Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 18

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

18. Dẫn lang nhập dục (H nhẹ)

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! - Chương 18

Một bên vùi đầu vào ăn, một bên nghe Tiểu Nguyệt Tiểu Lam khóc lóc kể lể, cái gì mà đại nhân sốt cao mê man suốt ba ngày, rồi gì mà Phụng đại nhân không để ý lời người khác khuyên can, đau khổ thủ bên giường ba ngày ba đêm, lại gì mà Ngân đại nhân và thái phó đều tới thăm qua, rồi chúng ta lo lắng muốn chết… vân vân…

Chờ ta càn quét xong mỹ thực đầy bàn, cảm thấy mỹ mãn xoa xoa bụng nhỏ hơi nhô lên, lại thoả mãn gật đầu, vui vẻ liếm liếm vụn cơm bên mép, khiến mọi người xung quanh đều phải bội phục sức ăn của ta, còn hỏi ta có muốn tắm hay không.

Ước chừng khoảng mười lăm phút sau, ta đã tới phòng tắm là một cái ôn tuyền (*) tự nhiên trong hậu cung hoàng tẩm mà hoàng đế hay dùng.

Theo như Phụng nói, đây là do thái phó thông cảm ta thể nhược, mà ôn tuyền tự nhiên trong hậu cung chứa rất nhiều tinh hoa thiên địa, đối với điều tức dưỡng thể rất có tác dụng phụ trợ.

Bất quá với một người hiện đại như ta mà nói, cái ôn tuyền này chính là chứa rất nhiều khoáng chất và nguyên tố vi lượng đây mà.

Còn có, Ngọc Hàn dạo này sao lại tốt tính như vậy! Chắc chắn thấy ta tức giận không nhẹ trong lòng hắn vui vẻ lắm, nhưng nghĩ lại thì nếu ta bị bệnh suốt hắn sẽ không có cái chơi, nên muốn giúp ta khoẻ mạnh chút rồi lại làm ta tức chết! Quả nhiên độc nhất mỹ nam tâm a (**)!

Phụng và Cẩm Lăng đều không có.

Hiện ta là đang hưởng thụ cuộc sống cơm no rượu say tắm ôn tuyền nha~ Nhớ lúc Phụng đưa ta đến cửa phòng tắm còn đỏ hồng cả cái mặt nhỏ, còn nói ta cứ từ từ tắm rửa, cả người liền thoải mái hắn, cả lòng nhộn nhạo nha! Phụng quả nhiên giống tiểu bạch thỏ hơn chút ~

He he he he he ~~~ Cuộc sống thiệt tươi đẹp mà ~~~~~~~~

Ta đắc ý cười, tiếp tục đắc ý cười ~ cười xem hồng trần nhân bất lão ~

Một mình một người ở cái ôn tuyền siêu lớn như cái hồ bơi, ta liền bơi ngửa, vừa bơi vừa hát. Đại nạn không chết, tất có hậu phúc! Hắc hắc hắc hắc… vừa hậu phúc vừa thực vui vẻ nha!

Híp mắt, nổi lềnh bềnh trên nước, hoàng đế đãi ngộ cũng không hơn được thế này đâu!

Hình như nước có chút gợn gợn, kỳ quái… Ôn tuyền mà cũng có dòng chảy à? Chậc, nhưng nhắm mắt hưởng thụ quá thoải mái, ta không muốn mở… Tiếp tục trôi…

Thắt lưng đột nhiên bị ôm lấy. Ta phản ứng chậm nửa nhịp, mới nghĩ đến sóng nước vừa rồi là do có người đến…

Quay đầu lại liền nhìn thẳng vào con ngươi đen láy như vực sâu không đáy của Ngọc Hàn, mái tóc đen dài của hắn xoã tung theo dòng nước, dán lên da thịt trắng noãn như ngọc, khuôn mặt bởi vì nhiệt độ ấm nóng mà thoáng phiếm hồng, lông mi còn đọng lại hạt nước nho nhỏ, hai tay còn ôm lấy thắt lưng ta, nhìn ta nhàn nhạt mỉm cười.

Đầy vườn xuân sắc không ngừng nha… Ngọc Hàn nói sao cũng là một cực phẩm mỹ nhân… Tư sắc bực này, giống như hoa sen chớm nở, sao có thể không khiến người động tâm.

Thế nhưng… Ta hiện tại đang lo lắng là: sau khi ta bị hắn làm tức điên, đang hưởng thụ đãi ngộ bênh nặng mới khỏi, thời gian tuyệt vời ngâm ôn tuyền lại bị cái tên đầu sỏ gây hoạ ôm vào lòng. Thời khắc đen tối nhất cuộc đời con người chắc cũng chỉ như bây giờ là cùng.

“Ngươi… Ngươi làm gì! Ta đang tắm a!” Ta hiện tại không mảnh vải che thân nha… Ngươi cái đồ đại biến thái này!

“Phong nhi, lần trước thấy ta và Phụng Lưu cùng một chỗ có ghen không ~ ” Tên biến thái chết tiệt ngoảnh mặt làm ngơ cới hành vi cật lực rời khỏi ôm ấp của hắn của ta.

“Ghen ghen cái đầu ngươi! Mau buông! Đồ biến thái!” Ta thực sự bị cái tên tiên thử biến thái này làm tức chết mất! Sao lại có người vô sỉ như vậy, rõ ràng muốn làm ta tức điên nên mới cùng Phụng Lưu hoan ái trước mặt ta, bây giờ còn chạy đến hỏi ta có ghen tị hay không!

“Haiz ~ ra là không ghen a! Vậy sao ngươi ốm ba ngày liền?” Ngọc Hàn vừa ôm thắt lưng ta vừa dính sát vào cơ thể ta, nửa người dưới đều bị hắn dán sát khít…

Trời ạ… Ta nghĩ ta… hình như có phản ứng…

“Ngươi… ngươi… Ai bảo ngươi gọi Phụng Lưu thị tẩm, Phụng Lưu… Phụng Lưu hắn rất đơn thuần đó!” Vì ngượng ngùng muốn tách nửa người dưới ra, ta nói cũng thành lắp rồi.

“Phụng Lưu đơn thuần? Ha ha ha ha ha ha ha ha!” Ngọc Hàn đột nhiên cười ha hả, ta tranh thủ cơ hội khó có được này thoát khỏi hai tay hắn.

“Phụng Lưu nếu quả thực đơn thuần, năm đó ta cũng sẽ không vì hắn phản bội mà đau lòng như vậy.” Con ngươi Ngọc Hàn nháy mắt tối tăm.

Ta có điểm khiếp sợ… Hoá ra không phải Ngọc Hàn đá Phụng mà là Phụng đá Ngọc Hàn à? Cái này có chút không hợp quan hệ công thụ cho lắm nha… Ta biết nguyên nhân ta khiếp sợ rất buồn chán…

“Hắn đương nhiên sẽ không nói cho ngươi, Phong nhi, chỉ sợ ngươi cũng chỉ là quân cờ trên tay hắn mà thôi!” Ngọc Hàn chỉnh lý lại biểu cảm, ánh mắt một lần nữa trở về trên người ta.

Ta run lên, lùi tụt ra đằng sau… Ta lùi… lực cản của nước hơi lớn… Ta tiếp tục lùi…

“Ta… ta không biết ngươi có ý gì! Thế nhưng, ta tuyệt đối sẽ không dễ dàng tin người khác như vậy! Phụng Lưu hắn là một người lương thiện! Ngươi cũng không phải thứ gì tốt! Còn không phải ngươi cố ý để ta thấy ngươi và Phụng Lưu… Ngươi và Phụng Lưu..” Ta không biết phải dùng lời nào để nói…

“Ta và Phụng Lưu làm sao?” Ngọc Hàn còn giả trang Tiểu bạch thỏ! Hai mắt nhìn ta chớp a chớp…

Ngươi cố ý!!!!!!!!!!!!!

“Ta không thèm nhìn ngươi!” Chiêu cuối cùng đây… Nói xong ta nhanh chóng bật lên định rời khỏi bể tắm…

Đáng tiếc hiện thực thường thường hay ngược lại với mộng tưởng… Ta bị đại hôi lang (***) bắt được…

“Phong nhi, ngươi có bản lĩnh đi vào Lộ Thanh điện của ta cũng không phải vừa đâu!” Vừa nói vừa giở trò với ta đang không mảnh vải che thân.

Chết tiệt… Ngươi sờ đậu hủ của ta!

Tay trái hắn vuốt ve một viên thù du (****), tay phải luồn xuống phía dưới tìm kiếm, ta bản năng muốn đi bắt tay phải của hắn lại, nhưng không còn kịp. Cả trên lẫn dưới bị xoa nắn, thân thể ta thoáng cái mềm nhũn.

“… Ngươi… Buông ra… Đại… đại biến thái…” Ta vốn đã có phản ứng rồi, lại bị Ngọc Hàn khiêu khích, thân thể không còn chịu khống chế của lý trí nữa.

Ngọc Hàn cắn cổ ta, “Ngươi nói là muốn buông phía trên… hay… phía dưới?”

Lúc hắn nói còn cố ý gẩy nhẹ, cả người ta đều run rẩy. Ngọc Hàn tiếp tục tuỳ ý xoa nắn phân thân của ta, ta căn bản là không có sức phản kháng, chỉ có thể chăm chú dùng hai tay bám vào thành bể, không để mình hoàn toàn ngã vào lòng hắn. Công phu trên tay Ngọc Hàn thực sự là không tồi… Lực đạo xoa nắn vừa đủ, lúc nặng lúc nhẹ, còn thi thoảng gảy gảy phần đỉnh, tay kia vẫn bồi hồi tại thù du của ta.

Ta quên cả phản kháng, phải nói là ta rất hưởng thụ phục vụ của hắn.

Cái tính cách ác liệt kia của Ngọc Hàn.. Không phải người bình thường nào cũng chịu nổi, ngay tại thời điểm ta sắp đạt cao trào, hắn đột nhiên thu tay lại, tại bên tai ta nhẹ nhàng ma sát, “Phong nhi ngươi cũng giúp ta…”

Lỗ tai thực ngứa…

Hắn ở sau lưng khẽ thúc ta, ta cảm giác được một cái côn thịt cứng rắn đang ở bên cạnh tiểu huyệt của ta. Cái vị trí địa lý này quá mức nguy hiểm… Để tự bảo vệ mình, cũng để thuận lợi đạt được cao trào, ta hầu như không chút do dự xoay người nắm hung khí của hắn bắt đầu xoa nắn… lại vui đùa… Đừng tưởng ta không dám!

Hắn có vẻ rất thoả mãn với phản ứng của ta, cũng tiếp tục giúp ta giải quyết vấn đề dang dở.

Tại thời điểm sắp cao trào, hắn không chút khách khí tham nhập vào miệng ta, cấp thiết thưởng thức nước miếng của ta, cố sức mút vào đầu lưỡi ta, đồng thời dẫn ta cùng chơi đùa trong miệng hắn. Hôn đến làm ta hít thở không thông.

Cuối cùng chúng ta trong lúc hôn sâu cùng đạt được cao trào.

 

Hết chương 18

Chương sau 19. Hồ ly nổi bão

Chú thích:

(*) Ôn tuyền: suối nước nóng. Ôn tuyền tự nhiên: suối nước nóng hình thành tự nhiên, không phải nhân tạo hoặc dẫn nước từ nơi khác.

(**) Câu gốc là độc nhất là lòng dạ đàn bà. Tiểu Bạch sửa thành độc nhất là lòng dạ mỹ nam (độc nhất mỹ nam tâm)

(***) Đại hôi lang: sói xám lớn, chứ không phải sói hôi đâu nha :v

(****) Thù du: điểm nổi trước ngực đó :3

 

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: