Trái chủ hãn phu – Chương 62

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Edit+Beta: Huyết Vũ

Chương 62: say rượu.

Hạng Tường nhất thời nhăn lại lông mày, mày kiếm nhíu ra một chữ xuyên ( 川), tương đương lạnh lùng nhìn chằm chằm Đoạn Bối một hồi lâu, mạnh toát ra một đống lớn:
“Lúc đó tôi thấy các anh liền biết là tới đòi nợ, nhưng các anh cái gì cũng không mang cứ vậy mười người xông tới, tuy tư thế lúc ấy trông cũng không phải kẻ hèn hạ gì, tôi vốn muốn an ổn nói chuyện với các anh, nhưng các anh vừa lên đã ra tay, thấy các anh không phải kẻ ác gì đó, tôi cũng không cần quá mạnh tay.”
“Then chốt nhất chính là, nếu tôi đánh thật, ra tay không nắm chắc, sẽ đánh các anh thành tàn phế, hiện tại đánh nhau với ngày xưa đánh nhau không giống, ngày xưa đánh nhau, đánh cho đứt tay gãy chân xong, người ta đứng lên bỏ chạy, cũng không có gì dây dưa, hiện tại thì khác, nhẹ nhàng đụng một cái, vừa siêu âm vừa chụp CT, không có vài ngày là không xong, tôi hiện tại không có tiền, đánh xong không trả nổi.”
“Thế nhưng tôi cũng không có thể ngốc đứng chờ các anh đánh, vậy nên chỉ có thể tìm cách khác, khiến các anh không thể ra tay, lại không bị thương nặng gì đó, như vậy tôi sẽ không cần bồi thường. Về phần hai người các anh, nếu tôi đem hai người cầm đầu các anh cũng đánh cho không thể nhúc nhích, vậy ai đưa một đám người vào viện?”
Hai câu nói này khiến tất cả mọi người choáng váng, hoàn toàn không biết nên nói gì, thế nào mà nghe có chút giống với câu chuyện bi thương vậy? ! Đây là người đáng thương tất có chỗ đáng trách sao. . .
“Phụt, ha ha ha. . . A ha ha ha. . .”
Ngu Tư Ngôn cầm chai bia đột nhiên phì cười như sấm, ngửa tới ngửa lui, một bàn tay vỗ chát lên sau lưng Hạng Tường, khàn giọng gián đoạn nói:
“Mẹ nó thằng ngốc nhà anh! Mẹ nó, cười chết tôi.”
Hạng Tường nghiêm trang nhìn Ngu Tư Ngôn, lông mày mặt nhăn càng chặt, vẻ mặt nghiêm túc,
“Tôi đâu có kể chuyện cười.”
“Ha ha ha ha. . .”, Ngu Tư Ngôn cười càng phóng khoáng.
Ngón tay Lữ Việt rất nhanh va nhau trên ipad, liên tiếp thay đổi đường nhìn giữa ipad và Hạng Tường, một bên nhấn một bên nghĩ:
Giỏi thật, Hạng Tường này quả nhiên là cao thủ tâm kế, toàn bộ phương hướng đều bị tóm chặt không có góc chết!
Cười hồi lâu, Ngu Tư Ngôn sờ mũi, ổn định xuống hơi thở, lau đi nước mắt trên khóe mắt, nhẹ ho khan vài tiếng, nói:
“Mấy người nhanh lên đi, có thù báo thù, báo xong còn uống bia ăn cơm, chậc, trời nóng thế này, thức ăn vẫn bị nguội.”
Hạng Tường vô cùng chủ động nhìn mọi người nói:
“Nếu các anh còn chưa chưa hết giận, vậy chúng ta cạn bia, chuyện hôm nay đến hôm nay qua, uống xong, một lần nữa nhận thức nhau.”
Đàn ông chính là đơn giản như vậy, không có tâm tư vòng vèo như đàn bà, nói rõ chuyện này xong, ra tay hoặc mời bia, trong lòng tích tụ sẽ tháo gỡ hết, cảm tình càng sâu.
“Được, đây chính là cậu nói, say ngã cũng đừng nói chúng tôi lấy nhiều khi ít!”
Hạng Tường khom lưng kéo một lốc bia tới, cúi đầu nói:
“Từng người đến một hay đánh theo vòng?”
Ngu Tư Ngôn lập tức ấn xuống Hạng Tường, nghiêm chỉnh nói:
“Không được, mấy người đều bị thương nhẹ ngược lại có thể uống chút rượu, nhưng anh. . .”
Hạng Tường lập tức cắt lời Ngu Tư Ngôn,
“Anh cả, đây là chuyện tôi gây ra, phải tự tôi xử lý, cậu đừng nhúng tay.”
Ngu Tư Ngôn là chú ý thương thế của Hạng Tường, nhưng Hạng Tường ngay thẳng và nghĩa khí lại khiến cậu bội phục.
Buông tay, cậu ngược lại nhấc lên lốc bia bên chân mình, xé mở bao bì plastic.
“Được rồi, mọi người uống đi, tôi mở bia cho mấy người được chưa.”
Hạng Tường cong môi cười với Ngu Tư Ngôn, sau đó quay đầu chăm chú nói với cả đám:
“Chúng ta đánh theo vòng đi, vừa ăn vừa uống, nếu không ăn, anh cả sẽ đau lòng.”
“Mẹ nó anh đây là bắt đầu lấy tôi làm bia đỡ đạn hả!” Ngu Tư Ngôn cười mắng, nắm lên ớt ngâm chua trên bàn, rất nhanh kéo ra lưng quần Hạng Tường, một tay sờ xuống đem ớt chua cay mạnh nhét vào quần lót Hạng Tường.
Hạng Tường mặt không đổi sắc, “Chẳng biết xấu hổ” ngay trước mặt mọi người, cứ thế vói tay vào chỗ sâu nhất đũng quần mình móc móc, đem đống ớt xanh mượt cùng lông cùng nhau kéo ra, nhét vào một bên, lầm bầm một câu:
“Trách không được đều nói JB có vị ớt ngâm.”
“Ha ha ha ha. . .”, cả đám đàn ông nhất thời cười to.
Lữ Việt nhìn bàn cơm, vội vàng đánh vài chữ cuối, nhấn lưu lại, đem ipad ném về trong cặp, chen vào chỗ ngồi cũ.
Lúc này Đoạn Bối trái lại thống khoái nhường cho, một đám vô cùng náo nhiệt uống bia.
Tục ngữ nói, giữa anh em không uống rượu, một chút cảm tình cũng không có.
Hạng Tường một thân kiêu ngạo cùng hòa khí đều tản đi, đánh trước ba vòng, đây là giải trừ hiểu lầm, sau đó lại vòng ba vòng, đây là lễ phép của người mới.
Ngu Tư Ngôn để Hạng Tường ăn hai bát cháo trước quả nhiên là cử chỉ sáng suốt, cái này vừa lên đã liên tục 6 vòng, Hạng Tường một người liền tiêu diệt 20 chai bia, nếu như bụng rỗng, thật đúng là chịu không nổi.
Đàn ông bình thường đem uống rượu chia làm năm giai đoạn.
Một, giai đoạn xử nữ, canh phòng nghiêm ngặt tử thủ;
Hai, giai đoạn thiếu phụ, ỡm ờ giả bộ chối từ;
Ba, giai đoạn trung niên, ai đến cũng không từ chối;
Bốn, giai đoạn quả phụ, anh không tìm tôi tôi tìm anh;
Năm, giai đoạn bà già, biết rõ không được còn khoa tay múa chân.
Đám người này bắt đầu chính là giai đoạn trung niên, uống một tiếng sau thì tiến nhập giai đoạn quả phụ, lần lượt từng người tìm tới Hạng Tường uống một chén, chỗ ngồi kia của Lữ Việt liên tục đổi người, lôi kéo Hạng Tường, vừa nói vừa uống.
Đoạn Bối cùng Hạng Tường uống nhiều nhất, đã bước vào giai đoạn bà già, mắt nhìn Hạng Tường bên cạnh khí thế ngất trời, người này liền xách ghế cố gắng chen vào giữa Hạng Tường và Ngu Tư Ngôn.
Chẳng qua Hạng Tường thủ vững trận địa, Ngu Tư Ngôn vùi đầu cuồng ăn, không ai chịu nhường chỗ, hắn chỉ đành đắng mặt ngồi phía sau Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường, sau đó bắt đầu ôm thắt lưng Ngu Tư Ngôn, khóc đến nước mũi nước mắt giàn giụa.
“Anh cả, anh nói em với anh lăn lộn nhiều năm như vậy, sao mặt mũi chẳng có chút nào giống anh vậy?”
“Ha ha ha ha. . .”
Lần khóc kêu này quá thảm liệt, một bàn người ngoại trừ Hạng Tường, đều phá lên cười.
Ngu Tư Ngôn bị bất ngờ ôm một cái không kịp phòng bị, phía sau lưng kề sát bộ ngực nóng hừng hực, nhất thời như bước vào hỏa lò.
“Mẹ nó mau buông tay cho ông đây, một thân bốc hỏa, cút qua một bên, nóng muốn chết!” Ngu Tư Ngôn cạy hai cánh tay thô kệch treo trên eo, khuỷu tay một chút một chút chọi vào cái mặt nóng như lửa của Đoạn Bối.
Đàn ông uống say, sức lực lớn vô cùng, Ngu Tư Ngôn vừa kéo ra, Đoạn Bối lập tức lại quấn lên.
“Anh cả, em lại bị đá. . . Ô ô, thối đàn bà kia chạy theo một tên bán máy xúc, ô ô. . .”
Vừa khóc vừa chùi một bãi nước mũi lên áo Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn yêu sạch sẽ, lật tay khóa khớp tay Đoạn Bối ra sau lưng,
“Mẹ nó chỉ có chút đức hạnh ấy, còn muốn giống tôi hả, nhìn cái bộ dạng này của chú xem. Không phải một ả đàn bà thôi sao, tìm người khác không phải xong sao, nuốt không được khẩu khí thì xách thằng bán máy xúc ra đánh một trận! Mau tránh ra cho tôi!”
Đoạn Bối bị Ngu Tư Ngôn một chiêu khóa, ruột đều dồn lại một chỗ, mau chóng vung tay, vừa vung vừa kêu khóc:
“MLGB, thằng cha máy xúc kia chạy khắp nơi trên cả nước, hiện tại cũng không biết chạy đi đâu với ả kia, em đi đâu mà tìm chứ!”
Bên này buông tay, Đoạn Bối liền quay qua ôm lấy Hạng Tường,
“Anh Tường(*), anh nói nếu em trông giống anh, thối đàn bà kia cúng bái em còn không kịp!”
(*) Vũ: đừng hỏi ta vì sao kêu anh nhóe, ghi nhớ – mạnh hơn làm đàn anh, mạnh hơn làm đàn anh, mạnh hơn làm đàn anh – chuyện quan trọng phải nói 3 lần…
Hạng Tường vẫn không nhúc nhích ngồi, cúi đầu nhìn đỉnh đầu đau thương của Đoạn Bối, thanh âm mang theo khàn khàn sau khi uống rượu nói:
“Tướng mạo vô dụng, đàn ông có tiền không sợ không có phụ nữ.”
Đoạn Bối nâng người lên, từ sau mông vất vả móc ra ví tiền, đem thẻ ngân hàng bên trong rút ra,
“Em nói cho anh, bên trong cái này là tiền cho vợ em, 2 trăm ngàn đấy.”
“Thẻ này. . . Là em giữ cho con, cũng có 2 trăm ngàn.”
“Bố mẹ em mất sớm, em giữ lại 1 trăm ngàn, lỡ đâu em chết, tiền này là để thuê người mỗi tháng khóc mộ, dọn mộ cho 2 cụ.”
“Bản thân em còn giữ 1 triệu, đây là tiền cứu mạng, không động được, em mua nhà rồi, có thể ngắm cảnh bờ sông, xe cũng có, tuy rằng không phải xe xịn gì đó, nhưng cũng hơn 3 trăm ngàn, ông đây tưởng mình đã là người giàu rồi, kết quả chỉ là một thằng nghèo hèn!”
Đoạn Bối vung tay về phía cả đám, mơ hồ trừng mắt hỏi:
“Mấy người biết nghèo hèn với giàu có khác nhau chỗ nào không? Hử? Có biết hay không?”
Mọi người lúc này đều cười không nổi, không đành lòng nhìn Đoạn Bối mượn rượu làm càn, chỉ có Ngu Tư Ngôn không đau không ngứa, nhe răng cười nói:
“Nghèo hèn là Đại Bảo mỗi ngày gặp, giàu có là mỗi ngày Đại Bảo khỏe.”(**)
(**) Đại Bảo thiên thiên kiến, thiên thiên đại bảo kiện: câu này Vũ thực ra cũng không rõ lắm, hình như là được lấy ý từ câu quảng cáo sữa dưỡng da Đại Bảo.
Đoạn Bối nhất thời cố vặn cái cổ trừng lớn hai mắt thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn, lúng ta lúng túng nói:
“Ai nha, không hổ là anh cả, lời này thực sâu sắc.”

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: