[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 75

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥

75

Len hành động cực nhanh. Hắn trong nháy mắt dịch chuyển đến Hắc Mộc Nhai, triển khai tinh thần lực tìm kiếm, lại dọ thám ký ức của vài người, liền nắm được đầu đuôi câu chuyện.

Đợi hắn quay về thì cả nhà Dương Liên Đình mới đang chuẩn bị ăn cơm chiều.

“Nhậm Ngã Hành xác thực đã chết, mới đêm qua. Hướng Vấn Thiên ém nhẹm sự việc lại, đám người Đồng Bách Hùng còn chưa biết, nếu không nhất định không để yên. Khúc Phi Yên đã ở Hắc Mộc Nhai. Nhậm Ngã Hành nhận nàng làm nghĩa nữ, vẫn là 『 thánh nữ 』Nhật Nguyệt Thần Giáo. Còn Thôi Nguyệt Đào, có chút kỳ quái, nhất thời không nghe ngóng thấy bất cứ tin tức nào. Nhưng Thôi U Lan và Ôn Ti Ti đã chết.”

Len kể lại đại khái chuyện trên nhai hắn nghe ngóng được cho Dương Liên Đình.

Nhậm Ngã Hành cũng không tín nhiệm Khúc Phi Yên, cho nên chuyện ngày đó lão lên nhai đã giấu không cho nàng biết. Sau này vì Đông Phương Bất Bại cùng Dương Liên Đình mất tích, Nhậm Ngã Hành miễn cưỡng xem như đoạt vị thành công, mới đưa Khúc Phi Yên lên nhai. Dù sao chuyện Khúc Phi Yên làm thánh nữ cũng không phải mới ngày một ngày hai, đã tích lũy được nhân mạch cùng uy vọng khá lớn, Nhậm Doanh Doanh cũng rất ưu ái nàng. Nhậm Ngã Hành muốn lung lạc nàng, không chỉ bảo lưu lại ngôi vị thánh nữ, còn nhận nàng làm nghĩa nữ.

Còn Thôi U Lan và Ôn Ti Ti, hẳn là đã chết trong vụ nổ mạnh kia. Thôi Nguyệt Đào không có tin tức, rất có thể là bị Nhậm Ngã Hành che dấu. Chỉ là lão đã chết, Len bản lãnh có lớn hơn nữa, cũng không thể moi ra nổi tin tức từ một người đã chết.

Đối với Thôi Nguyệt Đào, Dương Liên Đình tâm tình hết sức phức tạp. Hắn luôn luôn coi Tiểu Đào như muội muội, quá khứ từng cùng nàng vô cùng thân mật. Hai người từ nhỏ cùng nhau lớn lên, xem là thanh mai trúc mã. Nếu như Tiểu Đào còn sống, hắn nguyện ý tha nàng một mạng.

Dương Liên Đình nói chuyện Nhậm Ngã Hành đã chết cho Đông Phương Bất Bại, Đông Phương Bất Bại thoáng cái bóp chén trà trong tay thành bột phấn.

“Cái gì? Lão đã chết?” Đông Phương Bất Bại chấn kinh, mặt cứng lại, nghẹn một bụng lửa giận.

Dương Liên Đình thở dài nói: “Người tính không bằng trời tính. Hiện tại trong thần giáo chỉ còn Hướng Vấn Thiên, gã đơn độc hành động, hẳn là chẳng kéo dài hơi tàn được bao lâu.”

Đông Phương Bất Bại cả giận nói: “Còn một mình tên bất tài đó thì có tác dụng gì!” Y kích động, thanh âm trở nên bén nhọn.

Dương Liên Đình vội vàng an ủi: “Đừng lo lắng. Thiếu gì cách trút giận.”

Đông Phương Bất Bại mím môi không nói.

Buổi tối Dương Liên Đình dỗ hai huynh đệ song sinh đi ngủ. Đông Phương Bất Bại nói muốn đi xem con gái nhỏ, không ở trong phòng. Nhưng chỉ một lát, Dương Liên Đình liền nhíu mày, triển khai sóng tinh thần, phát hiện đã không còn thân ảnh Đông Phương Bất Bại trong viện nữa.

Hắn cho hai con trai ngủ hẳn, rồi gọi Len, nói: “Ta đi ra ngoài một chút. Ngươi giúp ta trông bọn nhỏ.”

Len cười nói: “Lão bà ngươi còn hung mãnh hơn ngươi, bây giờ đại khái đã đại khai sát giới rồi.”

Dương Liên Đình cười khổ: “Lẽ nào ngươi quên nguyên tắc ta không thể can dự đến những tình tiết quan trọng trong thế giới này?”

Len đáp: “Thế mới nói, cứ để lão bà ngươi đi là được. Y là cư dân nguyên thuỷ của thế giới này, cho dù làm gì, cũng không bị quy tắc ngăn cản hay can thiệp.”

Dương Liên Đình trừng mắt liếc hắn một cái, nói: “Ai nói ta muốn đi ngăn y? Trời đã muộn, đêm lại đen, ta phải đi giúp.”

Len giật giật môi, đờ đẫn buông một câu: “Các ngươi đúng là phu thê tình thâm nhỉ.”

Dương Liên Đình cúi đầu cười, xoay người ra khỏi phòng.

Hậu viện phái Tung Sơn, Tả Lãnh Thiền đã mù hai mắt đang ngồi thương thảo cùng mấy đệ tử tâm phúc của lão.

Đám người Nhạc Bất Quần đã rời khỏi Tung Sơn, lấy tiếng 『 khoan hồng độ lượng 』 mà giao Tả Lãnh Thiền cho hai tên phó thủ dưới trướng lão xử lý sự vụ. Nhưng tuy nói vậy, Tả Lãnh Thiền đã mù hai mắt là chuyện tất cả mọi người đến dự đại hội võ lâm của Ngũ Nhạc Kiếm Phái đều biết. Canh Ngạc vẫn phải cúi đầu làm Phó Thủ cho lão bao năm, sao có thể không có dã tâm? Mắt thấy Tả Lãnh Thiền coi như phế, tự nhiên liền rục rịch. Lục Bách cũng có tâm địa này. Hai người được Nhạc Bất Quần bán cho một nhân tình, đã có tâm cúi đầu về phe lão.

Tả Lãnh Thiền tâm cơ thâm trầm, tất nhiên đánh hơi được thủ đoạn lợi hại của Nhạc Bất Quần. Chỉ là lúc này lão chỉ có thể im họng ôm một bụng tức mà nhẫn nhục, chôn tất thảy xuống đáy lòng.

“Sư phụ, hôm nay ta đã nói những lời sư phụ dặn cho Canh sư bá rồi, nhưng Canh sư bá vẫn nói đại hội Ngũ Nhạc Phái vừa mới kết thúc, lại hao tổn nhiều nhân thủ, phải tĩnh dưỡng một thời gian đã.”

Một đệ tử khác bên cạnh nghe vậy, giận dữ nói: “Canh sư bá rõ ràng là lý do lý trấu. Sư phụ vẫn là chưởng môn phái Tung Sơn, thế mà gã dám cả gan cãi lời người, thực nực cười.”

“Đều do cái lão Nhạc Bất Quần kia. Không ngờ tên ngụy quân tử này lại che giấu kín kẽ thâm sâu như vậy.”

Mấy người ồn ào thảo luận, chủ đề bắt đầu chuyển sang chuyện Nhạc Bất Quần.

Tả Lãnh Thiền vẫn âm trầm nghiêm mặt không nói chuyện. Hai mắt lão quấn tầng tầng vải trắng, ẩn ẩn còn có thể nhìn thấy tơ máu từ bên trong thấm ra, càng khiến sắc mặt lão thêm nhợt nhạt, giữa đêm khuya toát ra cái vẻ quỷ dị âm sâm khó tả.

Tả Lãnh Thiền đột nhiên quát lên: “Câm hết đi!”

Mọi người đang ồn ào đều dừng lại.

“Nhạc Bất Quần… Nhạc Bất Quần… Lão thất phu này quả nhiên là cố tình!” Tả Lãnh Thiền xót xa nói: “Lão đã tính kế ta, ta sẽ không để lão được yên thân.”

Lão còn đang muốn nói tiếp, bỗng giật mình, giật giât tai nghe ngóng, mặt biến sắc, trầm giọng nói: “Các hạ là người phương nào? Nếu đã đến, sao không hiện thân.”

Các đệ tử khác nghe vậy, thoáng ngạc nhiên rồi nhanh chóng hành động, lập tức nắm chặt trường kiếm trong tay, làm một thủ thế.

Cửa lớn vốn đóng chặt của mật thất, bỗng nhiên không gió tử mở, một người chầm chậm đi vào.

“Đều nói người mù thì thính giác rất hạy cảm, hôm nay xem ra quả nhiên không phải giả. Tả chưởng môn mới mù vài ngày, liền đã có bản lãnh này rồi.” Người nọ thanh âm nhẹ nhàng, lại rõ ràng sõi vang từng tiếng.

Tả Lãnh Thiền kể từ khi mắt mù, căm ghét nhất người khác đề cập đến chữ này. Lão có hai tên tâm phúc, còn có một thê một thiếp, đều bởi vì vô tình nói đến chữ này, đều bị lão không lưu tình một chưởng đánh chết. Hiện tại lại nghe người này nhẹ giọng khinh miệt, lập tức sắc mặt đại biến, lửa giận phừng phừng, lạnh giọng quát: “Kẻ nào dám đến phái Tung Sơn ta xuất khẩu cuồng ngôn (*) !? Muốn chết!”

Mấy tâm phúc đệ tử của lão đã thấy rõ, người đến mặc một thân trang phục tía đỏ, tay áo dài buông thõng, không rõ là nam hay nữ. Mái tóc đen dài mềm mại thả xuống theo người, theo gió có chút bay bay, bước chân như đạp lên ánh trăng mờ ảo.

Khuôn mặt của người đó… Phải nói thế nào đây. Khuôn mặt của y rất tuấn tú, da dẻ căng mịn, giống như một đồ sứ thượng đẳng, dưới ánh trăng như toát ra ánh sáng nhu hoà mềm mại. Mi mắt tựa hồ có chút mỵ khí của nữ tử, nhưng mày dài lại sắc, mũi cao thẳng tắp, cằm anh khí, lại có một loại khí khái nam nhi.

Thân thể này như có một loại mị lực độc nhất kỳ lạ, không phải nam cũng không phải nữ, hoặc phải nói là vừa nam vừa nữ, khó mà phân tách rạch ròi.

Mọi người đều chưa từng thấy qua một người vừa mâu thuẫn lại vừa hài hoà đến vậy, nhất thời đều trợn tròn mắt. Chỉ có Tả Lãnh Thiền hai mắt đã mù loà, không hề bị mê hoặc.

Khi lão phun ra hai chữ『 muốn chết 』 thì, trường kiếm trong tay lấy thế bão táp mà lao đến tập kích.

Người nọ đột nhiên nhẹ nhàng cười. Cười đến thanh thúy, cứ như mang vô hạn hài lòng.

“Tung Sơn kiếm pháp, sớm đã muốn lĩnh giáo.”

Theo lời y nói, tất cả đệ tử Tung Sơn còn đang ngơ ngác liền hồi thần, chỉ thấy tay áo đỏ tía của người nọ khẽ vẩy, ai cũng không thấy rõ chuyện gì xảy ra, chỉ nghe “Đinh” một âm khẽ, Tả Lãnh Thiền rống giận một tiếng, lại bị đẩy lùi ba bước.

Mọi người giật mình, mặt mày xanh mét.

Đây là loại võ công gì? Có thể nhẹ như không mà đẩy lùi nhất đại tông sư phái Tung Sơn.

Tất cả đều xuất kiếm, Tung Sơn kiếm pháp nhất nhất phóng tới.

Người nọ lại hé miệng cười, tay áo phiêu dương, tóc dài vô hạn phong tình lơ đãng hất lêb.

Thân hình y nhẹ chuyển, như quỷ mỵ, dịch chuyển liên tục, một bước đã đổi vị trí, ra tay cực nhanh, cước bộ không thể tưởng tượng nổi.

Một đệ tử Tung Sơn biến sắc sợ hãi, kêu một tiếng: “Sư phụ, chiêu thức của y…” Chỉ là gã chưa kịp nói xong, một chấm máu đỏ đã xuất hiện ngay tại yết hầu. Gã chỉ kịp phát ra mấy tiếng “Ọc… Rin rít…”, đầu đã lệch ra, mềm nhũn ngã xuống đất.

Khoảnh khắc đó, năm tên đệ tử cao thủ của Tung Sơn, đều ngã xuống trong gian mật thất này của Tả Lãnh Thiền.

Tả Lãnh Thiền mặt trắng bệch, khóe miệng tràn ra một tơ huyết hồng.

Vừa rồi lão bị một chiêu đánh lui, lại nghe được chiêu thức cùng tiếng động khi đệ tử giao tranh, lấy võ công cùng kinh nghiệm của một đại tông sư như lão, trong lòng lão đã ẩn ẩn đoán được.

“Các hạ đến tột cùng người phương nào! ?”

Tả Lãnh Thiền cấp bách gào lên, thanh âm trở nên chói tai dị thường, so với âm nhu của người đã tự cung như Đông Phương Bất Bại còn bén nhọn hơn.

Người đến tất nhiên là Đông Phương Bất Bại.

Khi y biết Nhậm Ngã Hành đã chết, một bụng lửa giận liền không có chỗ phát tiết, nghĩ đến Tả Lãnh Thiền cùng Nhạc Bất Quần đều tập cái loại võ công cực kỳ giống với 《 Quỳ Hoa Bảo Điển 》 là 《 Tịch Tà Kiếm Phổ 》, liền chạy ngay đến Tung Sơn, tìm Tả Lãnh Thiền trút giận.

Lúc này nghe thấy lão hỏi, Đông Phương Bất Bại lấy tay áo che mặt, ha hả cười, nhẹ đáp: “Tả chưởng môn, ngươi này 《 tịch tà kiếm phổ 》 tập cũng không nên thân, có cần ta dạy cho mấy chiêu không?”

Tả Lãnh Thiền sắc mặt kinh hãi, sẵng giọng nói: “Ngươi đến cùng là ai!”

Đông Phương Bất Bại nhè nhẹ trả lời: “Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ. Tại hạ Đông Phương Bất Bại.”

Ngữ khí của y lạnh nhạt, thanh âm dịu nhẹ, nhưng trong đó có mang theo khí thế, giống như thái sơn sừng sững cao tuấn, quân lâm thiên hạ.

Tả Lãnh Thiền cả người chấn động, hoảng hốt nói: “Ngươi, ngươi không phải đã chết sao?”

Đông Phương Bất Bại lạnh lùng cười, thản nhiên nói: “Trong thiên hạ này, không tồn tại kẻ có thể đe doạ tính mạng của bổn toạ.”

Tả Lãnh Thiền lặng đi chốc lát, bất chợt ném đi trường kiếm trên tay, ngửa đầu cười to.

“Ha ha ha… Hảo! Hảo! Hảo! Lão phu cả đời tung hoành giang hồ, kể cả Thiếu Lâm – Phương Chứng cùng Võ Đang – Xung Hư cũng không đặt trong mắt, thiên hạ này chỉ duy Đông Phương giáo chủ ngươi xứng với hai chữ 『 kính nể 』của ta. Hôm nay chết trong tay Đông Phương giáo chủ, lão phu tâm phục khẩu phục.”

Kiếm còn người còn, kiếm vong người vong. Tả Lãnh Thiền ném đi trường kiếm, đã xem như bỏ đi đường sống.

Đông Phương Bất Bại nhẹ nhàng thở dài, nói: “Đã như vậy, bổn tọa có thể cho Tả chưởng môn một nguyện vọng, nhất định sẽ tận lực thành toàn cho ngươi.”

Tả Lãnh Thiền hai mắt đã mù, mặt quấn băng vải, nhưng giờ phút này nghe vậy, lại khiến người khác cảm thấy lão 『 hai mắt sáng rực 』.

Lão kích động nói: “Đông Phương giáo chủ là nói…”

Đông Phương Bất Bại lại cười đáp: “Ngươi yên tâm. Kẻ lấy kiếm phổ giả tính kế ngươi, bổn tọa sẽ không bỏ qua cho lão. Tin rằng Tả chưởng môn dưới hoàng tuyền sẽ không phải đợi lâu, bổn tọa chắc chắn sẽ tống lão xuống, cho Tả chưởng môn tuỳ cơ xử lý.”

Tả Lãnh Thiền ngửa đầu cười to, như phát điên phát rồ. Lão hô liền ba tiếng: “Hảo! Hảo! Hảo!”

Một chữ cuối cùng dư âm còn chưa tan thì, Tả Lãnh Thiền đã từ từ ngã ngửa ra sau, giữa trán xuất hiện một điểm đỏ máu, hình dạng y hệt như tên đệ tử kia.

Hết chương 75

Chú thích

(*) Xuất khẩu cuồng ngôn: ăn nói bố láo mở mồm không suy nghĩ, đại khái là vậy

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: