Trái chủ hãn phu – Chương 57+58

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 57: Ra ngoài lăn lộn quả nhiên phải trả. . .

Hai người sau đó không nói gì, bên trong xe trở nên im lặng, hình thành đối lập nóng lạnh cường liệt với tiếng động ầm ĩ ngoài xe.
Ngu Tư Ngôn sợ nóng, khí lạnh trong xe mở đến cao nhất, thổi thẳng vào người, nhưng Ngu Tư Ngôn cũng ghét bí bức, vậy nên tất cả cửa sổ xe đều mở rộng, không khí nóng hừng hực ngoài xe cuồn cuộn ào vào trong xe, khiến điều hòa khổ cực lao động đều thành công cốc.
Thói quen của một người có liên hệ trực tiếp nhất với trải nghiệm của người đó, Hạng Tường rất hiếu kỳ loại ưa thích quái đản này của Ngu Tư Ngôn từ đâu mà ra, nhưng anh cũng không hỏi.
Ngu Tư Ngôn là người không nhiều lời không nhiều chữ trong thời gian dài, càng là an tĩnh, tâm tình của cậu càng tốt, tương đồng, Hạng Tường cũng vậy.
Không nói chuyện không khiến hai người xấu hổ, mà càng có một loại hòa hợp khác thường.
“Tôi đưa anh đi bệnh viện.” Ngu Tư Ngôn hời hợt nói một câu.
Con mắt của Hạng Tường dạo bộ một vòng trên khuôn mặt Ngu Tư Ngôn,
“Tôi không sao, không cần đi.”

Ngu Tư Ngôn không biết lời nói dối mỹ lệ gì đó, trực tiếp hạ miệng,
“Không được, hiện tại anh xem như là người của tôi, anh phải nghe lời tôi.”
Người của tôi. . .
Tia sáng trong mắt Hạng Tường chợt lóe, nhưng nghĩ lại Ngu Tư Ngôn có thể cũng từng nói như vậy với đám anh em của cậu, con mắt phát sáng nhất thời ảm đạm xuống, con ngươi sâu đen quấy thành dòng xoáy.
Ngu Tư Ngôn ẩu tả, nhưng mẫn cảm. Tâm tình thâm tàng bất lộ của Hạng Tường có một tia biến hóa, cậu lập tức phát hiện, tự kiểm điểm mình một chút gì đó, Ngu Tư Ngôn lại lần nữa loạn nhập đề,
“Tôi không phải mệnh lệnh anh, tính tôi là vậy, mọi người đều là đàn ông, không có lằng nhằng như đàn bà, anh đừng mẫn cảm như thế, anh đi khám nếu không có việc gì, tôi mới có thể để anh đi làm bình thường được!”
Hạng Tường nhíu mày, đây là ai mẫn cảm chứ? !
Mẫn cảm. . .
Một cái ý nghĩ xẹt qua, Hạng Tường cười khúc khích, tròng mắt rạng rỡ sáng chói.
Một người đàn ông, mẫn cảm với một cái tâm tình nhỏ của đàn ông, lại chẳng nhìn ra một cái tình tự phóng đại của phụ nữ, không phải Gay, vậy chính là chưa phát hiện ra mình là Gay!
“Anh còn cười, tôi đều cảm tưởng anh thành cười thần kinh.”
Thấy khuôn mặt nhu hòa của Hạng Tường, Ngu Tư Ngôn tự nhiên tâm tình cũng tốt theo.
Cậu nhìn đường phía trước, nghiêng hông về phía Hạng Tường,
“Trong túi quần tôi có thuốc với bật lửa, lấy ra đi.”
Hạng Tường dáng cười cứng đờ, ra ngoài lăn lộn quả nhiên phải trả. . .
Cường ngạnh dịch đi khóe mắt, trong đầu Hạng Tường một lần lại một lần nhắc nhở bản thân, nhất định phải nhịn xuống.
Bàn tay thon dài thành thành thật thật cắm vào túi quần thể thao vải Polyester trơn truột.
Mí mắt Hạng Tường buông xuống, lập tức có xung động muốn chửi má nó.
Quần thể thao mùa hè rất thông thoáng, căn bản không có lớp trong, ngay cả túi quần cũng là vải lưới, tay Hạng Tường vừa đưa vào liền sờ trúng đùi Ngu Tư Ngôn!
Hạng Tường bóp hộp thuốc, quả đoán rụt tay về, chẳng qua trời trong mưa bão bất ngờ, thế gian yêu nghiệt hoành sinh, tay Hạng Tường vừa rút ra một phần tư, đã bị Ngu Tư Ngôn ấn lại, mặt sau ngón tay gắt gao đè lên da thịt đùi,
“Đệt mợ, tay anh mát vậy!”
Đầu lưỡi Hạng Tường tê rần, thằng nhóc này chẳng lẽ là cố ý? ! Nếu có thể bỏ tay phải ra, vậy còn vểnh mông bảo anh lấy đồ làm gì!
Sự thực chứng minh, Ngu Tư Ngôn mới là thuần khiết.
Lại ấn thêm một trận, Ngu Tư Ngôn lập tức bỏ tay, một lần nữa nắm tay lái, liên tiếp đắc ba đắc,
“Tay anh sao lạnh như vậy? Sinh bệnh hả?”
Hạng Tường lùi tay về, từ hộp thuốc rút ra một điếu,
“Không phải, thể chất trời sinh của tôi là vậy.”
Ngu Tư Ngôn sửng sốt một chút, hỏi:
“Vậy có phải mùa hè anh cũng không thấy nóng?”
Hạng Tường bỏ thuốc vào trong miệng, dùng đầu lưỡi cuộn điếu thuốc lăn một vòng trong miệng,
“Ừ.”
Ngu Tư Ngôn lập tức lườm một mắt ước ao đố kị.
Hạng Tường lần đầu nhìn thấy một mặt trẻ con như vậy của Ngu Tư Ngôn, nhịn không được nhe răng cười một chút, cũng may anh đem tay khum vào bật lửa châm thuốc, Ngu Tư Ngôn cũng không nhìn thấy.
Châm thuốc, hút một ngụm, Hạng Tường chuyển tay đem thuốc nhét vào trong miệng Ngu Tư Ngôn, lại châm cho mình một điếu.
Cách đàn ông châm thuốc có rất nhiều, Hạng Tường thay Ngu Tư Ngôn hút một ngụm rồi đưa lại cho cậu như vậy, dưới tình huống đang lái xe là hợp lý nhất, dù là ai cũng sẽ không nghĩ nhiều. (Vũ: trừ các hủ ~ khặc khặc ~~)
Ngu Tư Ngôn rít hai ngụm, híp mắt phun ra khói thuốc lượn lờ, lại ngậm vào khóe miệng, nói:
“Anh hút thuốc toàn nước bọt!”
Nói, Ngu Tư Ngôn còn dùng miệng bẹp bẹp đầu lọc ướt sũng vài cái.
Con ngươi Hạng Tường chuyển qua khóe mắt, ánh mắt như có như không dừng lại trên môi Ngu Tư Ngôn vài giây.
Thằng bé này rốt cuộc là bất cẩn cẩu thả hay là mẫn cảm thận trọng vậy. . .

 

Chương 58: Tự mình hại mình.

Ngu Tư Ngôn mang theo Hạng Tường đi bệnh viện Tây Nam, mua sổ khám bệnh ở tầng 1, đăng ký số khoa chỉnh hình, cầm thẻ khám nhanh chân lên tầng.
Lúc này gần 5h chiều, phần lớn bệnh nhân đều đi ra ngoài, đứng trên thang cuốn đi lên không có mấy người, trái lại thang cuốn đi xuống ngay cạnh lại chen chúc y như bị táo bón.
Ngu Tư Ngôn cùng Hạng Tường đều là người xuất chúng, tục xưng năng lượng nguyên thể, đi tới bệnh viện nơi tập trung năng lượng là số âm, đó chính là trời giáng nước trong sa mạc, hừng hực lửa đỏ trên sông băng Nam Cực.
Đối với chuyện bị dòm ngó, Ngu Tư Ngôn tương đương bình tĩnh, mà Hạng Tường quả thực bình tĩnh thần kỳ.
Từ trước đến nay đối với ánh mắt từ bên ngoài Ngu Tư Ngôn vẫn không để tâm, dù cho chu vi đường nhìn hôm nay có ái muội nóng bỏng kiểu khác, không như bình thường, nhưng cậu vẫn không cảm thấy toàn thân không thoải mái, chẳng qua chỉ có chút khó hiểu.
Ngược lại Hạng Tường thì sáng tỏ, nhưng chuyện này đối với anh mà nói chính là hưởng thụ.
Ngu Tư Ngôn còn đang buồn bực, đã ngửi thấy một cỗ mùi thịt, hỗn loạn trong mùi thuốc sát trùng, đại não đang vận chuyển trong nháy mắt bãi công, phản xạ có điều kiện truy tìm thức ăn. (Vũ: =.=!)
Vừa nhấc mắt, lập tức đụng tới một đôi mắt to vụt sáng lấp lánh, y như kẻ trộm vậy.
Cô bé ôm một túi thịt bò khô gặm cắn lập tức chột dạ quay đầu đi, còn tưởng bản thân trộm ngắm hai người bị phát hiện.
Hạng Tường liếc hai mắt giữa Ngu Tư Ngôn và cô bé, sau đó đi lên một bậc thang, đứng bên cạnh Ngu Tư Ngôn.
Lên tầng 2, phải đi qua một hành lang mới có thể đến chỗ thang cuốn lên tầng 3, Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường bước chân lớn, chưa được mấy bước đã rút nhỏ cự ly với cô bé.
Lại một lần nữa lên thang cuốn, cô bé phỏng chừng còn muốn liếc thêm một chút, rất tự nhiên nhìn lên phía sau.
Vừa quay đầu lại, Hạng Tường cùng Ngu Tư Ngôn đã đứng ở phía sau, chỉ cách một bậc thang.
Ngu Tư Ngôn chiều cao còn ổn, Hạng Tường chiều cao này, trực tiếp nhìn thẳng vào cô, cô bé bị con ngươi rét căm căm của Hạng Tường chọc vào tim một cái, tay chân cứng ngắc, đầu vô ý thức rụt ra sau.
Trong miệng ngậm nửa miếng trong tay cầm nửa miếng thịt bò khô, miếng thịt vì dùng sức quá mạnh mà bị xé toạc, cô bé nhất thời trọng tâm bất ổn ngửa ra sau.
Ngu Tư Ngôn nhanh tay lẹ mắt, vươn tay đỡ lấy, người vừa đứng ổn liền thả tay.
Cô bé rất thẹn thùng cười khan vài tiếng với Ngu Tư Ngôn,
“Ặc. . . cảm ơn, đây, đây là gân bò, cắn vất vả như vậy, ha hả.”
Ngu Tư Ngôn thấy rõ toàn bộ quá trình, trong lòng biết cô bé này rõ ràng lại bị khí thế của Hạng Tường dọa sợ, vì vậy rất tự nhận là giảm bớt bầu không khí nói một câu:
“Ngay cả bộ vị cũng nếm ra được? Có thể đi làm chuyên gia nếm thử rồi.”
Bộ vị?
Cô bé sửng sốt một giây,
“Phụt. . .”
Một miệng vụn thịt phun bắn ra, tật xấu nghiện sạch sẽ của Ngu Tư Ngôn ăn sâu bén rễ, phản xạ có điều kiện lùi ra sau.
Một bước giẫm hụt, cả người Ngu Tư Ngôn đổ ra sau.
“Ngôn Ngôn!” Cơ mặt Hạng Tường kéo căng, vươn cánh tay dài kéo Ngu Tư Ngôn vào lòng mình.
Một tiếng này hô lên, mọi người chung quanh đều tề xoát xoát nhìn về phía bên này.
Ngu Tư Ngôn quai hàm cắn chặt, gân xanh nảy lên, giãy khỏi Hạng Tường, nện một đấm lên vai Hạng Tường, quát khẽ:
“Ông đây không phải đã nói rồi sao, đừng có gọi thế chứ!”
Hạng Tường nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn một hồi, trực tiếp quay mặt đi, rõ ràng không chấp nhận.
Ngu Tư Ngôn lần đầu cảm giác sâu sắc vô lực, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi lại không tìm được biện pháp ngăn chặn.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Cô bé phản ứng tới, vội vàng từ trong túi móc ra một gói khăn giấy đưa cho Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn cúi đầu xoa quần áo, thang cuốn đi lên tầng 3, hai người cùng cô bé mỗi người đi một ngả, Ngu Tư Ngôn quen việc dễ làm hướng đến khoa chỉnh hình, Hạng Tường không nhanh không chậm theo sát phía sau, con ngươi sâu thẳm nhìn chằm chằm cái ót nhè nhẹ bốc lên khí lạnh của Ngu Tư Ngôn.
Hạng Tường thần không biết quỷ không hay chậm rãi kéo lại khoảng cách với Ngu Tư Ngôn, sau đó nhân lúc Ngu Tư Ngôn không chú ý, giơ lên tay trái vòng lên vai phải của mình vặn một cái, lại thuận thế đem cánh tay trái đập lên cột đá cẩm thạch bên cạnh, vang lên một tiếng thanh thúy khó phát hiện, Hạng Tường tủng tủng mũi, sắc mặt thay đổi đi sau Ngu Tư Ngôn.
Đổi thành bình thường, Ngu Tư Ngôn khẳng định có thể phát hiện, nhưng cậu hiện tại đang sinh hờn dỗi, cơn tức bành trướng trong cơ thể, lại bởi vì bản thân tận lực không để ý tới Hạng Tường, dẫn đến không phát hiện ra một loạt mờ ám.
Đi tới chỗ y tá khoa chỉnh hình đứng, Ngu Tư Ngôn đem số cho y tá, tìm một góc ngồi xuống.
Hạng Tường một câu không rên ngồi vào bên người Ngu Tư Ngôn, cũng không nhìn Ngu Tư Ngôn một cái, biểu tình sa sút dị thường, cả người bày ra trạng thái mờ mịt.
Ngu Tư Ngôn liếc liếc mắt Hạng Tường, trực tiếp tức cười, cậu dường như có thể nhìn thấy cái tai rủ xuống của người này.
Nhưng dù vậy, Ngu Tư Ngôn chỉ cười một tiếng, cũng không đáp lại Hạng Tường.
Loại vấn đề mang tính nguyên tắc này, Ngu Tư Ngôn sẽ không nhượng bộ, người cứng, cậu càng cứng hơn người, xem ai cứng hơn ai. Giống như lúc trước với Bạch Hiểu Hi, dù không muốn thấy con gái khóc đến mức nào, cậu cũng không thể phá bỏ nguyên tắc của mình, đơn giản mà nói, chính là cứng mềm đều không ăn.
Mà khiến cậu không ngờ tới chính là, Hạng Tường đứng trong giới thương nhân thượng lưu nhiều năm, nhìn người vô số, tâm sâu như biển, bản thân Ngu Tư Ngôn cũng không biết nhược điểm của cậu đã bị lộ rõ trong mấy tiếng ngắn ngủi này.
Đợi một hồi, bảng điện tử hiện lên tên Hạng Tường cùng bác sĩ khám bệnh.
Hạng Tường đứng lên trước, lấy lùi làm tiến nói:
“Cậu ở đây chờ tôi đi, tự tôi vào.”
Ngu Tư Ngôn vốn không định đi cùng, một người lớn như vậy, nhưng Hạng Tường vừa nói như thế, cậu lại thấy người này nhìn thế nào lại có chút đáng thương,
“Được rồi, đi thôi, lằng nha lằng nhằng.”
Ngu Tư Ngôn đứng lên, nhìn thoáng qua màn hình lớn, đi vào phòng làm việc của bác sĩ.
Tìm được phòng bác sĩ chẩn đoán, ở cửa có vài người đang chờ, lúc này còn phải xếp hàng, Ngu Tư Ngôn buồn chán có chút thèm hút thuốc.
Hạng Tường lần này không nói mát nữa, trực tiếp phân tán lực chú ý của Ngu Tư Ngôn,
“Cậu rất rất quen thuộc với người này?”
Ngu Tư Ngôn tựa ở cạnh cửa, không để ý nói:
“Quanh đây không có mấy cái bệnh viện tôi không quen.”
Khuôn mặt Hạng Tường lúc này là trầm xuống thật, nghe Ngu Tư Ngôn nói như vậy, trong lòng tích tụ thành một đoàn.
Ngu Tư Ngôn nhất thời không nắm được ý của Hạng Tường,
“Tính chất công việc của chúng ta chính là vậy, bình thường đều sẽ bị thương, anh sẽ không hiện tại mới phản ứng tới chứ, đầu gỗ.”
Hạng Tường hé miệng, lại không nói gì, chỉ là lắc đầu, biểu thị ý mình không phải vậy, tùy ý Ngu Tư Ngôn tự thân thiên mã hành không. (*)
(*) thiên mã hành không: ở đây ý nói là tự tưởng tượng, nghĩ xa.
Đợi tới lúc Hạng Tường đi vào, đã là nửa giờ sau.
“Đau chỗ nào?” Bác sĩ nhìn thoáng qua khóe miệng tụ máu của Hạng Tường, hỏi.
Hạng Tường thẫn thờ trả lời:
“Đâu cũng không đau.”
Bác sĩ biểu tình cứng đờ, trực giác nói cho ông, một người cuối cùng này hôm nay không phải dễ kết thúc như vậy.
Ngu Tư Ngôn không nói gì trợn trắng mắt với Hạng Tường, nói với bác sĩ:
“Hôm nay anh ta đánh nhau với người khác, trên người có chút ngoại thương, đến xem xương cốt có bị thương hay không.”
Bác sĩ nhìn thoáng qua Ngu Tư Ngôn, lại quan sát Hạng Tường,
“Không bị thương đến đầu chứ?”
Hạng Tường ngược lại không nói láo,
“Không có, tôi tránh được.”
Bác sĩ gỡ xuống kính mắt, nói với Ngu Tư Ngôn:
“Nếu xương có chuyện, vậy cậu ta nhất định sẽ cảm thấy đau, nếu không đau, vậy không có việc gì.”
Ngu Tư Ngôn xụ mặt toát ra một câu:
“Ông đừng nghe anh ta miệng phun đầy phân, đầu anh ta bị ngâm nước, đánh cho tàn phế cũng nói không sao hết.”
Bác sĩ, “. . .”
Hạng Tường không quá tán thành liếc nhìn Ngu Tư Ngôn, lại đặc biệt “ngoan ngoãn” không phản bác, thành thành thật thật để Ngu Tư Ngôn nói.
Ngu Tư Ngôn rất thoả mãn loại thái độ này của Hạng Tường, lại nói với bác sĩ:
“Ông kiểm tra anh ta tỉ mỉ một chút.”
Bác sĩ hất cằm với Hạng Tường,
“Cởi quần áo.”
Hạng Tường không cởi, quay đầu thẳng lăng lăng nhìn Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn mặt hung dữ,
“Bảo anh cởi thì cởi, nhìn tôi làm gì.”
Hạng Tường không nói hai lời, nhanh nhẹn cởi T-shirt.
Ánh mắt bác sĩ thích thú dạo một vòng giữa Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường hai người, khụ hai tiếng, nhìn về phía thân thể Hạng Tường.

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: