Bái Thác Liễu, Tiểu Bạch! – Chương 16

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin

16 Có lẽ là mộng (H)

Bái Thác Liễu, Tiểu Bạch! -  Chương 16

*R: Cảnh báo có H (nhẹ) đó nhe :*

Tiểu Lam và Tiểu Nguyệt đưa ta đến tận cửa Lộ Thanh điện, kỳ thực bán kính 100m xung quanh Lộ Thanh điện cũng không có bất cứ thị vệ nào, nơi đặt chốt canh phòng cẩn mật được đặt ở bên ngoài. Không biết các nàng làm thế nào tìm được một con đường nhỏ, tránh khỏi dàn đại nội cẩm quân cứ cách 2 phút sẽ đi tuần tra một lần. Mặc dù có chút mạo hiểm, nhưng chúng ta đã thuận lợi tiến vào bên trong phạm vị của Lộ Thanh điện. Tiểu Lam và Tiểu Nguyệt chỉ đưa ta đến bức tường cao ngoài Lộ Thanh điện để ta tự vào, nói một canh giờ sau một người sẽ tiếp tục ở chỗ này chờ ta ra, còn một người theo ta dẫn ta qua.

Như vậy cũng tốt, chẳng may có bị phát hiện cũng không liên luỵ đến cả hai người.

Nhưng nếu ta có cơ hội một lần nữa lựa chọn việc có đi hay không, ta tình nguyện ước gì mình chưa từng đến Lộ Thanh điện, chưa từng gặp gỡ Phụng Lưu.

Lộ Thanh điện rất lớn, ta đi tới đi lui ở trong thật lâu mới tìm thấy một gian phòng có cửa được điêu khắc tinh tế. Ta lặng lẽ đẩy cửa ra, phát hiện hoá ra đó là một hành lang gấp khúc, xa xa truyền đến tiếng nói, ta vui vẻ, đoán rằng đại khái mình đã tìm được Phụng Lưu rồi cũng nên, thế là bước nhanh đến. Hành lang gấp khúc này rất bí mật, còn dùng rất nhiều lụa mỏng trong suốt treo thả, vừa cao quý vừa có lực mê hoặc mơ hồ.

Cách tiếng người ngày càng gần, ta nghĩ thanh âm có chút không rõ ràng lắm. Chắc không phải tiếng người đang nói chuyện. Mà phải là tiếng người đang rên rỉ. Hơn nữa còn là tiếng rên rỉ của hai người. Ta đương nhiên đoán được chủ nhân của thanh âm đó. Thế nhưng ta vẫn tiếp tục tun tun và đi sâu vào trong. Ta không biết làm thế nào mình vẫn còn có thể tiếp tục đi xuống. Có lẽ ta chỉ là muốn dùng chính hai mắt của mình nhìn vào hiện thực. Hoặc giả, là ta vẫn còn đối với Phụng Lưu bảo tồn một tia hy vọng. Cũng chỉ là hoặc giả mà thôi.

Tận cùng của hành lang gấp khúc là một gian đại điện rông mở, không có nhiều trang trí, chỉ có tầng tầng tơ lụa bao vây, một tầng một tầng, ta giống như một hài tử đang từng bước tiếp cận chân tướng, đẩy ra một tầng lại một tầng mây mù che phủ.

Tại tầng thứ ba ta mơ ồ thấy được chân tướng ấy, ta dừng bước.

Trước mắt là hai cỗ thân thể đang dây dưa cùng một chỗ, nóng bỏng, có chút mơ hồ, xích loã thân thể, chặt chẽ quấn lại với nhau.

Phụng Lưu mở rộng hai chân, cùng một người nam nhân khác bày ra một tư thế cực kỳ mất mặt nghênh tiếp Ngọc Hàn, hai chân chăm chú quấn bên hông hắn. Hai tay của hắn còn dùng lực ôm lấy lưng Ngọc Hàn. Ngọc Hàn đang tăng tốc, trên dưới dao động, khí tức hai người đều hỗn loạn. Phụng Lưu liên tục thở gấp, rên rỉ làm người khác nghe mà ngượng ngùng; Ngọc Hàn trầm thanh, thường thường cúi người liếm mút trên người Phụng Lưu. Thân thể Phụng Lưu đầy rẫy dấu hôn cắn đỏ sậm, trên người Ngọc Hàn cũng có rất nhiều dấu đỏ.

Đệm chăn trên giường có mấy cái bị xé rách, còn có rất nhiều trọc dịch trắng đục bám bên trên.

Ta nhìn hai người bọn họ, không có ngượng ngùng, không có đỏ mặt, ta không biết tiếp theo phải làm gì. Thực ra ta chỉ muốn cùng Phụng Lưu trò chuyện, chỉ là muốn nghe hắn nói vô luận có sóng gió gì, cũng sẽ luôn luôn ở bên ta. Chỉ là muốn nghe hắn nói hắn giữa hắn và Ngọc Hàn không có gì cả, chỉ là muốn trong mắt hắn chỉ có một mình ta. Hiện tại, cái gì ta cũng không muốn nghe nữa.

Một tiếng yêu kiều, Ngọc Hàn phóng ra trong người Phụng Lưu. Hai người đều thở dốc, Ngọc Hàn còn tựa trong ngực Phụng Lưu.

Ta vẫn còn ngây ngốc đứng đó nhìn bọn họ.

“Còn muốn xem đến bao giờ?” Ngọc Hàn tựa trước ngực Phụng Lưu không hề động, rời rạc lên tiếng, cũng không mất đi uy nghiêm.

Phụng Lưu nghe Ngọc Hàn nói vậy, thân thể cứng đờ, quay đầu nhìn thấy ta đứng ở nơi đó, cách mấy tầng lụa che.

Ta chính diện nghênh tiếp ánh mắt của hắn.

Phụng Lưu, ngươi thực sự lừa ta!

Vì cái gì, vì cái gì, vì cái gì!!

Tuy rằng trong tâm thật đau nhức, nhưng ta vẫn phải làm bộ lãnh tĩnh. Không muốn để Phụng Lưu phát hiện ta bi thương. Không muốn Phụng Lưu biết ta vì hắn mà thương tâm. Nếu lừa ta, như vậy ta cũng cần tự mình vũ trang chứ.

Ta phải tự vệ.

Biểu tình của Phụng Lưu phải nói là khiếp sợ. Tức là vừa rồi hắn rất trầm mê trong hoan ái, nên một chút cũng không phát hiện tiếng bước chân của ta. Mà Ngọc Hàn, hắn đã sớm biết ta vào được, chỉ là vẫn giả vờ không biết. Không biết là vì mục đích gì hay đang để cho ta thưởng thức một màn hay.

Phụng Lưu đẩy Ngọc Hàn ra, nhưng Ngọc Hàn thoạt nhìn như thần tiên hạ phàm lại chế trụ hắn lại.

“Ngọc Hàn, ngươi buông tay!” Phụng Lưu kêu to, hắn giãy giụa, nhưng không thể thoát khỏi kiềm chế của Ngọc Hàn.

Ngọc Hàn chỉ cười nhạt, liếc mắt nhìn ta, tiện đà cưỡng chế ngăn chặn miệng Phụng Lưu, bằng miệng của hắn.

Phụng Lưu hô hấp dồn dập, còn đang không ngừng giãy giụa, thế nhưng thể lực chênh lệch rất xa, hắn vô lực.

Ngọc Hàn vừa hôn vừa  không để Phụng Lưu có cơ hội thở dốc, đè thân thể của hắn xuống, vật kia lập tức lại tiến vào thân thể Phụng Lưu.

Phụng Lưu đau đớn kêu lên một tiếng, nhìn ta mặt không biểu cảm. Cau mày, muốn nói gì đó, nhưng thuỷ chung không có mở miệng.

Ngọc Hàn bắt đầu vận động, vận động kịch liệt. Phụng Lưu hai tay nắm chặt đệm chăn.

“Không nên… nhìn, Phong Nhi…” Thanh âm Phụng Lưu lúc này thực kiều mị, hắn chính là không thể chống lại sung sướng Ngọc Hàn mang lại trên thân thể hắn.

Cơ thể của ta cứng ngắc, lòng cũng phát lạnh.

Không muốn nhìn tiếp nữa, nhưng ta không có cách nào rời đi đường nhìn của mình. Phụng Lưu lúc hoan ái như một miếng nam châm, chăm chú hấp dẫn hút hai mắt ta.

“Xin ngươi… đừng… đừng nhìn nữa, Phong nhi… Đừng… Đừng nhìn!!” Biểu tình của Phụng Lưu rất thống khổ, cuối cùng một tiếng kia bật thét lên, bởi vì Ngọc Hàn đột nhiên đâm thật sâu dục vọng vào thân thể hắn.

Ta không nghe Phụng Lưu, trong lòng nước mắt một giọt một giọt rơi xuống, thậm chí ta còn có ảo giác nghe thấy tiếng nước mắt tí tách rơi xuống đất.

“Thưởng thức người khác hoan ái như vậy, ngươi có phải cũng muốn tham gia không a, Phong nhi?” Ngọc Hàn giữ chặt thắt lưng Phụng Lưu đang giãy giụa, đối mắt với ta. Nhãn thần phóng đãng, ngôn từ ngả ngớn.

Ta thu lại tức giận, đáp trả, “Đa tạ ân điển của thái phó, bất quá thân thể của thảo dân có chút mệt, cáo lui trước. Nếu chẳng may quấy rối hưng trí của hai vị, xin thứ tội.” Những lời cuối cùng này, ta gần như rặn ra, cường lực khống chế hai chân run run.

Không đợi hắn phản ứng, liền xoay người rời khỏi Lộ Thanh điện.

Phụng Lưu, nếu như ôn nhu của ngươi với ta chỉ là lời nói dối, ta tình nguyện muốn ngươi lừa dối ta suốt đời! Nếu như tất cả chỉ là một cơn mộng, ta tình nguyện không bao giờ tỉnh lại!

Ta không nhớ rõ mình làm thế nào leo lại lên tường cao, cũng không nhớ Tiểu Nguyệt và Tiểu Lam làm thế nào đưa ta quay lại Minh Tuyên uyển. Ta chỉ nhớ rõ cuối cùng nhìn thấy Tiểu Nguyệt và Tiểu Lam kịch liệt lay động cơ thể ta, miệng hé ra đóng vào, giống như đang kêu gào gì đó, nhưng cái gì ta cũng không nghe thấy. Hai chân đã vô lực, thân thể đã nhũn ra như một bãi bùn. Ta biết mình ngã xuống, xung quanh một mảnh đen kịt.

Như nguyện, hiện tại ta cái gì cũng không thấy, cái gì cũng không phải nghe nữa.

Ta có thể thoát khỏi Phụng Lưu.

Thoát khỏi Phụng Lưu chiếm khứ toàn bộ cõi lòng ta.

Hết chương 16.

Chương sau 17. Xoay càn khôn

R: Có bảo bối nào shock chưa =))) màn H đầu tiên lại là của 1 người mà tất cả mọi người đều tưởng là công với 1 người khác mà không phải là thụ, đã thế người mà tất cả đều tưởng là công lại H trong vai trò là thụ =))))) 

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. hanalex2204 says:

    Shock rớt quả tim tui rùi TT

Để lại bình luận

%d bloggers like this: