mỹ gì đó với Tinh Tinh, biết cách nam nhân và nam nhân XX… rất dễ thụ thương nha!

“Đại… đại nhân, Lộ Thanh điện không phải nơi ai cũng có thể tuỳ tiện ra vào!” Tiểu Nguyệt lập tức quỳ xuống kéo vạt áo của ta.

Tiểu Lam thấy vậy cũng quỳ xuống, “Đại nhân, Phụng đại nhân không sao, xin đại nhân tiếp tục ở lại Minh Tuyên Uyển đợi!”

“Lại đợi?! Đợi nữa ta phát điên mấtt!!! Các ngươi cứ mang ta đi là được! Yên tâm, ta sẽ nói ta tự ý trốn ra, hai người các ngươi không biến chuyện ta đến Lộ Thanh điện.” Thấy hai người nghe đến Lộ Thanh điện mặt liền trắng bệch, chắc đó là một nơi rất nghiêm mật. Hai vị cô nương cũng là người số khổ, ta sẽ không để liên luỵ hai người.

“Đại nhân!!! Tiểu Nguyệt cầu xin, Lộ Thanh điện là nơi thái phó sinh hoạt hằng ngày, hoàng thượng đã hạ lệnh cấm, trừ khi có lệnh bài của hoàng thượng hoặc thái phó, bằng không không được tuỳ tiện vào Lộ Thanh điện! Ngài cứ vậy xông vào không phải là làm trái thánh chỉ sao, đây là tội chặt đầu a!”

Hừ, có lệnh cấm cũng là thái phó tự ra lệnh, cái gì mà thánh với chẳng chỉ! Đều là gạt người!!!

“Các ngươi đừng cản ta, không phải ta đã nói đến lúc đó sẽ không để lộ các ngươi mang ta đến Lộ Thanh Điện rồi sao!” Nói không ăn thua, ta chỉ có thể uy hiếp…

“Đại nhân! Tiểu Lam biết ngài muốn uy hiếp chúng ta, nhưng Tiểu Lam sẽ không buông tay!” Tiểu Lam khuôn mặt nhỏ kiên định, hai tay nắm chặt vạt áo ta.

Thực sự là hết lời với hai nàng mà, “Xin các ngươi… Ta muốn đi Lộ Thanh điện tìm Phụng Lưu, xin các ngươi buông tay! Ta sẽ không để liên luỵ đến các ngươi! Ta chỉ muốn thấy Phụng Lưu… Ta thực sự chỉ là… muốn gặp Phụng Lưu… Ta rất nhớ… rất muốn thấy Phụng Lưu… Ta có thật nhiều lời muốn nói… hỏi hắn… Phụng Lưu…” Nói đến cuối ta đã bắt đầu nghẹn ngào rồi. Chỉ có thể dùng tay áo che mặt, cố gắng không để các nàng thấy.

Tiểu Nguyệt Tiểu Lam nhìn ta khóc nhè, ngây ra…

Tiểu Lam đứng dậy, “Đại nhân, Tiểu Lam đưa ngài đến Lộ Thanh điện!”

Ta còn tưởng mình nghe nhầm, sau đó ta nắm chặt vai Tiểu Lam, “Mau mau! Mau đưa ta đi!”

Tiểu Nguyệt quỳ một bên cũng đứng dậy, “Đại nhân hãy đi theo Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt nguyện ý dẫn đường cho đại nhân.”

Ta mừng như điên! Có thể thấy Phụng Lưu rồi! Có thể thấy Phụng Lưu rồi!

Tiểu Nguyệt dẫn đầu, Tiểu Lam bọc hậu, hai người lặng lẽ mang ta lẻn vào phụ cận Lộ Thanh điện. Kỳ thực hai cung nữ lại có thể rõ ràng địa hình ở cấm địa như vậy có chút khó tin, nhưng lúc đó trong đầu ta chỉ muốn gặp Phụng Lưu, ngoài ra đã không để tâm đến cái gì khác. Thậm chí còn quên tự hỏi. Nhưng nếu như ta biết sẽ thấy tình cảnh gì ở trong điện, nhất định ta sẽ tình nguyện tiếp tục ngơ ngác đợi Phụng Lưu ở Minh Tuyên uyển còn hơn. Nhưng, đã không có nếu như nữa.

Hết chương 15.

Chương sau: 16. Có lẽ là mộng

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: