Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 19

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

19. Hồ ly nổi bão

Ta thật muốn vĩnh viễn vùi ở trong chăn không muốn đi ra …55555 Tối hôm qua sao lại có thể cùng Ngọc Hàn làm ra cái loại chuyện hoang đường như vậy chứ… Tự xử chỉ là chuyện bình thường thôi mà, dù sao cũng chỉ có mình mình biết… nhưng mà… lại… 555 thật mất thể diện quá! Đã thế lại còn là Ngọc Hàn… Mất hết cả mặt mũi rồi… 5555 tiếp tục chui vào chăn trốn-ing~

“Diêu đại nhân, ngài tỉnh chưa?” Tiểu Nguyệt nhẹ giọng gọi bên giường ta.

5555… Nhưng mà đói quá… “Tỉnh, có gì ăn không?” Ta biết những lời này vừa ra khỏi miệng thì bao nhiêu hình tượng danh tiếng của ta đều tan tành hết cả, nhưng mà ta thực sự muốn hỏi a! Có thực mới vực được đạo! Quả nhiên Tiểu Nguyệt đen mặt nhìn ta, “Phụng đại nhân phái người tới nói lát nữa sẽ có quản sự Ngự Thiên Phòng mang lên cá trưng phỉ thuý, thịt viên mã não, tôm hấp hồng tửu, sò điệp kim đường, cháo tổ yến, canh nhân sâm. Mời ngài dậy chuẩn bị một chút, sau đó nên ăn ngay cho nóng.”

Vừa nghe tên mấy món kia nước miếng của ta đã thi nhau ào ạt chảy ra… Ngự Thiên Phòng đó nha! Đều là đồ ăn của hoàng đế đó! Ta đúng là có số ăn sang đây mà! Phụng quả nhiên là hiểu ta nhất!

Coi như không biết cái lần vì Ngọc Hàn mà ta buông lời tổn thương Phụng…

Qua buổi trao đổi giữa ta và Ngọc Hàn ngày hôm qua (tạm coi là trao đổi cũng được nhỉ…) ta đại khái đã có thể tổng hợp ra một câu chuyện xưa như sau: Ngọc Hàn năm đó xinh đẹp như hoa (đừng nói năm nào đó, người ta bây giờ cũng vẫn đẹp như hoa vậy!) được Phụng Lưu yêu thích, hai người tìm hiểu nhau. Nhưng vì Hàn Ngọc xuất thân bần hàn, Phụng Lưu cuối cùng cũng không chịu nổi áp lực thế tục mà chia tay. Ngọc Hàn vì thế quyết chí học hành, từng bước lên được vị trí quốc sư. Mà Phụng Lưu vì bản thân không đủ kiên trinh với tình yêu của chính mình mà ôm đau khổ N năm. Ngọc Hàn vì muốn trả thù Thần giới, cũng muốn mượn danh Thái Phó ở lại Thần giới tìm kiếm người yêu cũ, Phụng Lưu lại vì đền đáp ơn huệ của quốc gia mà đầu quân cho Ngân hồ ly. Không ngờ sau ngần ấy năm hai người lại gặp lại nhau ở Ngự thư phòng, Ngọc Hàn nhịn không được liền mượn cơ hội gọi Phụng Lưu thị tẩm hòng làm hắn ô nhục. Phụng Lưu lại phát hiện người yêu khiến lương tâm mình cắn dứt đau khổ bấy lâu nay đã trở thành Quốc sư địch quốc, trong lòng đều là buồn bực. Trùng hợp Ngọc Hàn lại thấy ta rất thân cận với Phụng Lưu, cố ý để ta bắt gặp cảnh hắn và Phụng Lưu đang hoan ái, làm ta tức hộc máu. Còn chuyện tại sao hôm qua hắn muốn làm cái chuyện mờ ám kia với ta, thì ta vẫn cần động não suy nghĩ thêm chút đã… (Đây đều là suy đoán đơn thuần của Tiểu Bạch, không liên quan gì đến tác giả đâu nha)

Chờ ta nghĩ xong một lượt, Tiểu Lam đã hầu hạ ta mặc y phục xong rồi. Tiểu Nguyệt còn đang cùng quản sự trù phòng bày ra cả một bàn thức ăn ngon. Ta lập tức liền như hổ vồ mồi, nhét tới tấp đồ ăn vào miệng không buông tha món nào hết cả muah ha ha ha.

Ý? Phụng Lưu đâu? Nghe nói đang cùng Thái phó, Ngân Tả thừa tướng và vị Hữu thừa tướng bí ẩn nào đó đang thương lượng chuyện quốc sự… Còn có ta nha, đáng ra cũng phải tham gia, nhưng mọi người cho là ta bệnh nặng mới khỏi, thân thể còn yếu nhược, nên phải nghỉ ngơi đầy đủ. Thế nên, ta đang tính đến việc bắt đầu trải nghiệm cuộc sống hưởng thụ của loài heo.

Ngự Thiên Phòng chất lượng đồ ăn không phải ngon bình thường thôi đâu… riêng mùi hương đã là cực phẩm rồi a~ Làm ta nhớ đến cái biểu cảm khoa trương của Tinh Tinh được ăn vua màn thầu khi xưa a… Sau đó còn bí hiểm nói: vị kiểu như… rác… Ta suýt sặc…..

“Đại nhân ngài ăn chậm một chút…” Tiểu Nguyệt vỗ nhẹ lưng ta. Nếu nàng biết nguyên nhân ta xém chút thì sặc chắc giết ta luôn mất.

Một loạt tiếng bước chân từ xa vọng tới, ta ngoe nguẩy đầu, có phải Phụng không nhỉ~~~

Không ngờ lại là Ngân hồ ly…

Hắn vừa đến liền ngồi bẹp xuống cạnh ta, mắt liếc liếc nhìn ta đầy một miệng đồ ăn. Da gà da vịt của ta đều nổi hết cả lên. Mấy ngày ta ốm có phải con hồ ly này cũng lên cơn gì không. Sao hôm nay lại rảnh rỗi đền ngồi nhìn ta ăn thế này?

Tiếp tục ăn… Coi như không thấy…

“Diêu Phong, ngươi ăn còn nhiều hơn ta đấy…”

Fuck, ý kiến?! Ga tô à! Ta đang là bệnh nhân, tất nhiên phải ăn uống đủ chất!

“Nhìn ngươi ăn ngon miệng thật, Diêu Phong~” Con hồ ly chết tiệt này còn dang tay sờ lưng ta hai cái. Ta phun một miệng cơm ra ngoài, khỉ, năm nay năm gì mà người người đều phát xuân vậy!

“Ngân đại nhân cứ đùa… Nếu ngài đói bụng thì đừng ngại ăn cùng ta đi!” Ta vội vàng dịch dịch mông sang bên, cách xa cái tên điên này một chút.

“Diêu Phong, ngươi thực bạc tình! Lần trước trước mặt Thái phó còn tán dương ta như vậy, ngươi hẳn là cũng để mắt ta lâu rồi nhỉ!” Sao ta lại có cảm giác hai mắt tên hồ ly này đang sáng rực nhỉ… Vừa nói còn vừa tiện tay ôm ta đang ăn mất ngon đặt lên đùi hắn, “Không phải nói ta từng trải kinh nghiệm phong phú, nhất định sẽ mang đến thể nghiệm mới lạ sao~ (*) Thì ra ngươi đã để ý ta lâu lắm rồi đấy nhỉ! Đều tại ta chậm hiểu quá không biết tâm ý của ngươi~!”

Khẩu khí Ngân hồ ly nói lúc này quá mập mờ, còn liên tục nhấp nháy mắt liếc ta đắm đuối, như kiểu sợ ta không hiểu tình ý của hắn… Sau lưng ta đều là mồ hôi lạnh rồi… Tên chết tiệt này thù dai quá…

“Cái đó, Ngân đại nhân à… đều là lời thật lòng cả…” Ta giãy giụa, ai cũng ôm ta đặt lên đùi, ta cũng không phải nữ nhân! “Lần trước á… Còn không phải vì muốn để Thái phó thêm thưởng thức con người ngài sao! Ngài kinh luân đầy bụng, lại thông tường sách sử, những điều này Thái phó hẳn đều biết rồi, nhưng năng lực thực hành của ngài Thái phó còn chưa có biết đâu, ta không phải là đang tìm cơ hội cho ngài thi triển công phu đấy sao!” Năng lực thực hành (lực chân tay) của tên này khẳng định rất mạnh… điểm này ta khẳng định! (R: đang được trải nghiệm có khác =]] )

“Hừ! Vậy không phải ta còn phải hảo hảo cảm ơn ngươi a!” Ngân hồ ly sắc mặt biến một cái, nhấn thật mạnh hai chữ ‘hảo hảo’.

Ta lại đổ một tầng mồ hôi lạnh, “Sao phải cảm ơn gì chứ, Ngài đây không phải vẫn ổn sao, đi Lộ Thanh Điện là Phụng Lưu a. Dù sao hắn cũng là do ngài cất nhắc, Thái phó hài lòng với hắn cũng là hài lòng với ngài a ~ ha, ha ha ha… ” Cười khan-ing…

“Hừ hừ hừ, vậy theo ngươi thấy, Thái phó có hài lòng với hắn không?”

Cái vấn đề này hơi khó trả lời. Đầu tiên thì ta cũng không phải người trong cuộc, Ngọc Hàn thích hay không thích sao ta biết, nhưng mà bọn họ đến tận trưa ngày thứ hai vẫn đang hành sự, nên ta cho là Ngọc Hàn cũng tương đối hài lòng đấy. Tiếp theo, nếu ta nói Thái phó hài lòng, tức là hài lòng với Ngân hồ ly, nhưng cái phương diện hài lòng này có chút vấn đề, cũng không thể nói là Ngân đại nhân ngài đây quả là có tiềm chất Tú ông (**) được đi… Thứ ba, nếu ta nói Thái phó không hài lòng… thì cũng là không hài lòng với Ngân hồ ly, không hài lòng với biểu hiện trên giường của một người đàn ông… rõ ràng là đang nghi vấn ‘công’ lực của hắn, mà Ngân hồ ly nhà chúng ta lại tình cờ có đúng một cái nhược điểm là… Ta cũng không thể nói vì hắn tuổi tác đã cao, có thể không đủ thể lực đi? Cái này là tử huyệt đấy…

Kết luận cuối cùng là: Không thể trả lời cái vấn đề này…

“Cái đó… Tiểu Nguyệt đâu! Mau dâng trà cho Ngân đại nhân! Khách ngồi đây mà các ngươi không nhanh nhạy gì hết!” Gọi Tiểu Nguyệt đang đứng ngoài một cái, đánh trống lảng là nghề của ta~

“Không cần!” Ngân hồ ly đột nhiên lạnh mặt, ” Ngươi cũng nhanh biến mình thành chủ nhân của Minh Tuyên Uyển thật!”

……… Ơ thế không phải ngươi cứng rắn bắt ta ở nơi này à… Vậy ta ra dáng chủ nhân chút thì có gì không đúng…?

Hắn nhìn lướt qua ngoài phòng, “Hai người các ngươi trước lui ra, không được gọi thì cấm vào!”

Tiểu Nguyệt Tiểu Lam cúi đầu rồi rời đi… Không có nhân chứng, chuyện tiếp theo không dễ nói rồi…

“Diêu Phong, nơi này không có người ngoài, ta không đùa cợt với ngươi nữa, chuyện ta nói lần trước ngươi nhớ kỹ! Giờ ta hỏi ngươi phải nói thật, Diễm Phi đang ở nơi nào?” Lần đầu tiên thấy Ngân hồ ly có cái vẻ mặt nghiêm túc này… có chút doạ người đó…

Diễm Phi? Ai là Diễm Phi?

À đúng rồi… Hình như Minh Tuyên Uyển là do tiên đế xây riêng cho Diễm Phi… Fuck! Sao ta lại biết người chết chứ! Não ngươi bị nước vào à!

“Ta sao biết Diễm Phi ở đâu chứ… Ngân đại nhân, có nhầm ở đâu không…”

“Diêu Phong! Ngươi đừng rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Chỉ cần nói tung tích của Diễm Phi cho ta ta sẽ không bạc đãi ngươi!” Ngân hồ ly cả người đều toả ra sát khí rồi.

Ta sợ ngây người… Sát khí a! Xem bao nhiêu là anime lẫn manga ta cũng không rõ thế nào là sát khí… hôm nay coi như được mở rộng tầm mắt rồi! Hơn nữa sát khí này còn là hướng ta mà phóng… Amen… Ta nào biết Diễm Phi nào chứ! Ngươi không phải nói người ta chết rồi đấy sao! Trừng ta cái gì mà trừng!

“…Ta thật sự không biết đâu. Ngân đại nhân, nếu ta nói láo sẽ bị Thiên lôi đánh chết!” Không dám giỡn nữa, nếu bây giờ mà không nhanh phủi sạch quan hệ, khéo sau này có ngày hắn vì cái Diêm Phi gì gì này chém ta một nhát mất!

“Cứng miệng lắm… Ngươi đừng tưởng ta thực sự không dám động ngươi! Nếu ta tra ra là ngươi giấu giếm Diễm Phi, nhất định ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được muốn chết cũng không xong!” Hai tay hắn siết chặt ta, lực đạo lớn đến nỗi khiến ta muốn văng tục, nhưng nhìn vẻ mặt của hắn, ta một tiếng cũng không rên ra được, đó là một đôi mắt khát máu a.

Tên này điên thật rồi đúng không… Ta thật là không có biết mà… Trời ơi, đất hỡi, chú công an ới… ai đến cứu với ~~~~

Xa xa truyền đến tiếng bước chân, Ngân hồ ly nhanh tay đặt lại ta về đúng vị trí cũ, đứng dậy sửa sang lại y phục, lạnh lùng bỏ thêm một câu “Ta đi trước, ngưoi tự xem lại mình đi!” liền đi mất.

…….. Ơ hay……….

Ai nói cho ta thực ra chuyện là sao với?!!!!!!!!! @.@

Hết chương 19.
Edit: Robin♥

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

Chú thích:

(*) Tham khảo chương 13, đoạn bạn Tiểu Bạch đẩy hồ ly vào hố lửa thất bại =))

(**) Tú bà: chắc ai cũng biết => Tú ông cũng giống tú bà khác mỗi là giống đực thôi :v

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: