Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 20

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Bái thác liễu, Tiểu Bạch! —— thần giới thiên

20. Dưới gốc anh đào

Trong một tháng liền dưới sự ‘chăm bón’ tỉ mỉ của Tiểu Lam, Tiểu Nguyệt, ta khỏe mạnh trưởng thành ~

Ngày ngày không có việc gì làm ăn no liền ngủ, ngủ dậy lại tiếp tục ăn, no rồi đi ngủ tiếp, ngủ đẫy lại tỉnh… vô hạn tuần hoàn…

Thực ra thì sống kiểu này được một tuần ta bắt đầu chán rồi, có điều Phụng nói thân thể ta rất yếu, cần điều trị trong thời gian dài để khôi phục từ từ. Ta mỗi một lần kháng nghị đều bị hắn vô tình bác bỏ, vừa đấm vừa xoa, nói cho cùng cũng là để tốt cho ta, ta không nên cố tình gây sự nữa… 555… Rõ ràng là coi ta như heo mà nuôi mà!

Trong vòng 1 tháng khi ta ‘điều trị thân thể’, ngoại trừ Phụng cùng Ngọc Hàn, không có ai thèm đến thăm cả…. Ý của ta là đang chỉ Ngân hồ ly (ở đây ta cũng chỉ quen mỗi mấy người này… 555555) từ lần trước phát ra sát khí dọa ta sợ, còn bức hỏi ta tung tích của Diễm Phi không có kết quả, liền biệt tăm biệt tích… Khéo bốc hơi luôn rồi…

Mãi rồi thì, Phụng nói Ngân Tuyết (chính là tên thật của Ngân hồ ly… Ta chưa có nói qua bao giờ, các ngươi có đoán ra không kkk) mỗi ngày đều đến bàn chuyện chính sự, vẫn là cái dáng vẻ lấp la lấp lánh chưa hề thay đổi. Ta rất buồn bực nha… Hiếm khi thấy người hai mặt như vậy mà?!

Bỏ qua Ngân Tuyết, Ngọc Hàn thì luôn luôn rảnh rỗi chạy đến chỗ ta… Hắn chính là chẳng có chuyện gì, chỉ thích đến giỡn! Hơn nữa còn đặc biệt thích đùa giỡn ta ngay trước mặt Phụng. Lúc thì ôm một cái, lúc lại hôn hai cái, lúc lại sờ sờ tóc ta, có lần còn dám đè ta dưới thân hai mắt vô tội chớp chớp nói: Phong nhi, ngươi theo ta đi!

Fuck, cái gì gọi là theo ngươi đi! Ta mỗi lần nếu không phải là ra sức đánh đấm hắn thì là mắng cho hắn mặt đầy nước miếng, đặc biệt là trước mặt Phụng, đôi khi còn chửi đến ác độc. Ngọc Hàn này da mặt không phải dày bình thường đâu, có khi phải dày hơn cả lốp xe ấy! (Nói lốp xe với hắn hắn cũng không biết là gì… Tức chết ta…) Mà Phụng Lưu hắn vĩnh viễn coi như không nhìn thấy, đi ngang qua cũng không buồn liếc… Ta hiểu ngươi, Phụng, ta hiểu! Ngươi bởi vì mình từng phản bội mà cảm thấy áy náy, nên mới để mặc hắn làm gì thì làm. Nội tâm mềm mại của ngươi chỉ có ta hiểu, ta nhất định sẽ chúc phúc cho các ngươi! Ta nhất định sẽ làm cho Ngọc Hàn lần nữa trở lại bên cạnh ngươi!

Lịch sử này hãy để ta cải biên thôi!!!!! Ngại quá…. Lạc đề rồi…

“Tiểu Bạch, ta lại đến chơi đây ~~~” Chính ngươi cũng biết điều thêm một chữ ‘LẠI’ cơ đấy!

P.S: Ngọc Hàn luôn thích gọi ta là bảo bối, một người đàn ông gọi một người đàn ông khác là bảo bối, buồn nôn chết ta… Ta mãnh liệt kháng nghị: bị hắn hôn hôn hôn, bất đắc dĩ ta chỉ có thể lừa hắn gọi nhũ danh của ta ‘Tiểu Bạch’… Không ngờ một truyền mười mười truyền trăm, hiện tại cả Tiểu Nguyệt Tiểu Lam cũng không biết lớn nhỏ gọi ta Tiểu Bạch. . . Lệ rơi…

Không nhìn ngươi! Không nhìn ngươi! Tiếp nằm trên ghế Thái phi (*) dưới gốc anh đào ngủ trưa.

“Tiểu Bạch ~~~~~ ngươi ngủ a ~~~~~” ‘Con’ nào đó không biết xấu hổ dính vào trên người ta.

“Chết xa một chút!” Ta đá hắn ra rồi ngồi dậy, “Trời ạ, tán gẫu cái gì chứ, không thấy ta đang ngủ hả!” Ồn ào với hắn mãi, trong mắt ta từ lâu hắn căn bản đã không còn là ‘Thái phó’ nữa. . . giống phường lưu manh hơn. . .

“Ra là ngươi buồn ngủ à! Hay là chúng ta về trong phòng ngủ đi! Trước khi ngủ thuận tiện vận động chút!” Giữa ban ngày ban mặt mà dùng cái bản mặt ngây thơ lương thiện phun ra mấy lời vô sỉ này, làm sao mà ngươi lên được vị trí Quốc sư của Ám giới chứ? !

“Ngọc Hàn, quân đội tại biên giới có cấp báo!” Phụng hoàn toàn không thấy chúng ta hai người đang ‘bận’, nghiêm chỉnh chạy đến bàn chuyện quốc gia đại sự. . .

“Mau mau, quân đội cấp báo, ngươi nhanh đi xử lý đi!” Cuối cùng cũng có cớ đuổi con ruồi này rồi !

“55555, người ta không muốn rời xa ngươi, Tiểu Bạch, ta muốn ôm ôm!” Ta trợn mắt nhìn, thuận lợi ngăn được vuốt Ngọc Hàn đang nhào tới.

Xem, Phụng, ta giúp ngươi dạy dỗ lão công thực ngoan nha~~~

Ngọc Hàn cười nhạt, dung nhan khuynh quốc, “Tiểu bạch, ôm cũng không chịu ôm ta, nhưng mà hôm nay ta đặc biệt vì ngươi mang đến một lễ vật nha~”

Loại người như ngươi thì có thể mang ra được cái gì tốt chứ, giỏi lắm mà mấy món mỹ vị hiếm có chút trong Ngự thiên phòng tha ra chứ gì. (Tiểu Bạch, ngươi chảy nước miếng. . . )

Ta chờ mong hóng nhìn Phụng, lại nhìn Ngọc Hàn, có cái gì ăn ngon đều mang hết ra đi!

Ngọc Hàn cười khẽ, nếu không phải ta biết tỏng cái nhân phẩm của hắn, chỉ bằng sắc đẹp ấy thôi nhất định đã có thể trở thành Tô Đát Kỷ rồi. . .

“Không cần lau nước miếng, lễ vật này đúng là mang đến cho ngươi ăn~”

“?” Là đồ ăn thật?

Xem Phụng cũng đang trưng vẻ mặt của bé con tò mò, hẳn là lần này Ngọc Hàn đưa đến món gì làm từ thịt của động vật sắp tuyệt chủng được bảo vệ cấp quốc gia ấy nhỉ. . .

Ngọc Hàn vỗ tay ba tiếng, từ ngoài cửa đi tới một thái giám, người đi theo phía sau thái giám đó. . .

Một vệt màu đỏ,

Một vệt đỏ yêu diễm,

Là Cẩm Lăng.

Hắn vẫn một thân yêu diễm hoa lệ như vậy. Hồng y thêu kim sa, mái tóc đen dài lười biếng xõa tung, ánh mắt hạ xuống tiêu chuẩn 45 độ, môi đỏ hé mở, da thịt màu lúa mạch nhạt cho thấy hắn bao nhiêu khỏe mạnh.

Màu thủy tinh tim tím lóe lên.

Ta kinh ngạc đến không thốt nên lời. . . Cái này. . . xem là. . . có ý. . . gì?

Ngọc Hàn mặt quyến rũ tiến sát bên tai ta, “Tiểu Bạch, là cho ngươi ăn nha~”

Ăn. . . Ăn. . . Ăn. . . Ăn. . . Ăn. . . ? Cái gì ăn. . . Ăn. . . Ăn. . . Ăn. . . Ăn. . . ?

Quay đầu nhìn Phụng, dáng vẻ của hắn như bị đả kích. . . Phụng ngươi không cần lo lắng, ta sẽ trông coi cẩn thận không để Ngọc Hàn có bất kỳ hành vi quá trớn này! Cẩm Lăng ta cũng sẽ trông kỹ!

Ngọc Hàn thấy ta kinh ngạc liền ngửa đầu cười to, “Tiểu Bạch, ngươi rất thích lễ vật lần này của ta đúng không!”

Fuck, người ta là con người, cái gì mà lễ vật!

Lại tiếp tục nhìn Cẩm Lăng, hắn một điểm cũng không thay đổi, chỉ cần là nơi hắn xuất hiện thì ngay cả không khí cũng có cảm giác khác. Cẩm Lăng giống như ánh mặt trời chiếu xuống, vô hạn ấm áp. Hắn đối với cái danh xưng ‘lễ vật’ này cũng vào tai này ra tai kia.

“Ngọc Hàn, ngươi có ý gì? !” Người đầu tiên không nhịn được hỏi ra tiếng là Phụng.

“Ý gì? Ngươi bắt Tiểu Bạch ở trong Uyển điều trị thân thể sắp một tháng rồi, hắn cả ngày không có gì làm ngột ngạt muốn chết! Ta cho hắn một cái đồ chơi thôi. Tiện điều trị luôn thận cho hắn~” Ngọc Hàn ung dung nói, giống như Cẩm Lăng thực sự là một cái đồ vật.

“Ngọc Hàn, Cẩm Lăng là người, không phải đồ chơi.” Ngày thường Ngọc Hàn đùa giỡn với ta thế nào cũng được, chỉ cần không vượt quá nguyên tắc làm người của ta thì đều thương lượng được, thế nhưng ta ghét nhất là hắn không coi ai ra gì, không coi người ta là người.

“Được được được, không phải đồ chơi, ta đã giúp bảo bối của ngươi chuộc thân, hiện tại hắn là của ngươi!” Ngọc Hàn ám muội nhìn ta, “Ta đi xử lý cấp báo, Phụng Lưu, ngươi cũng đi theo ta.” Câu nói này đúng là có chút giọng điệu của Thái phó.

Phụng Lưu cắn môi, nhìn ta, không nhúc nhích.

Ta hiểu mà! Phụng, ngươi yên tâm, ta sẽ không đẻ Ngọc Hàn quá trớn với Cẩm Lăng! Ngươi yên tâm đi thôi! Ta ở đây hảo hảo khuyên nhủ Cẩm Lăng không nên tranh thủ làm người thứ ba, xử lý thật khoan hồng, nha.

Ta cho hắn một ánh mắt “ngươi yên tâm”.

Tiếng thúc giục của Ngọc Hàn vang lên từ ngoài cửa, “Phụng Lưu, nhanh lên một chút.” Đây là giọng mệnh lệnh nè.

Phụng Lưu lưu luyến nhìn ta, ba bước lại quay đầu lại, rồi bị Ngọc Hàn kéo đi.

Trong sân chỉ còn lại hai người ta và Cẩm Lăng, ngây ngốc đứng dưới gốc cây anh đào.

Hết chương 20.

Edit: Robin♥

Chú thích:

(*) Ghế Thái phi: kiểu ghế dài vừa để ngồi vừa để nằm

Bai-Thac-Lieu-Tieu-Bach by cuclaccung.com

Bai-Thac-Lieu-Tieu-Bach by cuclaccung.com

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: