Bái Thác Liễu, Tiểu Bạch! – Chương 17

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin

17 Xoay càn khôn (Thay đổi)

Bái Thác Liễu, Tiểu Bạch! - Chương 17

Đói quá… Đói quá đi… Khát… Có nước không…

Đó là phản ứng đầu tiên của ta sau khi tỉnh lại… Xong… Đã khởi động…

Ta cố xoay xoay cổ, cả người đều cứng ngắc… Hơn nữa còn vừa đói vừa khát, thật là khó chịu… Nóng quá, cả người đúng là bị chăn bọc thành cái bánh chưng rồi. Tiếp tục giật giật cổ, ngứa chết…

Ngỏng ngỏng cổ… thấy một bóng người ghé vào bên giường ta…

Là Phụng Lưu.

Sắc mặt hắn có chút tiều tuỵ, vẫn còn mặc cẩm phục màu lục, ghé vào mép giường của ta.

Lông mi của Phụng Lưu thật xinh đẹp, vừa dài vừa dày, còn cong cong vểnh lên, nhìn thấy đều khiến người tâm ngứa. Bờ môi của hắn cũng thực mê người, còn hơi hơi hé mở như đang chờ người chà đạp ấy.

Phụng Lưu từng hôn ta, trước khi hắn bị Ngọc Hàn gọi đi thị tẩm, một người triền miên, sau Cẩm Lăng là người duy nhất từng khiến ta rung động. Thế nhưng hắn cũng hôn môi Ngọc Hàn. Mà nói cho chính xác, người hắn trao nụ hôn đầu tiên cũng có thể là Ngọc Hàn. Đôi môi ta từng hôn qua có lẽ cũng đã bị hôn qua mất rồi?

Những điều này… không quan hệ với ta. Phụng Lưu không phải tài sản tư hữu của ta. Mỗi người đều sẽ có bí mật của riêng mình. Bí mật của ta chính là ta là người xuyên không… Ta không có quyền can thiệp đến bí mật của Phụng Lưu. Hay phải nói trong sinh mệnh của hắn,  ta cũng chỉ là một khách qua đường mà thôi. Lừa dối ta cũng không có ích gì cho hắn.

Tại thế giới trước đây, ta thường thường bị người khác gạt. Nói rằng thực lòng thích ta, thật ra chỉ thích khuôn mặt này. Nói rằng thực tâm đối đãi, thật ra chỉ vì nhà ta rất có tiền. Nói rằng sẽ vĩnh viễn yên lặng yêu ta, thật ra bị ta cự tuyệt xong lại chạy về bên bạn trai cũ. Đến cuối cùng người vẫn như cũ ở lại bên người ta, chỉ có mình Tinh Tinh. Ta chưa từng nhớ Tinh Tinh như bây giờ, mất đi rồi mới học được quý trọng. Tiểu thư chăm sóc khách hàng số 13 nói sẽ có người thay thế ta sinh hoạt trong thế giới cũ, hoàn hảo… như vậy Tinh Tinh hẳn là sẽ không cô đơn đâu?

Phụng Lưu lừa dối ta để làm gì? Ta không có tiền, không quyền, không tài. Ta là một công dân tầm thường vô dụng… duy nhất có giá là nhan sắc không tồi. Hắn cũng không có dấu hiệu muốn bán ta đến Minh Nguyệt Xuân… Trả ta, cho ta ở nhờ, cho ta ăn mặc. Ta nghĩ không ra hắn có mục đích gì.

Hiện tại nhìn cũng nhìn, giận cũng giận. Lúc trước ta còn tương đối kích động… Cho tới nay đều rất tín nhiệm Phụng Lưu, hiện tại nghĩ lại có lẽ là do ta quá tin người, quá mức ngây thơ. Tỉnh táo lại ngẫm đến những chuyện diễn ra mấy ngày nay, ta cũng không có thành thực với Phụng Lưu?!  Ta đầu tiên không có nói cho hắn ta không đến từ thời không này. Cho nên, Phụng Lưu cũng không có trách nhiệm phải thẳng thắn thành khẩn đối với ta. Tất cả mọi người đều là người, hẳn là ai cũng tự hỏi nếu mình là người khác sẽ thế nào…

Ai da… Đói quá… Nghĩ không ra… Qua loa hời hợt thành quen… Nếu chuyện gì cũng rõ ràng rành mạch thì còn có ý tứ gì nữa… Chính là làm Tiểu Bạch mở một con mắt nhắm một con mắt thôi… Cùng lắm thì đề phòng hơn chút.

Bất quá nghĩ đến Ngọc Hàn thấy rất không vui… Cực kỳ khó chịu…

Lúc thấy hắn thượng Phụng Lưu, ta thực sự rất tức giận! Phụng Lưu của ta, là Phụng Lưu của ta đó! Hơn nữa Ngọc Hàn còn nói là muốn chơi ta, muốn trước mặt ta bá vương ngạnh thượng cung (rape). Rõ ràng là muốn làm ta tức chết.

Ta là thiên tài! Thiên tài thì sẽ không để ngươi đạt được mục đích! Ta sẽ hảo hảo sống, ta không mắc bẫy, cho ngươi tức chết!

Nhưng mà trước mắt hẳn là phải giải quyết vấn đề ấm no…

Nhúc nhích thân thể, cố hết sức không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Phụng Lưu dịch chăn ra.

Không biết đã là lúc nào rồi, ta ngủ bao lâu? Thì thầm. Bụng đói đến dán cả vào lưng rồi… Tiếp tục cố gắng chui khỏi ổ chăn… Cách mạng chưa thành công… Phụng đã tỉnh lại…

“Phong nhi! Ngươi tỉnh!” Biểu tình kinh hỷ của hắn cứ như ta là người thực vật bây giờ mới tỉnh hôn mê ấy…

“Phụng Lưu, ta vừa khát vừa đói…” Gian nan mở miệng, tiếng đều khàn hết cả… Đây là thanh âm của ta à?

Phụng Lưu lập tức châm trà, còn cẩn thận nâng ta dậy đút ta uống.

Ta một hơi uống liền 5 chén nước… Đúng là khát muốn chết…

Phụng vẫn dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn ta… uống nước, còn xoa xoa lưng tỉ mỉ giúp ta vuốt xuôi.

“Phong Nhi ngươi cảm thấy thế nào?” Vừa nói vừa rờ rờ trán ta, “Đã hạ sốt rồi, còn có chỗ nào khó chiu không?”

“A? Ta sốt à? Hiếm khi nhỉ…” Ta thật nhiều năm rồi chưa có sinh bệnh nha… Đổi hoàn cảnh mới có thể thân thể chưa kịp thích ứng…

“Đều là tại ta… Tại ta không tốt… Phong Nhi, ngươi đừng vì ta mà tức giận hại thân… Phong Nhi ta thực ra…” Hình dáng Phụng chau mày cũng vẫn tuyệt đẹp như vậy a.. Sao làm gì cũng ra dáng pose hoa lệ hết vậy…

“Phụng Lưu, đừng nói nữa. Việc này ta không muốn nói. Ngươi có tự do của ngươi, ta cũng vậy. Mỗi người đều có tự do cá nhân, ta sẽ không xâm phạm ngươi, ngươi cũng cho ta không gian riêng. Nếu ngày nào đó ngươi nguyện ý thổ lộ với ta, lại nói cho ta cũng không muộn.” Mỗi người đều có bí mật của riêng mình nha~

Phụng nhăn mày, vẻ mặt tiểu bạch thỏ nhìn ta, muốn nói lại thôi.

Ta không vội suy đoán quan hệ của hắn và Ngọc Hàn, thực sự, thích ai là quyền tự do của ngươi, không thích cũng là tự do của ngươi. Chu Sao nói qua, đã thích thì cần gì lý do? Không cần. Thích chỉ là một loại cảm giác.

Ta đã từng rất phỉ nhổ sở thích BL của Tinh Tinh, từng nói với nàng người thích cái loại này đều có bệnh. Thế nhưng Tinh Tinh cũng rất chăm chú nói cho ta biết rằng, bất luận là yêu thương loại nào, chỉ cần là thật lòng yêu nhau, chỉ cẩn không phải thành lập dựa trên cơ sở vật chất, chỉ cần thực sự là chân tình đến từ hai người, có cái gì mà không thể? Biến thái cái gì? Nếu thế cái loại lấy tiền tài để thoả mãn tư dục mà yêu đương thì gọi là cái gì?! Bây giờ chọn đối tượng kết hôn đều rất thực dụng, phải có tiền, có nhà, có xe, phải chảnh choẹ, phải có tiền mặt, cả đời cơm áo không lo. Nếu cái kiểu hôn nhân đó gọi là ái tình, như vậy người vì yêu phải phản bội cả thế giới, để được yêu phải bỏ qua truyền thống đạo đức thì gọi là gì?

Từng cùng Tinh Tinh xem TV, vô ý xem một bộ phim tài liệu. Có một người vợ có chồng bị AIDS, nhưng cô ấy không rời khỏi chồng một giây, luôn ở bên đi cùng anh đến tận cùng sinh mệnh. Tại thời khắc cuối cùng người chồng nằm trên giường đối diện với tử thần, không thể hít thở, người chồng giơ tay lên, mọi người đều biết, hắn muốn tìm vợ mình, người vợ không chút do dự hôn lên. Đó là một nụ hôn sau cùng. Nụ hôn kết thúc, người chồng đã ngừng thở. Người vợ yên lặng rời khỏi phòng bệnh đi ra hành lang, hai vai run nhè nhẹ, dần dần thất thanh khóc lớn.

Tinh Tinh xem xong còn nói cho ta, lẽ nào người vợ ở bên người chồng bị AIDS kia đến cuối cùng ấy có bệnh? (*)

Đó chỉ là tình yêu của nàng, tình yêu vô hạn của nàng.

Nếu ngươi cho rằng yêu một người phải có điều kiện, như vậy ngươi mới là có bệnh!

Nên là sau đó, ta liền bắt đầu chuỗi ngày BL hoàn mỹ cùng Tinh Tinh tiểu thư…

Tuy là không kỳ thị, không phản đối, nhưng ta vẫn nghĩ mình không thể là một phần trong đó. Nam nhân bình thuờng đều không nghĩ sẽ là một phần trong đó a…

Mà hôm qua nhìn Phụng Lưu và Ngọc Hàn một chỗ, ta không thấy buồn nôn, cũng không thấy chán ghét. Ta chỉ thấy rất đau lòng.

“Phụng Lưu, nếu các ngươi thực sự yêu nhau, ta chúc phúc hai người.” Ta đột nhiên ôm lấy Phụng Lưu.

Ta không nhìn thấy biểu tình của Phụng Lưu, nhưng đây là chúc phúc phát ra từ đáy lòng ta. Ta lẳng lặng ôm hắn, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ.

Tiếp theo, ta đột nhiên nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng, buông vội Phụng Lưu ra, dùng biểu tình nghiêm túc nhất nói với hắn: “Phụng Lưu, ta thực sự rất…”

 

Hết chương 17.

Chương sau 18 Dẫn lang nhập dục

Chú thích:

(*) Đoạn này xin tạm hiểu là: một người chồng phản bội bị AIDS, nhưng người vợ vẫn luôn ở bên cho đến cuối cùng, mặc kệ phản bội trước đó và sự kinh khủng của bệnh tật. Túm váy lại là, yêu thương bất chấp mọi giới tính, thời gian, vật chất,… không điều kiện, miễn là thực lòng yêu nhau, thì tình cảm đó đều đáng được tha thứ và trân trọng.
R: Từ đầu đến cuối luôn có cảm giác ông nói gà bà nói vịt, và em Tiểu Bạch nhà mình bị hoang tưởng hâm hâm ở đâu rồi =)))))

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: