Trái chủ hãn phu – Chương 61

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 61: thần kì bình tĩnh.

Quải Tử liếc xem Ngu Tư Ngôn vùi đầu ăn tôm, lập tức hiểu Ngu Tư Ngôn đây là không dự định nhúng tay,
“Mày tới làm gì? Muốn ăn đòn à!”
Giọng điệu ác liệt, ánh mắt hung hãn.
Hạng Tường mặt lạnh như tiền, cái gì cũng chưa nói, thản nhiên đối diện với Quải Tử, không có khiêu khích cũng không tỏ ra yếu kém, bộ dạng ung dung thoải mái.
Bộ dạng này của Hạng Tường trực tiếp bị một đám đàn ông đang lửa giận hừng hực hiểu lầm, bầu không khí lập tức cháy khét, xoa tay hằm hè muốn động thủ.
Lữ Việt vẻ mặt hưng phấn khó có thể ức chế, anh kích động mở to mắt nhìn thế cục nảy lửa phía trước, đầu cũng không cúi nhìn ipad, ngón tay lại chuẩn xác “tạch tạch tạch” điên cuồng đánh chữ trên ipad.
Ngu Tư Ngôn từ trong bát nhấc lên mí mắt, liếc xéo Lữ Việt ngồi bên, lại nhìn thoáng qua một đám đàn ông vòng lại với nhau ở phía trước, nhất thời lật một cái xem thường, cậu đột nhiên đặt đũa xuống, rống lên một câu với cả đám:
“Tôi nói mấy người sao không ai gọi ít thức ăn chay nhắm rượu vậy, tất cả đều là thịt, đi, nói với ông chủ, cho ít rau lên.”
Lửa giận của mọi người vì một tiếng rống này mà ngưng trệ, đều nhìn về phía Ngu Tư Ngôn.
Hạng Tường dùng khuôn mặt bình tĩnh che giấu phì cười trong lòng, cứng rắn hỏi:
“Anh cả, gọi rau gì?”
Anh cả? !
Hai chữ này giống như một cân bom, nổ cho một đống người cháy khét, khiếp sợ liên tục trừng mắt qua lại giữa Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường.
Ngu Tư Ngôn chẹp miệng vài cái, đặc biệt bình tĩnh thâm trầm nói:
“Gọi nộm tai lợn đi.”
Lữ Việt năm ngón tay càng không ngừng nhấn chạm, nhịn không được thổ tào:
“Mẹ nó đó là thức ăn chay à? !”
Ngu Tư Ngôn rất đứng đắn tranh chấp một câu với Lữ Việt:
“Nộm mà, có chỗ nào không phải thức ăn chay.” (Vũ: em quỳ!!!!!!)
Lữ Việt không nói gì bĩu bĩu môi.
Hạng Tường chen khỏi đoàn người, quay ra mở cửa thủy tinh, đi ra ngoài kêu chủ quán, gọi món.
Một đám đàn ông nhất thời vây quanh Ngu Tư Ngôn.
“Anh cả, sao nó gọi anh là anh cả?”
“Cái thằng ngốc này, gọi anh cả đương nhiên là người của anh cả rồi! Anh cả, anh đây là định nhận hắn sao? Cái này không được, em không đồng ý.”
“Mẹ nó cậu mới ngốc ấy, đã gọi như vậy, anh cả khẳng định đã nhận người rồi, anh cả, anh đây là định làm gì?”
“Em không đồng ý, nó ở lại thì em đi.”
“Nói cái gì vậy! Chúng ta không phải nói anh cả ở đâu chúng ta ở đó sao, anh cả đem người tới, vậy khẳng định có tính toán riêng, đúng không, anh cả!”
“Anh cả, anh đừng ăn, mau nói cho bọn em chút đi.”
. . .
Ngu Tư Ngôn vỗ bàn, giận quát một tiếng:
“Đều ngồi xuống cho tôi! Một đám phun mưa phùn vào nồi, thế này còn ăn thế nào!”
Tiếng nói nhao nhao quàng quạc dừng lại, mọi người không quá thoải mái nhìn nhau một chút, không tình nguyện kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn tròn.
Ngu Tư Ngôn lấy bia bắt đầu tay không giật nắp, một chai một chai truyền cho mỗi người, thấy Ngu Tư Ngôn một mình giật nắp bia, mọi người cũng liền tự giác bắt đầu mở bia.
“Lát nữa Hạng Tường tới, anh ta sẽ nói rõ với mọi người, có phun hỏa cũng đừng phun với tôi.”
Nói xong, Ngu Tư Ngôn tu một ngụm, sảng khoái khà một hơi.
Đang nói đến Hạng Tường, Hạng Tường liền bưng một đĩa nộm tai lợn đi vào, chủ quán cùng hầu bàn đi theo sau, đều bưng đồ nóng tới.
Hạng Tường đối với hơn mười đôi mắt tàn bạo coi như không thấy, trực tiếp đi tới bên cạnh Ngu Tư Ngôn, đem tai lợn đặt tới trước mặt Ngu Tư Ngôn, chủ quán cùng hầu bàn cũng đặt thức ăn xuống, nhanh chân chuồn đi.
Hạng Tường xoay người kéo ghế, chen vào giữa Ngu Tư Ngôn và Lữ Việt.
Lữ Việt vung lên cái mặt cười, cười nịnh Hạng Tường một chút, vô cùng chủ động chen chỗ Đoạn Bối ở bên phải,
“Dịch sang kia chút đi.”
Đoạn Bối ngồi vững như Thái sơn, tròng mắt hỗn độn thẳng lăng lăng chọc lên người Hạng Tường, rõ ràng không cho Hạng Tường ngồi xuống.
Nhưng thân cao cùng khổ người Hạng Tường đặt ở đây, cái thân nho nhỏ của Lữ Việt chen không nổi.
“Đoạn Bối, cậu muốn ông đây xách cái băng ghế ngồi bên chân các cậu hả!” Lữ Việt bị Hạng Tường trực tiếp hất khỏi vị trí, bật người gào to.
Đoạn Bối nghiến răng, nhìn thoáng qua Ngu Tư Ngôn đang vùi đầu chăm chú ăn, nghiêng đầu nói với Lữ Việt:
“Anh Lữ, anh ngồi xa một chút, đừng để bị thương.”
Lữ Việt bị lời này tức giận đến phùng má, nhưng Đoạn Bối căn bản không cho anh chen lời.
“Hạng Tường, ý của anh cả bọn này cũng hiểu được chút, nếu anh cả đã có ý nhận cậu, vậy cậu phải để anh em bọn này xả giận, bằng không chúng ta sau này không thể làm việc với nhau, cậu nói, hai chuyện hôm nay, là thế nào.”
Trò chính mở màn, khuôn mặt tức giận của Lữ Việt trong nháy mắt xẹp xuống, vẻ mặt kích động ôm ipad ngồi vào một bên.
Đầy một bàn người, chỉ có mình Ngu Tư Ngôn nhiệt tình ăn, tiết xào ớt chua cực cay vừa cho vào miệng, nước bọt nhóp nhép nhóp nhép, vô ý thức giảm bớt bầu không khí căng thẳng.
Hạng Tường không có bất cứ ý thoái thác nào, không có bất cứ lời giải thích gì, cũng không dự định nhận sai, nhanh nhẹn dũng mãnh tới một câu:
“Các anh ra tay đi, tôi sẽ không đánh trả, có thể đánh tới khi nào nguôi giận thì thôi.”
“Khụ khụ. . . Khụ khụ. . .”, Ngu Tư Ngôn bị sặc nước xốt cay trong miệng đầy mặt đỏ bừng, nước mắt nước mũi nước bọt tất cả đều chảy ra.
Hạng Tường lập tức đưa lên bia lạnh, lại đưa giấy vệ sinh, cau mày nói:
“Anh cả, ăn từ từ thôi.”
Ngu Tư Ngôn tu nguyên chai bia, lúc này mới hoãn hoãn, cậu lau đi vết nước đầy mặt, trừng mắt đầu sỏ gây nên, ngập ngừng động môi vài cái, muốn nói lại thôi nhìn Hạng Tường vài lần, thấy Hạng Tường vẻ mặt cương nghị, cậu lại nhịn xuống, một lần nữa cầm đũa gắp một miếng cá, chậm rì rì bỏ xương cá đi.
Bị Ngu Tư Ngôn quấy rối, bầu không khí vừa lửa thiêu phừng phừng liền bị một chậu nước dập tắt.
Quải Tử ngồi đối diện Hạng Tường, con mắt thường ngày luôn luôn cười tủm tỉm lúc này híp thành một cái khe, không còn ý cười, mà là thật sâu tìm tòi nghiên cứu.
“Hạng Tường, anh em mấy người bọn này không phải đám mọi rợ, có việc đều dùng nắm tay giải quyết, chỉ dựa vào nắm đấm là không giải quyết được chuyện này, nếu cậu không phải người mới anh cả đưa tới, mấy người chúng tôi hôm nay sẽ đánh chết cậu coi như hết giận, thế nhưng sau này chúng ta còn phải làm việc cùng nhau, vậy lúc này liền bình tâm tĩnh khí nói rõ việc này đi.”
Hạng Tường tương đương bình tĩnh hỏi:
“Rốt cuộc vì sao mấy người lại giận, khúc mắc ở đâu?”
Ánh mắt thành khẩn chậm rì rì quét một vòng,
“Từ buổi chiều anh cả tới tìm tôi, tôi một mực nghĩ, các anh vì sao lại tức giận.”
Một người nhịn không được nổi giận vỗ bàn,
“Mẹ nó mày còn không biết bọn ông vì sao tức nữa hả?”
Hạng Tường bình tĩnh hơi nâng cằm, nhìn thẳng vào gã cường tráng chỉ vào anh mà mắng, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói:
“Mắt nhìn người của tôi vẫn luôn rất chuẩn, theo ý tôi mà nói, các anh cũng không phải loại đàn ông bởi vì đánh thua mà nhao nhao ồn ào, không chịu không buông không phóng khoáng, vậy nên tôi thực sự nghĩ không ra, vì sao mọi người lại lửa giận tận trời với tôi như thế.”
Ai cũng không là người ngu, lời ca ngợi đường hoàng như vậy, trừ phi là não tàn mới có thể tin, nói không chừng không những không có tác dụng, trái lại sẽ làm đối phương nghĩ lầm là cố ý chế giễu.
Thế nhưng Hạng Tường không phải loại người lỗ mãng không đầu không đuôi, miệng lưỡi trơn tru, dám nói lời này, vậy khẳng định có chủ ý.
Ngu Tư Ngôn buông xuống đôi mắt sáng ngời, khóe mắt như có như không quét đến trên mặt Hạng Tường.
Hạng Tường mặt không biểu tình, ngay cả cau mày thành khẩn cũng không có, trên khuôn mặt bình tĩnh không gợn sóng, con ngươi không mang theo một tia mờ ám chỉ thấy được nhè nhẹ nghi hoặc cùng thản nhiên.
Khiến tất cả mọi người phải tin tưởng từ đáy lòng, đây chỉ là một câu trần thuật, không có cố tình ca ngợi, không có ngấm ngầm châm chọc, chẳng qua chỉ là trong lòng nghĩ thế nào thì nói ra thế đấy mà thôi.
Ngu Tư Ngôn nhíu mày, bưng bát bưng đũa, chẳng chút quan tâm gặm lấy gặm để.
Người kia bị một câu của Hạng Tường nghẹn lại, thở ra mấy hơi cũng không nói tiếp được, cầu cứu nhìn thoáng qua Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn không chút xen mồm, bên nào cũng không giúp, chỉ tự bận rộn ăn uống.
Đoạn Bối nghiêng người, nhìn Hạng Tường nói:
“Cậu nói đúng, mấy người anh em bọn này xác thực không phải vì vậy mà giận.”
Hạng Tường quay đầu chăm chú nhìn Đoạn Bối,
“Vậy vì sao?”
Đoạn Bối vươn đầu lưỡi liếm liếm môi, nhuận nhuận, suy nghĩ một hồi lớn tiếng hỏi:
“Cậu nói, vì sao lúc ra tay với bọn tôi lại cố ý thả nước? Còn cố ý lưu lại tôi và Quải Tử hai người nguyên nguyên vẹn vẹn, đây không phải là cố ý hạ nhục bọn này sao? !”

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: