[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 76

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit: Robin♥
76

Dong Phuong Bat Bai_Sinh Bao Bao by Cuclaccung

ĐPBB_SBB by Cuclaccung

「 Tung Sơn Kiếm Pháp , cũng chỉ đến thế. 」

Đông Phương Bất Bại tiếc hận nhìn Tả Lãnh Thiền nằm dưới đất, giống như có chút tiếc thương.

Y quay người muốn đi, lại dừng chân, quan sát bốn phía, chợt nghĩ đến gian mật thất Ngô Thành từng nhắc đến.

Đông Phương Bất Bại liếc nhìn mấy khối thi thể dưới đất, đánh mấy trận, trong phòng có hơi loạn, nhưng không hề có cảnh tượng máu me be bét nào. Cũng bởi vì Đông Phương Bất Bại võ công quá cao, vết thương chí mạng đều chỉ lớn bằng cây kim, chảy ra không được bao nhiêu máu.

Đông Phương Bất Bại nhớ lại những lời Ngô Thành từng nói, đi tới cạnh giá sách, nắm lấy vật cạnh cuốn sách thứ ba hàng trên cùng bên trái. Quả nhiên giá sách di động, lộ ra một mật thất nho nhỏ.

Trong mật thất chỉ có một tấm nệm, một chiếc bàn lùn, còn có một hòm báu, ngay cả ghế cũng không có. Hẳn đây là nơi Tả Lãnh Thiền tĩnh tư (*) hằng ngày.

Đông Phương Bất Bại thấy trên bàn có một quyển trục để mở, bên góc còn có bốn chữ 《 tịch tà kiếm phổ 》. Y tiện tay gấp quyển trục lại, liền thấy phía dưới lộ ra một phong thư.

Lúc này tinh thần thể của y cảm ứng thấy bên ngoài có người muốn tiến tới, không tiện ở lại thêm, nên cầm luôn phong thư ấy theo, hòm báu kia y liếc mắt một cái cũng không thèm.

Dương Liên Đình đến chân núi đã thấy Đông Phương Bất Bại chầm chậm đi tới.

Dáng đi của y rất đẹp, đi rất nhanh. Một thân hồng y phiêu phiêu bay lộng, mái tóc đen dài buông lơi theo gió thổi dưới ánh trăng bàng bạc, tựa như một tinh linh xinh đẹp, đẹp đến mê người.

Dương Liên Đình tim đập lỗi nhịp, cảm giác kinh diễm ập tới.

Hai người bọn họ cũng coi như đôi vợ chồng già, Dương Liên Đình cũng không phải loại người hiếu sắc hay ham mê vẻ bề ngoài (thực ra là vì ở thế giới tương ai người người đều tuyệt đẹp hết cả, mắt hắn đều chai cả rồi T.T ), thế nhưng ngay tại giờ phút này, hắn chợt cảm nhận được một trận xúc động mãnh liệt đến từ thị giác, chỉ cảm thấy Đông Phương của hắn chính là người đẹp nhất trên đời này.

Cái này còn gọi là ‘tình nhân trong mắt hoá Tây Thi’.

“Đông Phương.” Dương Liên Đình đón y.

Đông Phương Bất Bại sớm đã thấy người kia đang đứng đợi, trong lòng ấm áp, cười đến ngọt ngào.

Y đột nhiên phi thân nhảy lên, lao tới, Dương Liên Đình không thể không dang rộng vòng tay đón lấy y.

“A a a…”

Đông Phương Bất Bại cười lớn. Dương Liên Đình vốn còn muốn ‘mắng’ y mấy câu, nhưng lúc này một chữ cũng thốt không nên lời, trong mắt đều là sủng nịch với yêu thương.

“Liên đệ, ngươi đón được ta rồi.” Đông Phương Bất Bại híp mắt cười, nói. Ngữ khí chính là khẳng định.

Dương Liên Đình không nhịn được đẩy chóp mũi y một cái, đáp: “Thật đúng là! Mới sinh được năm ngày đã đại khai sát giới, cũng không sợ ta lo lắng chết.”

Đông Phương Bất Bại ôm lấy bả vai dày rộng của hắn, bắt chước nữ tử nũng nịu nói: “Vận động gân cốt chút thôi mà. Người ta nhịn một bụng tức, không xả ra thì khó chịu lắm.”

“Thế đánh đã chưa?” Dương Liên Đình cứ vậy ôm lấy y, vừa bình ổn lại nhanh chóng lao về hướng trạch viện.

“Ai da… Tả Lãnh Thiền một đời tông sư, võ công cũng chỉ đến thế, vẫn là đánh chưa có thống khoái.” Đông Phương Bất Bại trưng ra mặt vẻ tiếc hận.

Dương Liên Đình cười nói : “Võ công của ngươi đệ nhất thiên hạ , muốn tìm một đối thủ cũng đâu phải là chuyện dễ dàng.”

Đông Phương Bất Bại lấy quyển trục 《 tịch tà kiếm phổ 》trong ngực ra, nói: “Đây là đồ giả, làm rất giống thật. Nhạc Bất Quần không làm ta thất vọng.”

Dương Liên Đình biết Nhạc Bất Quần đang luyện 《 tịch tà kiếm phổ 》bản chính, trước chấp niệm của ái thê nhà mình với võ công hắn thực bất lực.

Hai người trở về trạch viện, vào phòng trong, thấy Len đang quy quy củ củ chăm sóc hai đứa nhỏ.

Kỳ thực Len rất có hứng thú với trẻ con, tiếc là thế giới tương lai có quá ít trẻ ra đời. Hắn thấy hai phu-phu nhà Dương Liên Đình trở về, lại cảm thấy hai người đi nhanh quá đấy.

“Ta đang cùng hai đứa giao tiếp tinh thần. Dương huynh, hai đứa nhỏ nhà ngươi căn cơ không tồi, tinh thần lực đều cấp O trở lên.”

Dương Liên Đình đáp: “Làm phiền ngươi quá rồi, về nghỉ đi.”

Đông Phương Bất Bại lúc này vẫn nằm trong lòng Dương Liên Đình, hoàn toàn không có ý định rời khỏi.

Len nhìn hai người thân mật, trừng mắt, bỗng nhiên nói: “Dương huynh, ra ngoài nói chuyện chút.”

Dương Liên Đình nghe vậy, liền đặt Đông Phương Bất Bại xuống, cùng hắn ra ngoài, ra thẳng phòng khách bên ngoài.

“Có chuyện gì?” Dương Liên Đình thắc mắc, có chuyện gì dùng tinh thần đối thoại là được rồi, sao phải gọi hắn ra nói chuyện riêng chứ?

Len đột nhiên tháo xuống mạng che mặt, mỉm cười.

Dương Liên Đình nhíu mày, thầm nghĩ tên này lại lên cơn gì sao?

Len tiến sát về phía hắn, Dương Liên Đình ngửa người ra sau tránh, nghi hoặc nhìn Len.

Len thầm truyền một lời nhắn bằng tinh thần: “Tránh cái gì? Ta là vi khuẩn à?”

Vì trạng thái tinh thần thể của Len mạnh hơn Dương Liên Đình không biết bao nhiêu lần, nên hắn không thể do thám tinh thần của Len được, không rõ trong đầu tên này đang nghĩ gì, nghe Len ‘nói’ vậy cũng chỉ biết đường không động đậy nữa xem sao.

Len tiến sát bên tai hắn, môi động động, lại không phát ra tiếng, mà là tinh thần ‘nói chuyện’: “Hôm nay con gái nhỏ nhà ngươi quấn riết lấy ta đòi biết cách ‘nhắn tin’, ta đành thể nghiệm trước.”

Dương Liên Đình kỳ quái nhìn chòng chọc Len, dùng tinh thần hồi đáp: “Thế thôi? Não ngươi có bệnh à?”

Len ha ha cười, rời khỏi bên tai Dương Liên Đình, nói: “Đa tạ Dương huynh quan tâm. Ta đi nghỉ, ngươi cũng nghỉ sớm chút.” Vừa nói vừa vỗ vỗ cánh tay Dương Liên Đình, quan tâm nói: “Chú ý thân thể nha.”

Len vui vẻ đội lại mạng che, xoay người rời đi, còn tiện tay đóng cửa hẳn hoi chặt chẽ cho hắn.

Dương Liên Đình nhíu mày, đứng tại chỗ ngây người, lẩm bẩm một câu: “Không hiểu gì cả.”

Hắn quay lai phòng ngủ, thấy Đông Phương Bất Bại đang trầm tư, ngồi bên giường chọc chọc hai đứa nhỏ.

Dương Liên Đình nhớ đến dáng vẻ tuyệt đẹp của Đông Phương Bất Bại khi nãy hắn bắt gặp, cả người đều rục rịch, có chút ‘nóng nóng’.

“Đông Phương, bọn nhỏ đều ngủ rồi, chúng ta cũng đi nghỉ thôi.” Vừa nói, hắn vừa dịu dàng ôm bả vai Đông Phương Bất Bại.

Không ngờ Đông Phương Bất Bại lại hừ một tiếng, xoay người, làm hai tay hắn khựng lại lưng chừng.

“Liên đệ, thân thể ta chưa khoẻ. Chưa hết cữ, chúng ta vẫn là không nên cùng phòng tốt hơn.”

A?

Dương Liên Đình còn tưởng mình nghe nhầm. Đây là lời của một người vừa mới ở Tung Sơn đồ sát chưởng môn lẫn mấy vị cao thủ trấn phái nhà người ta sao? Hình như mới rồi Đông Phương Bất Bại còn oán trách võ công người ta quá thấp kém, y còn đánh chưa đã, thế nào mà giờ lại ‘thân thể ta chưa khoẻ’ chứ?

Lại nói, mấy ngày nay hai người đều là ngủ chung phòng. Lấy mức độ tinh thần lực và trạng thái khôi phục của thân thể mà nói, chắc cũng ‘hết cữ’ rồi chứ nhỉ?

Dương Liên Đình cảm thấy không ổn. Tinh thần lực của hắn vừa rồi có bị Len cản, nhưng cũng đoán được có thể Đông Phương Bất Bại xem trúng rồi hiểu nhầm cái gì rồi không?

“Đông Phương, có phải là ta làm gì sai? Ngươi giận?” Dương Liên Đình hỏi nhỏ. Sinh sống tại thế giới này nhiều năm, ở phương diện tình cảm hắn không còn ngây ngốc không hiểu như xưa nữa, cũng coi là từng trải có kinh nghiệm.

Đông Phương Bất Bại nhàn nhạt đáp: “Liên đệ nói lời này là có ý gì. Ngươi thấy ta giống như đang tức giận sao?”

Giống a… cực kỳ giống luôn…

Dương Liên Đình chột dạ.

Hẳn là đúng như hắn đoán, vừa rồi Đông Phương Bất Bại nhìn thấy hắn cùng Len nói chuyện. Hắn không đóng cửa, Len lại bất giác phong toả tinh thần lực của hắn, nên hắn không biết Đông Phương Bất Bại đang nhìn trộm.

Mà Đông Phương Bất Bại lần đầu nhìn thấy dung mạo của Len, liền không nhịn được kinh ngạc.

Không ngờ vị ‘Lan huynh’ kia lại xinh đẹp đến vậy, tuy là nam tử, nhưng vẻ đẹp đó đã vượt qua cả ranh giới giới tính, bất kể là nam hay nữ đều bị hắn hấp dẫn, đến mức trong lòng còn bật than thở một câu: hồng nhan hoạ thuỷ (**).

Đông Phương Bất Bại để bụng. Trước đây y cũng không phải người rộng lượng gì, hơn nữa sau khi luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, càng thêm âm nhu, tâm tư ngày một tinh tế, hay suy nghĩ. Len lại cùng Dương Liên Đình ‘thân mật’ như vậy, Đông Phương Bất Bại ôm một bụng tức, nghiến răng ken két, hận không thể xông lên lôi hai người xa nhau ra.

Cục tức chua loét này y nuốt không trôi, tất nhiên không thể vui vẻ với Dương Liên Đình.

“A a a… Đông Phương à, phu nhân ngoan, vợ tốt à…” Dương Liên Đình mặt dày sáp vào, ôm chặt lấy Đông Phương Bất Bại, lấy lòng nói: “Trong lòng vi phu chỉ có một mình ngươi, ngươi không được suy nghĩ nhiều. Ngươi không biết vừa rồi ở chân núi nhìn thấy ngươi đạp gió cưỡi trăng, tim ta đập mạnh đến nỗi muốn bắn cả ra ngoài. Biết vì sao không?”

Đông Phương Bất Bại bị hắn dùng sức ôm, nghe tiếng hắn thầm thì bên tai, hơi thở phập phù, đã sớm đỏ bừng mặt, lửa giận tiêu mất phân nửa.

“Vì sao?” Thanh âm của y đều nhu mềm hết cả.

“Ta còn tưởng mình nhìn thấy tiên tử.” Dương Liên Đình ở bên tai y chầm chậm nói.

Thanh âm của hắn vốn đã dễ nghe, lại ôn tồn thì thầm, cố ý quyến rũ, Đông Phương Bất Bại thấy cả người đều nóng lên.

“Đông Phương, ngươi không biết dáng vẻ vừa rồi của ngươi có bao nhiêu mê người…” Dương Liên Đình lời đường ý mật, còn từ từ sờ soạng trên người y, hai bàn tay như có ma lực, chạm đến nơi nào nơi ấy liền nóng ran.

“A…ưm…” Đông Phương Bất Bại bên tai nghe hắn cất giọng gợi cảm tán tỉnh, trên người bị hắn trêu đùa, dần dần không nhịn được, rên rỉ thành tiếng.

Dương Liên Đình thấy y động tình, mềm mỏng trở lại, còn do dự gì nữa? Lập tức hai tay động động, nhấc bổng Đông Phương Bất Bại lên, ôm đến bên giường lớn thả xuống.

Đông Phương Bất Bại biết hắn muốn làm gì, trừng mắt liếc xéo hắn một cái. Chẳng qua là ánh mắt kia nhu mị vô cùng, chỉ có trêu đùa hờn dỗi, còn có nửa phần giận lẫy.

Dương Liên Đình thấy y một thân hồng y đỏ rực trên nệm giường màu sậm, tóc đen xoã tung khắp giường, vạt áo khép hờ lộ ra da thịt trắng nõn cùng xương quai xanh tinh xảo, hít một hơi thật sâu.

“Đông Phương, ta rất nhớ ngươi…”

Dương Liên Đình hai mắt mù sương, mơ màng, si ngốc tiến đến, hôn lên đôi môi mềm mại tuyệt đẹp của Đông Phương Bất Bại.

Hết chương 76.

Chú thích:

(*) Tĩnh tư: bình tâm suy ngẫm

(**) Hồng nhan hoạ thuỷ: đẹp đến độ tai hoạ, hại nước hại dân =))

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: