Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 21

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 21. Cẩm Lăng trở về

Cẩm Lăng, Cẩm Lăng, Cẩm Lăng. Từ lần trước,sau khi Thu Nguyệt, Thu Lam hạ lệnh trục khách với hắn, ta cũng không còn muốn nhắc đến cái tên này nữa. Ta một mực làm bộ như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, tiếp tục sống cuộc sống bình yên.
Nhưng là hắn bây giờ đang đứng sờ sờ trước mặt ta, ta có muốn tiếp tục tự lừa mình cũng không có dũng khí.
Ta từng nghĩ tới Cẩm Lăng hiện tại hẳn là sống tốt lắm, hắn ở bên ngoài chắc đã trải qua những tháng ngày tiêu dao vui vẻ, hắn có thể hay không nghĩ đến ta. Thế nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt. Một giây kế tiếp ta liền tự nói với mình, đừng lại nhớ hắn nữa. Hắn là một người đàn ông.
Ai, lịch sử lại vừa lặp lại. Chúng ta giống như lần đầu tiên gặp mặt, im lặng nhìn đối phương .
Nếu như thời gian dừng lại, đây chính là một bức danh họa kinh điển. Nhưng cảnh quay hoàn mỹ vĩnh viễn chỉ có trong phim truyền hình hiện đại hoặc là trong điện ảnh, chúng ta sống ở thực tế. Cho nên lãng mạn chỉ có thể trong nháy mắt. Không sai, lại là ta phá hư không khí lãng mạn, cái này hoàn toàn không thể trách ta! Căn bản là do hoàn cảnh a ! Tình cờ một mảnh cánh hoa anh đào bay tới gần lỗ mũi của ta, tình cờ ta lại đang cố gắng hít hà mùi của Cẩm Lăng, tình cờ a… ta đem cái cánh hoa đáng chết kia hít vào lỗ mũi …
Tất cả đều là tình cờ! Ta thề … ! Các ngươi phải tin tưởng ta ! Ta là vô tội ! 5555… cũng không biết ta có thể đứng ở dưới gốc cây anh đào nhìn Cẩm Lăng nữa hay không……
Lỗ mũi ta bị nghẹn khí, ta vô cùng muốn xì nó ra, nhưng cái dáng vẻ xì nước mũi vạn vạn không thể để cho Cẩm Lăng nhìn thấy, hơn nữa nếu như bây giờ cố gắng xì … rất có thể ngoài cánh hoa còn xì ra cả những thứ khác … ta không có doạ đâu, ngươi thử xì mũi ra mà xem , nhất định có thể xì ra nhiều thứ thú vị…… hơn nữa cũng không thể dùng sức thở ra, nếu cố dùng sức rồi cái cánh hoa kia đột nhiên từ trong lỗ mũi của ta đi ra … thì còn gì là hình tượng nữa chứ? ! Cho nên, trong nháy mắt ta lần thứ hai đưa ra một quyết định trọng đại nhất từ khi đi tới thế giới này: ta cố gắng làm bộ như không có chuyện gì, tận lực ngừng hô hấp tiếp tục thưởng thức Cẩm Lăng lấp lánh, lấp lánh…
10 giây sau , hai chúng ta vẫn giữ nguyên trạng thái ban đầu, khác nhau ở chỗ hắn vẫn còn ở hô hấp, nhưng ta thật sự là ngừng thở …
20 giây sau, sắc mặt hắn khẽ thay đổi, con ngươi màu tím thoáng qua một chút không tự nhiên, nhưng từ khi sinh ra não của ta vốn đã không đủ dùng, không hiểu đó là chuyện gì ……
30 giây sau, khuôn mặt của ta phiếm hồng như bé gái xấu hổ, Cẩm Lăng lại đột nhiên vọt tới ……
“ Tiểu Bạch, mau hỉ cánh hoa ra đi! ” Xem đi, mỹ nhân dùng từ so với ta cũng ở đẳng cấp khác, ta dùng là xì, hắn dùng là hỉ!
Thật nhiều ý thơ a !
Ta tiếp tục cười ngây dại nhìn Cẩm Lăng, càng cảm thấy rõ tình trạng thiếu dưỡng khí nghiêm trọng….
Cẩm Lăng lắc lắc ta, “Mau thở ra cho ta! Cánh hoa kia lọt vào lỗ mũi của ngươi a! ! ! ! ! ! ”
Hắn cho tới bây giờ đều là gặp nguy không biến sắc, hôm nay lại có chút nóng nảy …… hắn là vì ta mà gấp gáp a … cười ngây dại … hắc hắc…
Từ từ! Cái gì ! Cẩm Lăng ngươi vậy mà thấy cánh hoa kia lọt vào lỗ mũi của ta ? ! ! ! ! Vậy ta tại sao còn cố gắng làm bộ như cái gì đều không có phát sinh qua ~ ! Ta fuck!
Ta xì ta xì ! Ta dùng sức xì một cái … Cẩm Lăng ôm lấy ta, rút ra một cái khăn tay giúp ta lau lỗ mũi …
Hình tượng uy mãnh, cao lớn của ta trong lòng Cẩm Lăng a, phá hủy , phá hủy , hoàn toàn bị phá hủy ! ( ngươi nơi nào uy mãnh, cao lớn qua thế …)
“ Đứa ngốc ! Mặt cũng đỏ lên rồi! Làm sao không biết hỉ ra a……” Cẩm Lăng đem khăn tay lau xong mũi của ta lại nhét vào ống tay áo.
Ta đây còn không phải là vì duy trì không khí lãng mạn sao …“Ầy , ngươi đem khăn tay kia nhét trở về làm sao được… đã bẩn rồi… ném đi, ta sẽ đền ngươi cái mới ~” thật ra thì ta là muốn hủy thi diệt tích, bằng chứng mất mặt như vậy tốt nhất là đốt !
Cẩm Lăng tiếp tục ôm lấy ta, nâng mặt của ta lên, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, “Cái này coi như là phần lễ vật đầu tiên tiểu Bạch tặng ta đi. ”
………… Đầu tiên ta nghĩ đến chính là mới vừa rồi ta xì ra ngoại trừ cánh hoa không có những vật thú vị nào khác đi …… bởi vì Cẩm Lăng lau rất nhanh ,ta không có chú ý … xin đừng có vật gì đó khác …
“ Cái đó … Cẩm Lăng , ngươi sao lại quen biết Ngọc Hàn… ? ” Nhanh nói sang chuyện khác … không thể để tiếp tục nói chuyện xấu hổ này a.
Cẩm Lăng không buông tay, ngược lại dùng cả hai cánh tay ôm chặt ta, “ Hắn phái người tới Minh Nguyệt Lâu nói ngươi bị bệnh, gọi cho ta tới bồi bồi ngươi, để ngươi có thể sớm ngày khỏe lại. ”
Ngọc Hàn sao lại sẽ biết chuyện của Cẩm Lăng?
“Cái kia, Ngọc Hàn hắn thật sự chuộc thân cho ngươi? ”
Biểu cảm kinh ngạc của Phụng Lưu khi thấy Cẩm Lăng cho thấy hắn không có khả năng là người nói cho Ngọc Hàn biết a …
“Ừm, hắn là ai ? Trông có vẻ rất có tiền a …” Đôi mắt màu tím của Cẩm Lăng mỹ nhân gần trong gang tấc, ngay cả hoa anh đào cũng thầm thất sắc rồi.
“Nga … Ngọc Hàn a … hắn là Thái phó … hắn tốn bao nhiêu bạc chuộc ngươi ? ”
“Chắc là 5000 vạn lượng bạc đi ~” Cẩm Lăng thoải mái buông một cái giá trên trời, như thể đấy chuyện của người khác không liên quan đến hắn. Hơn nữa hắn cũng phần nào đoán được Ngọc Hàn phi phú tức quý, không kinh ngạc quá lớn đối với việc ta nói hắn là Thái phó.
Ta rụng cằm…5000 vạn ! 5000 vạn ! Đủ ta cả đời ăn chơi trác táng a!
Cẩm Lăng than nhẹ một tiếng, thừa dịp ta đang chưa khép được miệng hắn quang minh chính đại tiến vào trong miệng ta.
Mỗi một lần cùng Cẩm Lăng hôn, ta lại khó tự kềm chế mình, luôn là hắn đốt lửa, làm ta muốn say, sau đó mới từ từ dẫn ta dung nhập vào nụ hôn nóng bỏng. Mỗi một lần lại thêm cuồng dã, thêm khí phách, nhưng không mất đi nhu tình mật ý.
Dường như ta bây giờ đã quen cùng nam nhân thân mật, đối tượng đã không phải là một hai người… Cẩm Lăng , Phụng Lưu, Ngọc Hàn … ba vị động vật cao cấp lấp la lấp lánh, kỹ xảo chính xác là xếp trên ta… lại có thể quen thân mật với nam nhân…… ta có phải hay không cách L không xa ……
“ Tiểu Bạch, đến giờ trà chiều rồi ……” Tiếng tiểu Nguyệt vang lên
Ta ngất … mỗi lần ta bắt đầu mập mờ chút thì y như rằng Tiểu Nguyệt xuất hiện …
Ta nhẹ nhàng đẩy Cẩm Lăng ra, “Ta hôm nay vào trong ăn. ” Thường ngày ta đều ăn dưới gốc cây ăn đào, hôm nay xảy ra chuyện mất mặt như vậy… vẫn là tránh nơi này ra mới tốt …
Buổi trà chiều chẳng qua là lúc Phượng Lưu nhồi nhét đồ bổ cho ta, vì để ta ngoan ngoãn ăn xong những thứ đó, hắn mỗi lần đều phân phó ngự phòng chuẩn bị thêm một đĩa điểm tâm tinh tế đưa tới. Rất may hôm nay cuối cùng cũng xuất hiện người chết thay … thay ta ăn mấy thứ đại bổ chán òm này a …
“Tới, Cẩm Lăng, uống chén canh tổ yến này, rất bổ đó ! ” Một bụng ý đồ bất chính …
Cẩm Lăng dựng đôi lông mày “Ngươi mới phải uống hết chén tổ yến này cho ta, thân thể ngươi rất kém, lại sốt ba ngày liền! ”
Ngươi theo dõi ta đúng không a! Đúng là tới giám thị ta à!
Cuối cùng Cẩm Lăng dùng cả dụ dỗ lẫn ép buộc mới bắt ta uống xong ba chén tổ yến ……555555
Buổi tối Ngọc Hàn cùng Phượng Lưu đều không có tới, Cẩm Lăng cùng ta ăn xong cơm tối, tiểu Lam chạy tới hỏi ta một vấn đề rất thực tế : Cẩm Lăng tối nay không phải là ở lại Minh Tuyên Uyển chứ?
Đang trong lúc ta trù trừ, Cẩm Lăng rất lớn lối giúp ta giải quyết cái vấn đề này. Hắn nói cho tiểu Lam, hắn sẽ một mực ở tại Minh Tuyên Uyển, Ngọc Hàn đã đem hắn chuộc thân làm lễ vật đưa cho ta. Cho nên từ bây giờ, hắn là nam nhân bảo bối của ta.

Edit: Vanh / Beta: Robin

Hết chương 21.

 

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: