[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 74

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

74.

[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] - SINH BẢO BẢO - Chương 74

Dương Liên Đình thấu hiểu Đông Phương Bất Bại, biết y bất luận thế nào thì trước mặt mình luôn nhu tình như nước, nhưng đối mặt với người ngoài, y vẫn là con người bễ nghễ thiên hạ, Đông Phương giáo chủ thiên hạ đệ nhất.

Hơn nữa lần đó bị đánh trên Hắc Mộc Nhai Dương Liên Đình cũng tức giận. Hắn không phải là người nhẫn nhục chịu đựng, lần này là kẻ khác khinh người quá đáng, khiến hắn và vợ con phải chia ly, thậm chí còn đen đủi suýt chút nữa không được ở bên khi đôi song sinh chào đời, đối với hắn mà nói đó là chuyện không thể tha thứ.

Phu phu hai người nhất trí quyết định muốn trước khi bọn nhỏ lớn lên, hoặc là nói trước khi bọn hắn tới thế giới tương lai, thì điểm một dấu chấm hết cho toàn bộ ân ân oán oán tại nơi này.

Nơi này rất gần phái Tung Sơn, tin tức cũng linh mẫn. Đông Phương Bất Bại chiều ngày đó đã biết Tả Lãnh thiền tranh đoạt chức chưởng môn Ngũ Nhạc Phái thất bại, Nhạc Bất Quần chọc mù hai mắt lão, ngồi lên vị trí minh chủ.

Đông Phương Bất Bại chỉ hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý. Dù sao chính phái tranh đi đấu lại, đối với y không tốt cũng chẳng xấu.

Chỉ là Dương Bảo Nhi nghe biết Nhạc Bất Quần và Tả Lãnh Thiền đánh đấu, rất hứng thú, còn thân thủ biểu diễn một phen, nói: “Nương thân, con nhìn chiệu thức của bọn họ có chút tương tự với nương.”

“Nga?”

Đông Phương Bất Bại thấy thú vị, “Bảo Nhi, con lặp lại một lần, động tác chậm chút.”

“Ưm. Chính là như vậy… như vầy… Sau đó Nhạc chưởng môn đánh phản lại thế này, giống hệt Tả chưởng môn, nhưng mà tốc độ lão thật nhanh, con nhìn không rõ lắm… Còn có một chiêu này, nương xem, ta cảm thấy rất giống với chiêu của nương dùng ngày trước… Lại như vậy… rồi chiêu này…”

Trí nhớ của Dương Bảo Nhi rất tốt, tinh thần lực cường hãn, chiêu thức hôm trước Nhạc Bất Quần và Tả Lãnh Thiền dùng đều nhớ rõ ràng rành mạch, lại biểu diễn lại, cho Đông Phương Bất Bại xem.

Đông Phương Bất Bại càng xem sắc mặt càng đen, liếc nhìn Dương Liên Đình một cái, hai người đồng thời đều nhớ tới bộ bí tịch — \Quỳ Hoa Bảo Điển\.

Dương Liên Đình bởi vì nhớ tình tiết truyện, đã có chuẩn bị, Đông Phương Bất Bại thì rất khó hiểu.

“Được lắm, không ngờ đường đường chưởng môn Hoa Sơn, xưng Quân tử kiếm Nhạc Bất Quần, lại là một kẻ nguỵ quân tử. Nhất định là lão đã luyện \Tịch Tà Kiếm Phổ\. Vì cuốn kiếm phổ này mà ngay cả con gái cũng ném được ra ngoài.” Đông Phương Bất Bại cười lạnh. Y vốn cũng chẳng để Nhạc Bất Quần trong lòng, nhưng thấy kẻ này dã tâm lớn như vậy, lại không từ thủ đoạn chiếm được Tịch Tà Kiếm Phổ, khiến sắc mặt y rất khó coi.

Trên đời này chỉ có một mình y luyện \Quỳ Hoa Bảo Điển\ phách tuyệt thiên hạ, duy ngã độc tôn. Lấy tính cách của Đông Phương Bất Bại, sao có thể chấp nhận việc có kẻ luyện cùng loại thần công với y. Mà uy lực của thần công này quá lớn, nếu để Nhạc Bất Quần thực sự luyện thành, sợ rằng sẽ trở thành hoạ lớn.

Đông Phương Bất Bại trầm mặc, xem ra Nhạc Bất Quần dã tâm bừng bừng này lưu không được.

Vì Đông Phương Bất Bại vừa sinh xong, hai đứa nhỏ còn yếu ớt, nên một nhà năm người quyết định tiếp tục ở lại sống một thời gian tại đây, chờ bọn nhỏ đầy tháng mới tiếp tục hành trình. Thuận tiện có thể thám thính chút tin tức của Ngũ Nhạc Kiếm Phái.

Ngày ấy sau khi Len bị Dương Bảo Nhi nhìn thấy mặt thật, vẫn bị bé quấn lấy chạy không thoát. Loại cảm giác kỳ lạ này khiến Len vừa bối rối vừa hoang mang.

Hắn chưa từng có kinh nghiệm ở cùng trẻ nhỏ, lúc đầu còn ngoan ngoãn Dương Bảo Nhi hỏi gì đáp nấy, nhất nhất trả lời. Về sau hắn phát hiện tư duy của đứa nhỏ này quá kỳ quái, hỏi toàn chuyện trên trời dưới biển, đến nỗi làm hắn – tinh anh đến từ tương lai ngàn vạn năm sau mà có chút đỡ không được.

Hơn nữa Dương Bảo Nhi còn quấn theo hắn đòi chơi bời khắp nơi, hắn không động liền ôm hắn không nhúc nhích, còn đặc biệt vui vẻ kéo mạn che mặt của hắn ra rồi ngồi chảy nước miếng. Hành vi trẻ con này dần dần làm Len có cảm giác đau đầu.

Trẻ con phiền thế? Thừa năng lượng sao?

Đủ vấn đề trên giời dưới biển tràn đầy não, hắn không chút do dự viết ngay vào báo cáo, có thể sẽ thành tư liệu tốt về sau.

“Len, hôm nay có việc à?”

Dương Liên Đình thấy Len ngồi ngẩn người trên tảng đá sau hoa viên. Một bộ bạch y xứng với một tấm mạn che kỳ bí, đúng là có mấy phần cảm giác của thế ngoại cao nhân.

“Khó có được hôm nay bảo bối nữ nhi của ngươi đi chơi với đệ đệ, ta không có việc gì.”

Dương Liên Đình cười nói: “Vậy thì tốt. Giúp ta thám thính một chút tin tức trên Hắc Mộc Nhai đi. Ta nghi có thể Nhậm Ngã Hành có hành động.”

Chuyện này thực khiến hắn nhức đầu. Dựa theo nguyên tác, Nhậm Ngã Hành sau khi đoạt lại ngôi vị giáo chủ nửa năm thì chết. Nhưng năm ấy Dương Liên Đình vì bảo hộ cả nhà mình, sớm cho lão uống thuốc lão hoá, nên khi lão chạy ra trông già hơn tuổi thật hơn 20 tuổi. Nếu không có ý niệm giết Đông Phương Bất Bại đoạt lại chức giáo chủ chống đỡ, có khi lão đã chết trong địa lao Cô sơn Mai trang ở Hàng Châu rồi.

Chuyện buồn bực nhất trên đời này là gì? Chính là một lòng một dạ muốn báo thù rửa hận trở về thì phát hiện kẻ thù của mình đã xanh cỏ, có lửa không có chỗ đốt, phải nghẹn vào người… Quá bất lợi với cả tinh thần lẫn thể xác a.

Dương Liên Đình nhớ tới vợ nhà mình mấy hôm này hưng trí bừng bừng nghĩ đủ loại quỷ kế, liền cảm thấy đầu đau. Mặc dù hắn cũng rất muốn báo thù xử lý Nhậm Ngã Hành, nhưng mà người ta cũng bước nửa chân xuống suối vàng, chân còn lại đang lung lay sắp rụng nốt rồi, hắn phải giải thích với vợ nhà mình thế nào đây?

“Không có vấn đề gì. Ta đi.” Việc nhỏ này với Len dễ như trở bàn tay.

“Thuận tiện nghe ngóng xem mấy người này ở chỗ nào. Thôi Nguyệt Đào, Ôn Ti Ti, Thôi U Lan. Ừm, còn có tình huống đám Khúc Vân Yên, Đổng Bách Hùng.” Dương Liên Đình đọc một chuỗi tên.

Len phất ống tay áo, bạch quang loé lên, nháy mắt dịch chuyển không gian.

Dương Bảo Nhi ngồi bên giường, nhìn hai đứa nhỏ bé tí tẹo béo mềm trắng nõn, cảm thấy hai má của bọn nhỏ y như cái bánh bao, không nhịn được chọc chọc bên trái, lại chọc chọc bên phải.

Cảm thấy bị tỷ tỷ “ngược đãi”, hai cái bọc nhỏ không có năng lực phản kháng nhíu nhíu mày, trề môi muốn khóc.

Dương Bảo Nhi liền nghiêm túc nói: “Không được khóc! Đứa nào không sẽ không cho uống sữa!”

“Ô…”

Hai bánh bao tinh thần lực siêu cường liền nghẹn khóc lại.

Dương Bảo Nhi hài lòng gật đầu.

Nương thân đang tắm, phụ thân đang bận việc, mình nhất định phải ‘chăm sóc’ hai tiểu đệ đệ như hai cái bánh bao này thật tốt, không thể để hai đứa khóc. Bé là tỷ tỷ, nhất định làm được! (*mồ hôi* Bảo Nhi ngươi hiểu nhầm ở đâu rồi đúng không? Đoạn không thể để hai đứa khóc ấy?)

“Được rồi. Bây giờ… Để tỷ tỷ kiểm tra hai đứa xem sao.” Dương Bảo Nhi hưng phấn lột đồ.

Bé cực kỳ tò mò với cơ thể hai bảo bảo. Hơn nữa nương còn nói bọn nó là bé trai, là đệ đệ, không giống mình.

Tại sao đệ đệ lại không giống mình? Nhất định phải nghiên cứu thật kỹ.

“Ô ô, Húc Nhi, chỗ này của ngươi kỳ quá.” Dương Bảo Nhi nhìn xuống vị trí ‘trọng điểm’ phía dươi trên cơ thể béo mập bị lột trần của Dương Ái Húc, thở dài một cái.

Dương Ái Húc cảm thấy không ổn, mặt nhăn nhó không vui, đạp đap hai cái chân béo nhỏ. Nó mặc dù trí lực chưa khai phát hết, nhưng tinh thần lực bản năng cảm thấy không ổn, thế là cố gắng kêu gọi phụ thân cùng nương thân ‘nơi xa’.

Dương Bảo Nhi kỳ quái khó hiểu nhìn hồi lâu, đột nhiên nghĩ đến còn một đứa nữa chưa ‘nghiên cứu’. Thế là lại hành động, chốc cái Đông Phương Ái Liên cũng bị cưỡng chế lột sạch.

“Oa, Liên Nhi ở chỗ này cũng có cái kia kìa.”

Dương Bảo Nhi cảm thấy thật kỳ cục, nên động động một cái.

Đáng thương Đông Phương Ái Liên mới sinh ra được năm ngày, đã bị thân tỷ tỷ nhà mình ‘phi lễ’ rồi. Nó không có nhịn giỏi như đại ca, mặt cau lại, môi trề ra, oa một tiêng khóc nấc lên.

Y như bị lây, nó vừa khóc, Dương Ái Húc bị uỷ khuất hồi lâu cũng không nhịn được, khóc lên.

“Ai da, sao lại khóc? Có phải lạnh không?” Dương Bảo Nhi vội vàng gói kỹ hai đệ đệ, sau đó cố học theo nương nhẹ nhàng vỗ về hai đứa.

Đông Phương Bất Bại vừa lúc tắm xong, thấy con khóc, phi thân vào, nói: “Bảo nhi, đệ đệ sao thế?”

Dương Bảo Nhi chớp chớp hai mắt to, vô tội nói: “Con không biết. Đệ đệ tự nhiên khóc, chắc là đói bụng rồi.”

“Vậy con đi gọi bà vú giúp nương có được không?”

“Được.”

Dương Bảo Nhi chỉ ước gì chuồn khỏi chỗ hai đứa ồn ào này, vội nhảy xuống giường, chạy nhanh như chớp.

Đông Phương Bất Bại không hề nghi ngờ con gái. Y bế đứa lớn lên, vỗ về, liền thấy Dương Liên Đình đi vào.

“Bọn nhỏ sao rồi?”

Đông Phương Bất Bại mỉm cười: “Không sao, là đói bụng. Bảo Nhi đi tìm bà vú rồi.”

Dương Liên Đình kỳ quái chau mày. Không phải chứ? Vừa rồi rõ ràng hắn thu được tín hiệu “cầu cứu”, có vẻ rất uỷ khuất rất đáng thương mà?

Bất quá nhìn bọn nhỏ hiện tại cũng không có vấn đề gì, hắn liền không để trong lòng, bế đứa nhỏ ở trên giường lên.

Đông Phương Bất Bại thấy hai đứa khóc đến đáng thương, khóc đến mặt đỏ hồng, đau lòng nói: “Tiếc là ta không thể tự mình cho chúng ăn. Nếu không cũng không đến mức phải nhìn hai đứa khóc đến đau lòng như vậy.”

Dương Liên Đình cười nói: “Nếu muốn thì cũng không phải không thể. Nhưng sẽ phải cải tạo lại cấu tạo cơ thể, sợ rằng sẽ tạo nên thương hại nhất định, nên tốt nhất là thôi.”

Đông Phương Bất Bại nghe vậy, mắt sáng lên, nói: “Ta không sợ. Nếu có thể tự mình nuôi được hai đứa, ta không ngại cải tạo cấu tạo cơ thể gì cả. Liên đệ, ngươi có thể không?”

Dương Liên Đình thấy y cố chấp, lại biết y xác thực có thực sâu tiếc nuối không thể dưỡng Bảo Nhi, suy nghĩ một chút rồi nói: “Hiện tại tinh thần lực của ta không làm được, nhưng Lan có thể. Ta sẽ thương lượng với hắn, xem có cách tốt nhất nào không.”

Đông Phương Bất Bại chọn mi, thản nhiên nói: “Đồng liêu Lan kia của ngươi, hai người quan hệ tốt lắm sao?”

Dương Liên Đình cười: “Đừng nghĩ nhiều, ta và hắn chỉ là quan hệ bạn tốt, không hơn.”

Đông Phương Bất Bại cúi đầu không nói, vỗ vỗ con.

Dương Liên Đình đối với việc thi thoảng y lại hẹp hòi ghen tuông thấy thực khả ái, không nhịn được đi qua, hôn nhẹ một cái.

Hết chương 74.

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. NgocNgoc says:

    nàng ơi lâu quá vẫn chưa có chap mới a 🙁

Để lại bình luận

%d bloggers like this: