Trái chủ hãn phu – Chương 59

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 59: Nhượng bộ.

Hạng Tường chuẩn bị công tác quả nhiên đầy đủ, không chỉ tàn nhẫn ra tay với chỗ lộ ngoài áo, ngay cả chỗ che dưới áo cũng chẳng nương tay lấy một phần.
Cảm giác giống như thay Ngu Tư Ngôn hết giận vậy, cả người xanh xanh tím tím, cách một đoạn thời gian như vậy, tụ máu dưới da đã đỏ sậm một mảnh.
“Chờ một chút, ” bác sĩ quát bảo ngưng lại động tác của Hạng Tường, “Cậu nhấc lại cánh tay lên.”
Bác sĩ vừa nói, Ngu Tư Ngôn cũng đem lực chú ý chuyển tới trên tay Hạng Tường.
Hạng Tường mặt không biểu tình nâng cánh tay, Ngu Tư Ngôn nhất thời nheo lại con mắt.
Bác sĩ đi tới bên phải Hạng Tường, đặt gan bàn tay lên quanh vai sờ sờ, quát lớn:
“Cậu trật khớp tới mức này rồi, còn không đau!”
Hạng Tường không trả lời.
Bác sĩ nhíu mày, giọng nói nhất thời nghiêm túc lên,
“Cậu vốn chỉ bị trật lần này thôi sao? Nếu chỉ có lần này, vậy rất có thể dây thần kinh cảm giác bị tổn thương, mau đi khám khoa thần kinh đi!”
Ngu Tư Ngôn trầm giọng cắt đứt bác sĩ,
“Không cần, tôi xem anh ta không phải đi khoa thần kinh, đi khoa tâm lý mới đúng!”
Cậu giật lại cái ghế bên người Hạng Tường, đối mặt với bên mặt Hạng Tường ngồi xuống, cái gì cũng chưa nói, vươn bàn tay kìm chặt bộ vị Hạng Tường trật khớp, một chút cũng không lưu tình dùng sức bóp xuống, trên thịt nhất thời hiện 5 hồng ấn.
Hạng Tường cổ họng lăn lộn,
“Đau.”
Ngu Tư Ngôn trừng Hạng Tường, thả nhẹ lực đạo,
“Còn chỗ nào nữa?”
Hạng Tường đem tay trái nâng đến trước mặt Ngu Tư Ngôn,
“Cánh tay vẫn đau.”
Ngu Tư Ngôn nổi giận nói:
“Sao anh không nói sớm!”
Hạng Tường lơ đễnh,
“Không sao, tôi sờ rồi, không gãy, để qua một đoạn thời gian tự nhiên sẽ tốt.”
Nếu không nể Hạng Tường đang bị thương, Ngu Tư Ngôn tuyệt đối cho anh ăn vài cú đấm,
“Có bệnh thì chữa, có thương tích thì xem, anh đây là hát cái gì hả, Bạch Mao Nữ (**) chắc!”
(**) Bạch Mao Nữ – Cô gái tóc trắng: một trong những phim nhựa đầu tiên của nền điện ảnh Cách mạng Trung Quốc. Bộ phim nhấn mạnh chủ đề: bọn địa chủ cường hào ác bá, phong kiến đế quốc đã áp bức hà hiếp nông dân, làm cho họ từ Người trở thành Thú. Cách mạng trở về làm cho họ từ Thú trở lại là Người. Nông dân nhất định chỉ có thể đi theo con đường Cách mạng. Ở đây ý nói Hạng Tường y như nông dân bị áp bức mà k dám lên tiếng.
Hạng Tường có nề nếp nói:
“Trên người tôi không có tiền, hơn nữa tự tôi đã nắn lại cánh tay rồi.”
Ngu Tư Ngôn nhất thời có loại cảm giác nuốt phải tảng đá, nghẹn đến hốt hoảng, cơn tức thoáng cái từ điểm giới hạn hạ xuống nhiệt độ bình thường 28 độ,
“Đây là nắn lại của anh hả? Nắn rồi còn như vậy? !”
Hạng Tường ngậm miệng, buông xuống mí mắt, bộ dạng một lòng nghe giáo dục.
Bác sĩ ngồi về chỗ của mình rất có đạo đức nghề nghiệp, có chút trách cứ chen một câu:
“Có phải cậu lại đụng trúng vật nặng rồi không? Các khớp xương vừa được nắn lại rất dễ trật khớp lần thứ hai, sau đó tự cậu cẩn thận chút, trật khớp nhiều lần dễ tạo thành trật khớp theo thói quen, cậu. . .”
Con mắt lạnh như băng của Hạng Tường trợn trừng bác sĩ, cứng rắn cắt lời bác sĩ, anh còn không muốn Ngu Tư Ngôn tự trách.
Quả nhiên, Hạng Tường không phải quan tâm vô lý, lời bác sĩ xẹt qua trong đầu Ngu Tư Ngôn, hình ảnh chợt lóe trong nháy mắt.
Vật nặng. . .
Một màn Hạng Tường kéo cậu chỗ thang cuốn hiện ra, công năng não bổ của Ngu Tư Ngôn mở rộng, lẽ nào vừa rồi Hạng Tường nghiêng mặt đi, là vì bị đau? !
Cái này xong, tâm tình Ngu Tư Ngôn hạ xuống điểm đóng băng.
“Bác sĩ, viết một cái đơn, chụp X-quang toàn thân cho anh ta một lần.”
Sự tình vượt quá dự liệu của Hạng Tường, anh cau mày nói:
“Không cần, chỉ có hai nơi này thôi, chỗ khác. . .”
Chủ nghĩa đàn ông của Ngu Tư Ngôn đầy đủ hiện ra, căn bản không phản ứng Hạng Tường nói cái gì, nhìn chằm chằm bác sĩ nói:
“Mau viết đi.”
Bác sĩ hết chỗ nói, hai người này rốt cuộc tới đây làm chi? Nếu chuyên nghiệp như thế, vậy đến bệnh viện làm gì!
Giận thì giận, bác sĩ vẫn kê đơn, vừa đưa thông tin lên máy vi tính vừa nói:
“Các cậu hiện tại chụp, chí ít phải đợi 1 tiếng mới lấy được phim chụp, cậu muốn toàn thân, vậy cần 2 đến 3 tiếng.”
Thái độ Ngu Tư Ngôn rất kiên quyết,
“Ừ, ông kê đi.”
2 3 tiếng? Lần này rốt cục đến phiên Hạng Tường ngây ngốc.
Anh từ nhỏ đã có bác sĩ gia đình, cho dù vào viện, trong sản nghiệp đầu tư dưới danh nghĩa Tường Phi có rất nhiều bệnh viện, mấy trình tự giản đơn này cư nhiên mất thời gian như thế, cái này hoàn toàn vượt qua nhận tri của Hạng Tường.
Lúc hai người lái xe từ bệnh viện đi ra thì trời đã tối, khuôn mặt Ngu Tư Ngôn vẫn bình tĩnh, cũng không nói chuyện với Hạng Tường.
Cánh tay trái Hạng Tường cột một thanh nẹp cố định, vai phải quấn chặt băng vải, vết thương trên người bên ngoài đều xử lý một lần, toàn thân đều là mùi thuốc.
Xe vẫn đi về phía Đông, Ngu Tư Ngôn đột nhiên hít sâu một hơi, dày đặc phun ra,
“Hạng Tường, chúng ta mới quen, anh không hiểu tôi, vậy nên lần này tôi không trách anh, chăng qua tôi chỉ nói lần này thôi, tôi đi đòi nợ, vậy nên tật xấu lớn nhất chính là không thích thiếu người, không phải nói cảm tình sâu hay không, không cần biết đối với ai cũng như nhau, đây thuần túy là tính cách tôi. Về thân thể, tâm lý, vật chất, tinh thần, các phương diện tôi đều không thích thiếu người, vừa thiếu tôi cả người liền không thoải mái.”
Hạng Tường gật đầu.
Ngu Tư Ngôn nói tiếp:
“Tôi phái người đánh anh bị thương, hiểu lầm giữa chúng ta hủy bỏ, tôi đưa anh đi bệnh viện, anh có bệnh thì phải chữa, không sao thì tốt, tôi coi như không nợ anh, nhưng anh vì tôi lại bị thương, vậy là tôi vẫn nợ anh, anh hiểu không?”
Hạng Tường có chút tức giận nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn,
“Chẳng lẽ tôi trơ mắt để cậu ngã xuống? !”
Ngu Tư Ngôn liếc xéo Hạng Tường,
“Ý ông đây là nói, nếu anh bị thương vì tôi, vậy phải nói với ông đây, sau này bị thương lâu dài, anh vẫn nghẹn, cái thân của anh có thể chống đỡ nổi mấy ngày!”
Hạng Tường lúc này mới đáp ứng.
Ngu Tư Ngôn bật điện thoại bluetooth trên xe, vừa gọi cho Lữ Việt vừa nói:
“Tôi nói rồi, tôi không muốn nợ anh, hiểu lầm giữa anh và các anh em hôm nay, tôi phụ trách giúp anh lý giải đi.”
Hạng Tường vươn tay ấn lên màn hình, treo điện thoại,
“Không được, chuyện này tự tôi làm.”
Ngu Tư Ngôn dùng khóe mắt liếc nhìn Hạng Tường, nhấp mím môi,
“Chậc, vậy anh nói một yêu cầu, chỉ cần có thể tôi đáp ứng anh.”
Hạng Tường trầm ngâm trong chốc lát, toát ra 2 chữ:
“Ngôn Ngôn.”
Ngu Tư Ngôn lập tức nổi lên một thân da gà, không đợi cậu mở miệng mắng, Hạng Tường đã nói:
“Nếu như muốn nói yêu cầu, vậy chỉ có cái này, lúc chỉ có 2 ta, tôi có thể gọi cậu Ngôn Ngôn.”
Ngu Tư Ngôn thẳng đau não,
“Sao anh cứ túm vào cái này mãi không buông vậy!”
Hạng Tường nghiêm trang,
“Chính cậu nói, cậu gọi tôi Đại Tượng, tôi gọi cậu Ngôn Ngôn.”
Ngu Tư Ngôn bạo rống một tiếng:
“Vậy ông đây không gọi Đại Tượng nữa cũng không được sao!”
Hạng Tường lập tức quay mặt đi, thân thể to lớn chen tới cửa xe, cái ót u oán quay về phía bên mặt Ngu Tư Ngôn, không rên một tiếng chui vào trong bóng tối.
Ngu Tư Ngôn nghiến răng hàm kêu ‘kèn kẹt’, cậu có thể đối phó đàn ông khó chơi, đàn bà chanh chua om sòm, con em cháu cha hống hách, nhưng loại đàn ông tính tình hồn nhiên trẻ con này vẫn là lần đầu gặp phải.
Cậu ngó ngó Hạng Tường âm u mất hồn, quả nhiên không người nào là toàn vẹn, Hạng Tường thực lực tổng hợp mạnh như vậy, khuyết điểm duy nhất chỉ sợ cũng chỉ có tính nết trẻ con này.
Một bên là phòng thủ kiên cố không nợ ai bất cứ thứ gì, một bên là điểm mấu chốt không ẻo lả đàn bà, hai bên đều là nguyên tắc bản thân.
Ngu Tư Ngôn giãy giụa giữa 2 nguyên tắc gần 10 phút, rốt cục, cậu chọn nguyên tắc nhỏ nhượng bộ cho nguyên tắc lớn,
“Được rồi, đừng giả vờ với ông đây, tôi đồng ý với anh, nhưng mà anh nhớ kỹ, trường hợp công chúng, có bất cứ người thứ 3 nào đều tuyệt đối không được gọi như thế, đã biết chưa! Nếu không ông đây lột da anh!”
Hạng Tường thoáng chốc mưa dầm chuyển trời quang, kéo ra cái mặt anh tuấn vô cùng nam tính cười với Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn phải thừa nhận Hạng Tường cười rộ lên rất hấp dẫn, chẳng qua cậu thấy thế nào cũng có cảm giác dáng cười này thực chói mắt, cậu bỏ ra một tay chà chà mũi, nhịn không được muốn chửi thề.
Hạng Tường đạt được mục đích, tâm tình tốt, cả người đầy sức sống.
Anh một lần nữa thay Ngu Tư Ngôn ấn gọi Lữ Việt, chờ rất lâu, Lữ Việt bên kia mới nhận điện thoại,
“Ôi, anh cả, ngài cuối cùng cũng gọi điện về nha! Một chuyến này của ngài đi làm tràng diện lớn đến mức nào vậy, từ ban ngày làm tới đêm tối!”
Nói xong, Lữ Việt còn cười dâm vài tiếng.
Ngu Tư Ngôn đối với tập tính vừa đến buổi tối liền cợt nhả của Lữ Việt đã thấy nhưng không thể trách, toàn bộ coi như không vào tai,
“Anh mau chóng liên hệ với toàn bộ anh em một chút, lần lượt từng cái đều gọi đủ tới.”

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: