Trái chủ hãn phu – Chương 55+56

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 55: Hạng Vương Ngu Cơ. (*)


(*) Hạng Vương Ngu Cơ: Ngu Cơ thường gọi Ngu mỹ nhân, là vương phi của Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ, một vị tướng quân phiệt lẫy lừng thời Hán Sở tranh hùng.
Xe chạy băng băng trên cao tốc Lan Hải, dọc theo đường đi Ngu Tư Ngôn đều nói cho Hạng Tường tình huống của công ty, còn có phương thức vận tác.
Hạng Tường dốc lòng nghe, nhưng anh nghe không chỉ là hình thức công tác của Ngu Tư Ngôn, mà càng thâm nhập trong đó lý giải tính cách Ngu Tư Ngôn, tìm kiếm điểm chuẩn nắm vào tay.
Đối với loại thái độ nghiêm túc với công việc này của Hạng Tường, công tác cuồng Ngu Tư Ngôn tương đương thoả mãn tán thành, nhất thời ở trong lòng lại bảo hộ Hạng Tường nhiều thêm vài phần.
Từ cao tốc Lan Hải đi xuống đường giao nhau Nhân Hòa, Ngu Tư Ngôn vội vàng tranh thủ thời gian nói một câu với Lữ Việt:
“Bây giờ còn sớm, tôi đưa anh về trước, chờ tôi và Hạng Tường làm xong chuyện này lại gọi điện thoại cho anh sau.”
Lữ Việt vẫn làm ổ ở phía sau không hé răng, Ngu Tư Ngôn vừa nói xong câu này, anh lập tức hưng phấn gào to:
“Làm gì? Làm chuyện gì? Đi đâu làm?”
Ngu Tư Ngôn chỉ cảm thấy màng tai ong ong vang lên, cậu nhíu mày trầm mặt, nửa ngày cũng không trả lời Lữ Việt, lái đi xa khoảng trăm mét mới nói:
“Bát bún vừa rồi làm anh no đến choáng váng rồi hả? !”
Hạng Tường lãnh mi mắt lạnh cúi đầu nhìn tay trái của mình, ngón cái và ngón trỏ vuốt ve theo tiết tấu, nhìn như động tác nhỏ tùy ý, nhưng lại cố ý vô tình đặt ở trong phạm vi đường nhìn của Lữ Việt.
Lữ Việt dùng khóe mắt quét đến động tác nhỏ chán đến chết của Hạng Tường, thẳng cảm giác hai ngón tay nhẹ vân vê kia của Hạng Tường là đang xoa nắn động mạch cơ tim yếu đuối của mình.
“Tôi đây không phải lo lắng sao, muốn hỏi một chút có chỗ nào cần tôi giúp không thôi.” Lữ Việt chớp mắt thay đổi khuôn mặt, bộ dạng thái độ luật sư chuyên nghiệp nghiêm túc chăm chú nghiêm cẩn.
Lông mày nhíu lại của Ngu Tư Ngôn cuối cùng cũng nới ra, nhưng lời nói thẳng tính như trước vẫn không xuôi tai,
“Anh vô dụng, về đi.”
Chân mày Hạng Tường giương lên, nhàn nhã thong dong nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Ngu Tư Ngôn thoáng nhìn độ cong khó thể thấy nơi khóe miệng Hạng Tường, nghĩ thầm:
Xem ra Hạng Tường thực sự một chút cũng không thích lão yêu quái, như vậy cũng tốt, sau đó công ty rốt cục có người chặn được luồng gió yêu ma kia.
Lữ Việt trái lại miễn dịch với lời nói ác độc kiểu này của Ngu Tư Ngôn, anh hiện tại thời khắc đều cảnh giác biểu tình của Hạng Tường, cực nhanh bắt tới rạng rỡ trong nháy mắt của Hạng Tường, anh nhất thời nhịn không được oán thầm:
Có cần vậy không, lúc này mới bao lâu, độc chiếm dục đã mạnh thế rồi.
Đột nhiên, đôi mắt Lữ Việt sáng ngời, một mạt gian xảo chợt lóe rồi biến mất,
“Được, vậy cậu đưa tôi về vườn hoa Long Hồ đi.”
Thả Lữ Việt ở khu phía nam vườn hoa Long Hồ, Ngu Tư Ngôn quay đầu lái xe đi.
Chỉ còn lại hai người, Hạng Tường vẫn không nói một lời đột nhiên mở miệng.
“Ngôn Ngôn, chúng ta đi đâu?”
Ngu Tư Ngôn cả người giật mình, chân ga dưới chân không thu lại, trực tiếp vượt đèn đỏ.
Cậu liếc liếc cameras một chút một chút lóe ra ánh sáng trắng phía trước, sắc mặt trầm xuống, chỉ mong không bị thấy, nếu không 6 phân cộng thêm 200 khối liền bay mất.
“Hạng Tường, là anh em thì đừng gọi vậy, đàn ông đàn ang, thực buồn nôn.”
Hạng Tường nhìn chằm chằm sườn mặt Ngu Tư Ngôn hồi lâu, thẳng đến tâm lý tố chất vững vàng của Ngu Tư Ngôn bị nhìn đến sợ hãi, mới nặng nề nói hai chữ:
“Đại Tượng.”
Ngu Tư Ngôn quả thực muốn cho mình một quyền, đầu óc cậu đúng là nhiều chuyện, thân mật cái trứng chim, gọi tên là được rồi, đặt cái gì biệt hiệu, thật mợ nó lắm chuyện.
Cậu cảm giác sâu sắc phun chữ gian nan, nhưng lại biết loại sự tình này, chặt cỏ không trừ tận gốc, gió xuân thổi sẽ lại sống dậy,
“. . . Đại Tượng, anh đổi cách gọi khác đi, xưng hô đàn bà như thế, tôi thật chịu không nổi.”
Hạng Tường cúi đầu trầm tư một hồi, sau đó giơ lên khuôn mặt nghiêm túc nói với Ngu Tư Ngôn:
“Tôi họ Hạng, cậu họ Ngu, đây là hữu duyên, cổ xưa có Hạng Vương Ngu Cơ, nếu không. . . Tôi gọi cậu Cơ Cơ?” (Vũ: giờ thì mn đã biết vì sao nói họ Hạng và họ Ngu rất xứng chưa? Muahahahahaha ~~~~)

Chương 56: Bổ não.

Ngu Tư Ngôn phanh gấp một cái, xe phía sau thiếu chút nữa tông vào đuôi xe, nếu không phải trên thân xe Ngu Tư Ngôn mang theo “Hình xăm” nhanh nhẹn dũng mãnh, hôm nay tuyệt đối sẽ chửi nhau.
“Mẹ nó anh muốn chết đúng không!” Ngu Tư Ngôn tức nổ mắt trừng Hạng Tường quát.
Hạng Tường không rõ nguyên do, một bộ biểu tình thiên nhiên tinh khiết, bồn chồn mở to mắt, nhìn qua đúng là không rõ bản thân vừa rồi chọc giận Ngu Tư Ngôn chỗ nào.
Lời đến mép của Ngu Tư Ngôn đều bị một mảnh ánh sáng thánh khiết trong mắt Hạng Tường nện cho vỡ vụn, gắng gượng nuốt về trong bụng, cổ họng cậu cứng đờ, không biết nên giao lưu với cái tên thiên nhiên ngốc này ra sao.
Hạng Tường cau mày nhìn Ngu Tư Ngôn một hồi, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, nhất thời vẻ mặt áy náy, chân thành tha thiết không gì sánh được,
“Thật xin lỗi, tôi không suy nghĩ nhiều, cậu đừng nóng giận.”
Khóe miệng Ngu Tư Ngôn giật một cái, ra là do ông đây tư tưởng đáng khinh sao!
Trên đường này vốn không thể đỗ xe, Ngu Tư Ngôn đây là dừng ở trên đường xe buýt, cậu còn chưa nói ra miệng, phía sau đã truyền đến tiếng còi thúc giục, Ngu Tư Ngôn trừng Hạng Tường, chân ga giẫm xuống, một lần nữa lăn bánh.
“Sau này trực tiếp gọi tên tôi là được, trong công ty ngoại trừ Lữ Việt, cũng không có ai gọi như thế.”
Ở trong mắt Ngu Tư Ngôn, cậu đã đầy đủ biểu đạt cái gì gọi là thân mật rồi, đây đã là cùng cấp bậc với phó lãnh đạo, bạn chí cốt rồi đó.
Nhưng nếu nói Ngu Tư Ngôn là một sợi gân, vậy Hạng Tường chính là một sợi xích sắt, còn là làm từ loại sắt ngàn năm to bằng bắp đùi, ai muốn tỉ thí với anh, kẻ đó đời này đều bị dây dưa tới chết.
Hạng Tường cố chấp nhận thức chuẩn “Ngôn Ngôn”, mặc cho Ngu Tư Ngôn nói như thế nào, không nhượng bộ chính là không nhượng bộ.
Ngu Tư Ngôn không nghe thấy Hạng Tường đáp lời, cho rằng Hạng Tường đây là ngầm đồng ý, tảng đá lớn trong lòng nháy mắt biến mất, thần thanh khí sảng,
“Loại cá tính này của anh, thực sự không thích hợp trong giới kinh doanh, tôi đã nghĩ tôi thẳng lắm rồi, không ngờ anh còn thẳng hơn tôi.”
Đôi mắt Hạng Tường chợt lóe, cái gì nên lừa gạt, cái gì kiên quyết không thể lừa gạt, anh trái lại tính toán đến tinh vi,
“Chuyện kinh doanh, kỳ thực tôi cũng tạm được.”
Ngu Tư Ngôn thật không hổ là dùng bản thân tự mình đánh giá, một câu trôi chảy nói ra, không chút lo lắng lời này có thể đả kích người ta hay không,
“Như anh nợ đến vài chục triệu, còn tự nhận tạm được?”
Chẳng qua lúc này, cái miệng dao nhỏ của Ngu Tư Ngôn chém tới trên người Hạng Tường, chả khác gì gãi ngứa, nghe vào trong ngực Hạng Tường y như bị mèo cào, ngoại trừ hiếm lạ chính hiếm lạ.
“Hạng mục thất bại này không phải của tôi, là em trai tôi dùng danh nghĩa của tôi làm, để học tập.”
Tin tức Hiệp Tín cung cấp tương đương đầy đủ, đến mức trước khi Tư Ngôn làm việc còn chẳng cần dùng người của mình tra thêm lần nữa, nhưng đối với Hạng Tường, lượng tin tức ít đến đáng thương, Ngu Tư Ngôn chỉ nghĩ là cấp bậc cao nhất, thân phận đặc thù, rất thức thời không xâm nhập hỏi rõ, tự nhiên cũng không biết nội tình Hạng Tường nợ tiền.
Ngu Tư Ngôn tin Hạng Tường sẽ không lừa cậu, thế nhưng một hạng mục lớn như vậy, đối với công ty không lớn không nhỏ của Hạng Tường mà nói, cũng không thể là chuyện đùa giỡn. Cho trẻ con giáo dục thực tiễn? Điều này cũng quá qua loa.
“Đây là anh không đúng, sao anh có thể lấy chuyện sống chết toàn bộ công ty ra làm trò đùa!”
Không phải vấn đề then chốt, Hạng Tường tận khả năng ăn ngay nói thật.
“Công ty vốn là bố tôi để lại cho em trai tôi, chỉ là thằng bé chưa đủ 18 tuổi, tạm thời lấy danh nghĩa của tôi mà thôi, về phần nó muốn đầu tư khởi động hạng mục gì, tôi không có quyền hỏi đến.”
Ngu Tư Ngôn từ câu nói đầu tiên của Hạng Tường rút ra được ba tin tức.
Một, bố Hạng Tường đã chết; hai, Hạng Tường là vô tội bị liên lụy; ba, tục ngữ nói, hoàng đế yêu con út, Hạng Tường rõ ràng không được bố mình bảo vệ và quan tâm, ngay cả công ty kinh doanh khổ khổ sở sở đều là may áo cưới cho người khác, hiện tại xảy ra chuyện, anh lại rất có trách nhiệm gánh lấy tất cả mọi thứ.
Lại một tên đàn ông tinh khiết số khổ. . .
“Vậy em anh hiện tại người đâu? Nó gây họa, chẳng lẽ còn đứng một bên, đem cục diện rối rắm ném cho anh rồi mặc kệ? !”
Ngu Tư Ngôn tính tình, biết được chân tướng, nhất thời bất bình cho Hạng Tường, ngay cả lời nói ra cũng mang theo dày đặc tức giận.
Hạng Tường nghĩ đến Hạng Phi rời nhà trốn đi, không biết đang ở góc nào của thế giới chạy chơi, nhất thời khuôn mặt trầm xuống, nghĩ đến Hạng Phi lại nhớ tới nguyên nhân Hạng Phi dỗi anh, nghĩ đến nguyên nhân kia, lại nhớ tới ngày đó Ngu Tư Ngôn chọc chuyện, trong nháy mắt khuôn mặt đen xì, thanh âm khàn giọng lại lành lạnh,
“Nó đi rồi.”
Lửa giận bên ngoài của Ngu Tư Ngôn vừa bùng lên đã bị ba chữ “Đau xót” này trong nháy mắt đập chết.
Cậu an tĩnh một hồi lâu, vô cùng thấm thía nói với Hạng Tường:
“Anh nén bi thương.”
“. . .”
Cơ mặt Hạng Tường cứng lại, trong mắt lay động một vòng gợn sóng nhỏ, vẫn giữ vẻ mặt thâm trầm, bí hiểm ngậm miệng.

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: