Trái chủ hãn phu – Chương 60

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit + Beta: Huyết Vũ

Chương 60: Chuyện nhỏ.

“Đi nữa à, đã hơn 9h rồi, chỗ tốt đều đóng cửa, nếu không ngày mai đi.”
Ngu Tư Ngôn chần chờ một chút,
“Không được, ngay hôm nay đi, giải quyết nhân lúc còn nóng, đến một con phố chợ đêm tuyến 1.5 đường Du Bắc đi, tôi hiện tại mới đến Nga Lĩnh, phỏng chừng đến muộn hơn mọi người, anh đi báo tin, sau đó tới đó sớm một chút, tìm chỗ tốt.”
“Cậu làm như là xả bồn cầu ấy, giải quyết nhân lúc còn nóng, lạnh là dính vào thành bồn. . .”, Lữ Việt bên kia còn cằn nhằn, Hạng Tường liền ấn tắt.
Tiếng ồn biến mất, Ngu Tư Ngôn tự mình an ủi:
Chí ít ở phương diện khác, Hạng Tường đều rất đáng tin, ngay cả tính nết lão yêu vật Lữ Việt mình cũng quen được, một cái Hạng Tường tính cái gì.
“Người tôi đã báo, tự anh chuẩn bị cho tốt, đây chính là anh nói, lát nữa tôi tuyệt không nhúng tay.” Ngu Tư Ngôn nhắc nhở.
Hạng Tường một bộ thái độ định liệu trước, bỏ qua chủ đề này, dùng giọng điệu thản nhiên dụ dỗ Ngu Tư Ngôn,
“Phố kia có cái gì ăn ngon không?”
Nói đến cái này, Ngu Tư Ngôn thoáng cái sinh động, sau đó nghiêm chỉnh nói:
“Ăn ngon nhiều lắm, chỉ là hiện tại anh bị thương, mấy thứ đầy mỡ cay độc không được đụng, lát nữa gọi cho anh mấy thứ ăn nhẹ, mấy ngày này anh dưỡng thương trước, thân thể tốt lên, còn nhiều cơ hội ăn.”
Hạng Tường lớn như vậy, vẫn là lần đầu có người săn sóc nói với anh như thế, nhất thời trong ngực rung động vài cái, anh cười khẽ ứng với Ngu Tư Ngôn một tiếng:
“Được.”
Ngu Tư Ngôn cũng mặc kệ hơi thở phiến tình của Hạng Tường bên kia, vừa nhắc đến ăn, cậu lại âm thầm cân nhắc, một lát sau, rất nhanh chớp mắt vài cái, nói:
“Đầu gỗ, giúp tôi gọi cho Lữ Việt.”
Hạng Tường kinh ngạc nhìn Ngu Tư Ngôn, không có một chút dị nghị gì với việc Ngu Tư Ngôn lại đổi cách gọi, bỏ ra tay phải lục tìm số điện thoại vừa gọi, lại nhấn gọi đến.
Lữ Việt nhận điện thoại, không được một lúc lại oán giận,
“Anh cả à, ngài còn có chỉ thị gì nữa, tôi vừa thay ngài thông báo cho mọi người xong, đang đi trên phố chợ đêm, nhìn tôi gấp gáp này, cả quần xi-líp cũng quên mặc.” (Vũ: cái tên này tiết tháo của mi đánh rơi đâu rồi hả????)
Ngu Tư Ngôn lạnh như băng nói:
“Không có việc gì, lát nữa tôi ở trên đường mua dưa hấu, ăn xong sẽ móc cho anh một cái quần, anh thay tôi xử lý việc này trước.”
Lữ Việt không sống muốn chết nói:
“Vâng vâng vâng, cậu nhớ chọn mua kỹ đấy, ngọt một chút tương đối tốt cho da.”
Ngu Tư Ngôn lười ba hoa với Lữ Việt,
“Anh đi quán bia đêm Tuệ Lâm nổi tiếng bên đấy, nói cho ông chủ, quán chúng ta bao, bàn ghế thừa ra thì đặt ở ngoài, chúng ta cần bàn việc, có người ngoài không tiện.”
Câu trước nói nhưng thật ra có kiểu có cách, nghiêm trang, rất có phong độ anh cả, nhưng câu nói kế tiếp trực tiếp bại lộ mục đích thực sự của cú điện thoại này của Ngu Tư Ngôn.
“Anh tới liền gọi mấy món này, ghi nhớ một chút.”
Lữ Việt một chút cũng không giật mình nói:
“Cậu chờ chút, tôi viết xuống, ” qua vài giây, “Được rồi, cậu nói đi.”
Ngu Tư Ngôn bắt đầu xoay tròn đầu óc đặt món,
“Cá Lai Phượng cho thêm chút hạt tiêu, tiết xào ớt chua cho nhiều ớt ngâm chua, cá nấu nồi đá, lấy một phần cỡ lớn đặc biệt, đuôi tôm siêu cay cỡ lớn, ruột già xào cay cỡ lớn, gà chọi rang cỡ lớn, sườn xào cay cỡ vừa, nhộng cỡ lớn, xương sụn xào ớt, món rau thì cải thìa xào không thêm ớt, canh cốt gà cải thảo, cuối cùng thêm một phần canh măng tây không cho dầu, còn lại đồ nhắm tự anh xem đi.”
Lữ Việt ấn điện thoại vài cái, không khỏi cảm thán,
“Anh cả Ngu, tên đầy đủ hơn chục anh em trong công ty cậu còn chẳng nhớ nổi, thực đơn của một cái quán ăn cậu lại thuộc lòng, tôi nên khen cậu thế nào đây!”
Ngu Tư Ngôn hiếm khi xấu hổ xị mặt, điện thoại không tắt, trực tiếp tắt bluetooth điện thoại.
Hạng Tường đúng lúc kéo lại mặt mũi cho Ngu Tư Ngôn,
“Thật phiền, cũng không phải đàn bà, nhớ nhiều tên như vậy làm gì, biết ai với ai không phải được rồi sao.”
Ngu Tư Ngôn trong lòng thoải mái chút,
“Phía trước có một hàng cháo, tôi mua hai bát cháo thịt bò cho anh, anh tạm lót dạ, bổ sung một chút thể lực, mấy tên kia cũng không phải dễ nói chuyện như anh nghĩ đâu.”
Hạng Tường suy nghĩ một chút, Ngu Tư Ngôn nghĩ đến rất chu đáo, không có gì dị nghị đáp ứng.
Mua cháo, Ngu Tư Ngôn tiếp tục lái xe.
Lúc sắp tới ngã rẽ, Lữ Việt bên kia gọi điện thoại tới,
“Anh cả, bọn tôi đều đến đông đủ rồi, thức ăn cũng đưa lên rồi, chỉ chờ các cậu tới thôi.”
Ngu Tư Ngôn đối với chi tiết nhỏ thực sự đặc biệt tỉ mỉ,
“Các cậu? Anh nói cho bọn họ Hạng Tường cũng tới sao?”
Lữ Việt bên kia gió to thổi đến phần phật, nói cũng phải xé cả cổ họng hét lên,
“Tôi không nói cho họ, lát nữa Hạng Tường tới, bọn họ cả đám thể nào cũng nhào lên, có thể bình tĩnh ngồi nói chuyện được hả.”
Ngu Tư Ngôn tán thưởng nói:
“Đời anh cũng có lúc đáng tin nhỉ. . .”
Vừa mới ca ngợi một câu, Hạng Tường trực tiếp thay Ngu Tư Ngôn dập điện thoại.
“Tôi còn chưa nói xong mà!”
Hạng Tường vô tội chớp mắt vài cái.
“Tôi tưởng cậu đang nói với tôi.”
“. . . Quên đi, anh, anh làm gì? !” Ngu Tư Ngôn liếc Hạng Tường, bật người quát lên.
Hạng Tường cúi đầu vừa cởi băng vải đeo nẹp vừa nói:
“Cởi cái này ra.”
Ngu Tư Ngôn lửa giận vạn trượng, trừng mắt mắng:
“Ông đây mẹ nó vừa mới nói anh, anh quên luôn rồi phải không!”
Hạng Tường lắc đầu, động tác một chút cũng không dừng,
“Chưa, cậu đưa tôi đi bệnh viện, xem như là đáp lại tôi, cậu cho tôi gọi cậu Ngôn Ngôn, vậy là không nợ tôi, tôi hiện tại làm thế nào là quyết định của chính tôi, không liên quan tới cậu.”
Ngu Tư Ngôn nắm tay giơ lên, nhịn nhịn, hung hăng nện lên tay lái,
“Ông đây mặc kệ anh đi chết.”
Hạng Tường đặc biệt trẻ con giật nhẹ tay áo Ngu Tư Ngôn, rõ ràng lấy lòng,
“Ngôn Ngôn, đừng tức giận, tự tôi sẽ chú ý, tôi chỉ không muốn dùng mấy vết thương này giành được đồng tình.”
Đàn ông đều có tôn nghiêm của mình, đàn ông chân chính càng khinh thường bộc lộ một mặt yếu đuối trước mặt người khác.
Ngu Tư Ngôn phun ra một ngụm khí dài, phun một ngụm ra ngoài cửa sổ,
“Tôi phát hiện ở cùng anh, tôi liền nhịn không được muốn chửi thề, mẹ nó.”
Hạng Tường cười đến sạch sẽ,
“Chờ xử lý xong việc, cậu mắng tôi thế nào tôi cũng nghe.”
Ngu Tư Ngôn liếc xéo bề ngoài điêu luyện sắc sảo kia của Hạng Tường, nhịn không được oán thầm, cái mặt tà hồ như vậy, đáng tiếc luôn làm chuyện ngốc, thật lãng phí cái mặt đó.
Hạng Tường thấy Ngu Tư Ngôn trầm mặt không nói, liền lôi kéo tay áo Ngu Tư Ngôn một lần lại một lần gọi hồn,
“Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn. . .”
Ngu Tư Ngôn chán ghét đến vô biên giới, nhấc tay phải run lên, vùng khỏi móng vuốt của Hạng Tường, vẻ mặt không nhịn được,
“Được được được, mau câm miệng đi, anh ngồi yên cho ông đây chút đi.”
Hạng Tường nhếch khóe miệng cười đến xuân phong đắc ý.
Ngu Tư Ngôn lái xe dừng lại ở chỗ đỗ xe quán bia đêm Tuệ Lâm, lập tức đưa tới vô số ánh mắt.
Cái xe này quá gây chú ý, trong đêm tối bốn chữ lớn “Công ty đòi nợ” đen kịt trên thân xe, mỗi một nét đều như một lưỡi dao nhọn, chọc trúng mắt người bên ngoài.
Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường dù càng xuất chúng, dưới tác dụng của xe, cũng chẳng ai dám đi lên bắt chuyện.
“Anh cả, đây rốt cuộc là ý gì!”
Ngu Tư Ngôn mới vừa tới cửa quán, một đống đàn ông ngồi chờ liền xông lên, nghẹn một cỗ lửa giận chất vấn Ngu Tư Ngôn.
Cả đám vừa nói ra miệng, thực khách chung quanh đều sợ hãi tụ tập chạy ra cửa nhìn vào.
Ngu Tư Ngôn nhìn chung quanh một vòng, cuối cùng đường nhìn rơi xuống trên mặt người vừa nói, tròng mắt lạnh lẽo, nhàn nhạt nói một câu:
“Đi vào nói.”
Một đống người hung hăng trừng mắt Hạng Tường phía sau Ngu Tư Ngôn, cắn chặt quai hàm tránh ra một con đường.
Ngu Tư Ngôn nói mặc kệ là mặc kệ, cũng chưa quay lại cho Hạng Tường một ánh mắt, bước chân nhàn tản đi vào quán, nói với Lữ Việt ngồi ở một góc bàn ăn:
“Đồ ăn lên hết chưa?”
Lữ Việt thấy Ngu Tư Ngôn đến, chuyển tay từ trong cặp lấy ra ipad, vừa khởi động máy vừa nói:
“Còn thiếu mấy món, tôi gọi 10 lốc bia trước, thiếu gọi thêm.”
Ngu Tư Ngôn ngồi vào chỗ đối diện với cửa, cực nghiêm túc rút ra chiếc đũa, con mắt nhìn chằm chằm một đống người ở cửa.
Hạng Tường vẫn luôn nhìn Ngu Tư Ngôn, anh thưởng thức thái độ này của Ngu Tư Ngôn, loại tính tình này xác thực có phong độ hào sảng, mời chào lòng người khiến người ta dù có làm đàn em cũng rất thoải mái, hoặc phải nói là phục sát đất.

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: