Trái chủ hãn phu – Chương 53+54

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 53: Dùng đầu óc.

Ngu Tư Ngôn đẩy 2 bát bún lòng già đến trước mặt Hạng Tường, lại đem thạch lạnh đưa cho Lữ Việt, nói:

“Ăn đi.”

“Dựa vào cái gì các cậu ăn bún lòng già còn tôi thì ăn thạch lạnh!” Cơn tức của Lữ Việt không nhỏ.

Ngu Tư Ngôn tách ra đôi đũa dùng 1 lần, cau mày nói:

“Không phải anh vì dưỡng da giữ dáng, không ăn mấy thứ chua cay, chỉ ăn vặt kiểu này thôi sao?”

Động tác lấy đũa của Hạng Tường ngừng lại.

Vừa mới bị nói là đàn bà, Ngu Tư Ngôn lại hỏi câu này, nét mặt Lữ Việt xấu hổ, ho khụ khụ nói:

“Ai nói ông đây muốn ăn cái này, ông đây ăn bún lòng già!”

Ngu Tư Ngôn không nhịn được nói:

“Ăn thì cứ ăn, anh rống cái gì, tự gọi một bát không phải xong sao.”

Lữ Việt trừng mắt Ngu Tư Ngôn, quay đầu đặc biệt khí phách hô một tiếng:

“Phục vụ, hai bát bún lòng già!”

Gọi xong, Lữ Việt như là phun một hơi, bễ nghễ liếc mắt Hạng Tường.

Nhưng vừa liếc mắt sang, khuôn mặt Lữ Việt đen kịt.

Hạng Tường chẳng biết từ lúc nào đã bưng lấy bát thạch, một ngụm bún lòng già một ngụm thạch lạnh, ăn vô cùng sảng khoái.

Ngu Tư Ngôn ăn cái gì cũng rất nhanh, nhưng không nghĩ tới Hạng Tường còn nhanh hơn cậu, không chỉ nhanh còn không thô lỗ, ăn xong trên mặt bàn một giọt mỡ cũng không vương ra.

“Tôi đi toilet.” Hạng Tường đứng dậy nói một tiếng với Ngu Tư Ngôn.

Ngu Tư Ngôn vùi đầu ăn, cũng không ngẩng đầu lên gật đầu.

Hạng Tường vừa đi, Lữ Việt bật người ghé sát vào Ngu Tư Ngôn,

“Tôi nói cậu nghĩ gì vậy, nói nhận người là nhận, cậu ta là ai cậu biết rõ sao! Cậu ta là con nợ nợ hơn 10 triệu cũng không trả, cậu cư nhiên kéo người vào hang ổ chúng ta, chưa nói cái khác, riêng hôm nay các anh em cùng cậu ta ầm ĩ thành như vậy, có thể chấp nhận cậu ta sao? !”

Ngu Tư Ngôn liếm vệt mỡ ngoài miệng, lấy ra điếu thuốc châm lên.

“Là loại người gì tôi thấy rõ, chuyện hôm nay có hiểu lầm, vừa rồi người ta không phải đã nói sao, tối nay tự anh ta sẽ nói rõ với các anh em, anh đừng hẹp hòi vậy, chỉ vì người khác nói anh vài câu đã túm người ta mãi không tha, người như anh ta kỳ thực rất đơn giản, rất nghĩa khí, anh cũng thấy đấy, anh ta chính là quá thẳng, không thích hợp làm trong mấy nơi hục hặc mưu tính với nhau mà thôi.”

Lữ Việt buông đũa, nghiêm túc nói:

“Tôi là loại người không phóng khoáng thế sao, tôi chỉ là thấy cậu ta không quá đúng, âm trầm trầm, cậu đừng coi thường cậu ta, không chừng cậu ta có cái quỷ chủ ý gì đó.”

Ngu Tư Ngôn hít sâu một ngụm khói, nói:

“Anh ta chỉ cần một chỗ ở, không tìm được chỗ mới kéo dài mãi không trả tiền, tôi nói bao ăn bao ở anh ta, anh ta lập tức đồng ý trả tiền, một tên rất thẳng thắn.”

Lữ Việt nhúc nhích môi một hồi lâu, thực sự tìm không được lý do gì,

“Nhưng tôi luôn cảm thấy người này có vấn đề, khẳng định có ý đồ gì đó.”

Ngu Tư Ngôn buồn cười hỏi ngược lại:

“Vậy anh nói, anh ta có thể có ý đồ gì?”

Lữ Việt bĩu bĩu môi, nếu mà biết, ông đây còn cần ngồi đây nói nhảm sao!

Thấy Lữ Việt không lời nào để nói, Ngu Tư Ngôn một chữ một chữ nói:

“Anh đừng nghĩ anh ta quá phức tạp, anh ta là người rất thuần túy.”

Vừa nói đến đây, Hạng Tường đã trở về.

Ngu Tư Ngôn nhìn bát bún Lữ Việt không đụng đến bao nhiêu,

“Còn ăn nữa không?”

Lữ Việt lúng túng, khẩu khí có lớn, mà không lớn bằng cái dạ dày thì vẫn vô dụng,

“Quên đi, không có thời gian, không ăn nữa.”

Ngu Tư Ngôn cũng không vạch trần anh,

“Phục vụ, tính tiền.”

Nhân viên phục vụ đi tới, vừa nhìn số bàn trên bàn,

“Các anh đã tính tiền rồi.”

Ngu Tư Ngôn ngẩn ra, nhìn về phía Hạng Tường.

Hạng Tường không hề gì nói:

“Dù sao mai đến công ty là có ăn, tiền trên người tôi cũng không dùng làm gì.”

Ngu Tư Ngôn ném cho Lữ Việt một ánh mắt, lại lướt về, Ngu Tư Ngôn nhìn Hạng Tường nói:

“Mệt cho đống tiền nát của anh người ta chịu nhận.”

Hạng Tường tương đương thành thật,

“Ừ, đúng vậy, bọn họ cũng nói tiền kia quá nát, tôi đem toàn bộ tiền đưa ra, bọn họ mới chịu nhận.”

Ngu Tư Ngôn tăng một chút đứng lên, rống một tiếng:

“Cái gì? !”

Thân thể to lớn trong nháy mắt tràn ngập tức giận.

Ngu Tư Ngôn một chiêu hổ trảo chát nện lên bàn, cái bát duy nhất trên bàn bắn lên 3mm.

“Mấy người mau trả tiền thừa cho ông đây! Người của ông đây cũng dám ức hiếp!”

Nhanh chóng cầm lại tiền của Hạng Tường về, Ngu Tư Ngôn đem tiền cần trả ném lên trên bàn, đem tiền còn lại nhét vào túi quần Hạng Tường, nâng tay cho Hạng Tường một cái cốc đầu,

“Anh nha có thể dùng chút đầu óc được không! Lần sau còn có người đối với anh như vậy, đấm vào mặt nó cho ông đây, đánh thành tàn phế ông đây chi tiền thuốc men!”

Hạng Tường sững sờ đáp:

“À.”

Chương 54: Thần bát quái tại thế.

Giáo dục xong Hạng Tường, Ngu Tư Ngôn trừng mắt lạnh với ông chủ lấy tiền, dưới chân giẫm lên hỏa bước nhanh rời đi.

Hạng Tường vẫn cái mặt thờ ơ kia, đi theo phía sau Ngu Tư Ngôn, yên lặng không nói gì cũng bước ra quán ăn.

Chỉ có Lữ Việt không nhúc nhích, anh nhìn chằm chằm tiền trên bàn, nghi hoặc híp híp mắt, lẽ nào thực sự là hiểu lầm Hạng Tường? Là mình quá mức bám chặt ấn tượng đầu tiên?

Suy nghĩ trong chốc lát, Lữ Việt hít sâu một hơi, quyết định một lần nữa xem kỹ Hạng Tường.

Anh đứng lên, dự định đuổi theo bước chân Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường, nhưng chân trái vừa giơ lên, nhân viên phục vụ đã ngăn lối đi của anh.

“Thưa ngài, ngài còn chưa tính tiền.”

Lữ Việt nhíu mày, chỉ vào tiền trên bàn nói:

“Không phải ở đây rồi sao, còn muốn làm gì nữa? !”

Ông chủ thấy Lữ Việt hào hoa phong nhã, lúc này mới đi tới, cầm lấy tiền trên bàn, đếm ngay trước mặt Lữ Việt, sau đó hỏi:

“Này cậu, cậu đi cùng hai người bọn họ?”

Lữ Việt trợn trắng mắt với ông chủ.”Ông đây không phải nói nhảm sao, không phải đi cùng, quán của ông còn nhiều chỗ trống như vậy, tôi cùng bọn họ chen vào một bàn làm chi? !”

Mí mắt ông chủ rất nhanh nháy nháy vài cái, hé miệng, một chữ cũng không toát ra được, cuối cùng ông nuốt xuống một hơi, nói:

“Không có việc gì, không có việc gì, cậu đi đi.”

Lữ Việt nhìn ông chủ muốn nói lại thôi, quay đầu nhìn lại Hạng Tường và Ngu Tư Ngôn đã đi cách một quãng, ngực lộp bộp một chút,

“Hai người bọn họ đưa ông bao nhiêu tiền?”

Ông chủ liếc Lữ Việt, biểu tình có chút giãy dụa, do do dự dự hỏi:

“Các cậu. . . Làm nghề gì vậy?”

Lời này hỏi đến Lữ Việt ngực trầm xuống, anh túm lấy tiền giấy trong tay ông chủ, đếm đếm, 46, 4 bát bún, một bát thạch, vừa đủ!

Hạng Tường, Ngu Tư Ngôn, ông đây phắc bà mợ nhà hai người!

Khuôn mặt Lữ Việt xấu hổ, ngại không dám nhìn khuôn mặt ông chủ, cúi đầu móc ra ví tiền,

“Thật xin lỗi.”

Ông chủ thấy Lữ Việt thấu tình đạt lý lại dễ nói chuyện, thở dài một hơi, nghẹn một cỗ buồn bực tuôn ra,

“Người anh em, cậu xem tiền này, đổi thành ai cũng không muốn lấy, cái này đem vào ngân hàng chỉ sợ người ta cũng không đổi tiền mới cho tôi, không phải tôi muốn lừa tiền, nếu không phải bạn cậu một bộ tư thế tôi không cầm sẽ chém tôi, sao tôi có thể đồng ý chứ, hơn nữa cũng không phải tôi đòi cậu ta trả thêm, là cậu ta nói cậu ta cầm cũng chẳng để làm gì, cứng rắn nhét cho tôi, tôi cũng không dám nói tôi không lấy.”

Lữ Việt đưa cho ông chủ một trăm,

“Tính cả đi, đống tiền nát kia phỏng chừng tôi cũng chẳng dùng được, tôi không lấy đâu, ông trả tiền thừa cho tôi là xong.”

Vẻ mặt ông chủ hơi khó xử, có chút không dám nhận.

Lữ Việt liếc liếc hai người sắp không thấy bóng dáng, đem tiền vỗ lên bàn, không nhịn được khoát khoát tay, sải dài chân đi ra ngoài quán,

“Được rồi được rồi, khỏi trả lại, coi như tôi nhận lỗi hộ hai người kia.”

Đi ra quán ăn, Lữ Việt một đường bước nhanh, đầu óc cũng nhanh chóng vận chuyển.

Dựa theo lời ông chủ, lí do thoái thác Hạng Tường đưa cho Ngu Tư Ngôn coi như là nói thật, thế nhưng. . . Luôn cảm giác có điểm quái dị, hơn nữa mâu thuẫn của Hạng Tường đối với anh cũng tới rất khó hiểu.

Càng ngày càng tới gần hai nhân vật tiêu điểm phía trước, cước bộ Lữ Việt trái lại chậm dần, anh đi cách một khoảng, không xa không gần đánh giá bóng lưng hai người.

Nhìn nhìn, Lữ Việt phát hiện chút manh mối.

Hai người đàn ông đi cùng nhau, nếu là quan hệ bình thường, vậy hai người sẽ cách nhau khoảng nửa cánh tay, nếu là bạn bè, hai người chí ít cũng sẽ cách nhau khoảng một nắm đấm, nếu là anh em thân thiết hoặc thân nhau từ nhỏ, ngược lại mới có thể dán nhau gần như thế kia.

Nhưng mặc kệ khoảng cách giữa hai người là bao nhiêu, đều có chung một đặc tính —— hai người sẽ đi ở vị trí cạnh nhau, cũng chính là sóng vai mà đi!

Nhưng vị trí của Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường hai người lại không như thế, mà là tương đương vi diệu.

Nhìn từ phía sau, Hạng Tường kề sát bên thân Ngu Tư Ngôn, cánh tay hai người chỉ cách nhau một kẽ hở 2mm; từ bước chân nhìn xem, hai người là một trước một sau bước đi, Hạng Tường hơi chút lùi ra sau vài milimet, bày ra một loại tư thái bảo hộ.

Lữ Việt cố sức chớp mắt vài cái, có chút không tin, mẹ nó đây là vị trí tiêu chuẩn vợ chồng ngọt ngào mà!

Bước chân trong nháy mắt dừng lại, Lữ Việt giống như tìm chứng cứ nhìn một chút mấy cô gái đi chung quanh trên đường.

Phụ nữ trời sinh mẫn cảm hơn đàn ông, mà đối với Gay mọc ra từ đám con gái ở Trùng Khánh mà nói, phân biệt cơ tình đã trở thành một loại tài nghệ cơ bản nhất.

Quét tới tốp năm tốp ba cả đám con gái con mắt tỏa ra đốm nhỏ màu hồng, còn lộ vẻ cười dâm, nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường, Lữ Việt thở hốc vì kinh ngạc, như được thể hội nghi thức xối nước lên đầu!

Cái này tiên sư nó quá ảo rồi, hóa ra không phải fan não tàn, mà là dã thú nhất kiến chung tình!

Dây anten bát quái nhỏ trên đỉnh đầu Lữ Việt bỗng chốc lòe ra tia lửa, tròng mắt hưng phấn đến sắp lồi ra, vụt sáng vụt sáng, dưới ánh mắt trời mãnh liệt chọc mù mắt chó.

Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường đi trước một bước trở lại trên xe, Lữ Việt chạy tới sau.

Lúc này, Lữ Việt vô cùng tự giác ngồi xuống ghế sau, một câu oán hận cũng không có, còn vẻ mặt dáng cười vui mừng.

Ngu Tư Ngôn từ kính chiếu hậu nhìn khuôn mặt Lữ Việt hí hửng đỏ thẫm, nhịn không được quở trách:

“Anh lại làm gì vậy hả, nửa ngày mới theo kịp.”

Lữ Việt cái gì cũng chưa nói, chỉ là lớn tiếng cười khúc khích.

Ngu Tư Ngôn nghe vào nổi một thân da gà,

“Anh sẽ không lại chạy đi đâu xem náo nhiệt đấy chứ.”

Lữ Việt đối diện với Ngu Tư Ngôn qua kính chiếu hậu, ánh mắt đầy ẩn ý, vẻ mặt xuân tình đãng dạng.

Ngu Tư Ngôn thực thực sự sự bị buồn nôn một trận, mắng:

“Mẹ nó tôi nói anh làm đàn ông, sao còn bát quái hơn cả đàn bà vậy hả, y như cái phân xưởng sản xuất bát quái.”

Lữ Việt lộ vẻ cười gian, giả vờ giả vịt đứng đắn nói:

“Không, tôi không sản xuất bát quái, tôi chỉ là công nhân vận chuyển tin tức đời sống, là chất bazơ yếu tự nhiên của cuộc sống, khiến cuộc sống mọi người càng thêm sắc màu.”

Ngu Tư Ngôn lười phản ứng với lão yêu quái này, khởi động xe lái đi.

Hạng Tường lại quay đầu, chăm chăm chú chú nhìn chằm chằm Lữ Việt, lần đầu chủ động đáp lời, thế nhưng, ở góc độ Ngu Tư Ngôn nhìn không thấy, ánh mắt âm tà tràn ngập nguy hiểm và cảnh cáo.

“Anh muốn bát quái thế nào, không liên quan tới tôi, nhưng nếu dám bát lên người tôi, tôi sẽ đưa anh một hồ nước cường toan(*), khử luôn cái chất bazơ yếu là anh!”

Dây anten nhỏ tóe lửa trên đỉnh đầu Lữ Việt trong nháy mắt bị cự long phun ra một tia sét chém đứt. . .

(*) Nước cường toan hay nước cường thủy là chất ăn mòn mạnh, ở dạng lỏng, màu vàng, dễ bay hơi.

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: