[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 2

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 2: Hiềm ác

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com

“Xấu xí.” Không như đánh giá của Đông Phương Trữ Tâm với Tuyết Thiên Ngạo, khi dung nhan nửa bên thì như ngọc tuyệt sắc, nửa bên còn lại thì biến dạng vì lửa thiêu của Đông Phương Trữ Tâm rơi vào tầm mắt Tuyết Thiên Ngạo, Tuyết Thiên Ngạo chỉ bình thản nói ra hai chữ này .

Không có một chút cảm xúc nào, chỉ đơn giản là đánh giá khách quan dung mạo hiện tại của Đông Phương Trữ Tâm, chỉ một từ: xấu xí .

“Đúng như Vương gia nói, Đông Phương Trữ Tâm thực là xấu xí. ” nghe được đánh giá như vậy, nàng cũng không tức giận, chẳng qua hơi cúi đầu khổ sở nói.

Lông mày khẽ nhưỡng, Tuyết Thiên Ngạo nhìn nữ tử bình tĩnh trước mặt, trong nháy mắt thoáng qua một tia thưởng thức, nhưng nghĩ đến lý do nàng gả đến, Tuyết Thiên Ngạo liền đem mấy phần thưởng thức này ném ra xa, Đông Phương Trữ Tâm là sự vũ nhục của hoàng huynh hướng đến hắn, nữ tử bị hoàng huynh chối bỏ còn muốn hắn phải tiếp nhận ……

“Rất biết thân biết phận, đáng tiếc dung nhan bây giờ của ngươi không xứng làm vương phi của bổn vương” hắn lạnh lùng nói, Tuyết Thiên Ngạo không chút bận tâm đến Đông Phương Trữ Tâm còn đang quỳ gối trên mặt đất. Giữa mùa đông mặt đất lạnh như băng, tuy rằng không đến nỗi lạnh thấu xương nhưng quỳ lâu sẽ hại thân. Nhưng trên thế gian này còn có người quan tâm đến sự sống chết của nàng sao? Cho dù có, cũng không phải Tuyết Thiên Ngạo trước mặt.

Ai ……Đáy lòng Đông Phương Trữ Tâm khẽ thở dài một cái. Mẫu thân nói nữ tử trọng yếu nhất là có tài có đức, dung nhan không quan trọng, nhưng những nam nhân nàng gặp đều là kẻ xem trọng nhan sắc, nàng còn không có cơ hội thể hiện tài đức của mình.

Trước bị hoàng thượng chán ghét, bây giờ lại bị Tuyết Thân vương chán ghét, đây là lỗi cua Trữ Tâm sao? Dung nhan bị hủy là lỗi của Trữ Tâm nàng sao? Là nàng nguyện ý sao? Đông Phương Trữ Tâm trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ bình thản.

“Vương gia nói đúng, nếu Vương gia không ngại, kính xin Vương gia viết một phong hưu thư(*), Trữ Tâm sẽ rời đi” Nữ nhân bị hưu nhất định sống không tốt, nhưng không phải là vẫn còn mạng mà sống sao? Ít nhất không cần giống như hiện tại sống hèn mọn, ti tiện.

Mẫu thân, nữ nhi có thể nhẫn có thể nhịn, nhưng cũng muốn sống có tôn nghiêm có kiêu ngạo. Nàng muốn sống sót, muốn sống có tôn nghiêm, nhưng sao lại khó như vậy.

Ở tướng phủ nàng là quỷ tiểu thư người người chán ghét, đến khi thành hôn nàng lại thành đối tượng bị người ghét bỏ, số mệnh không theo ý muốn của mình. Tiên hoàng để lại một đạo ý chỉ, khiến nàng cùng hoàng thất dây dưa không rõ, không trở thành đế hậu cũng phải trở thành Thân vương phi .

“Hưu thư? Bỏ ngươi thì Bổn vương không phải sẽ thành kẻ bạc tình phụ nghĩa sao? Huống chi ngươi là Tuyết Thân vương phi được đích thân Hoàng thượng tứ hôn, Bổn vương sao dám bỏ ngươi.” Miệng thì nói không dám, giọng điệu lại bén nhọn tràn đầy chán ghét.

Đúng vậy, Tuyết Thiên Ngạo không phải là không dám mà là khinh thường ghét bỏ, hoàng huynh muốn đem Đông Phương Trữ Tâm gả cho hắn không phải là vì nhắc nhở hắn hay sao, thân vương cùng đế vương tuy chỉ kém một chữ nhưng là khác biệt một trời một vực, hoàng huynh là quân mà hắn là thần, quân muốn thần tử thần không thể không tử. Cho dù phải cưới xấu nữ khắp thiên hạ người người chê cười, hắn cũng không thể cự tuyệt .

Hắn không có tâm cùng hoàng huynh tranh, nhưng hoàng huynh cho tới bây giờ chưa từng yên tâm về hắn, lấy Đông Phương Trữ Tâm là muốn làm nhục hắn, hắn lại sẽ cam tâm nuốt vào phần nhục nhã này hay sao? Không, hắn là Tuyết Thiên Ngạo, là kiêu ngạo của Thiên Diệu vương triều, phần sỉ nhục này hắn sẽ nhất nhất đòi lại ……

Nghe được lời của Tuyết Thiên Ngạo, Đông Phương Trự Tâm cũng chỉ lẳng lặng quỳ, không buồn không vui, cứ như vậy đem vận mệnh của mình, giao cho nam nhân vừa trở thành trượng phu của nàng trước mặt, nàng không nghĩ gì, cứ như vậy bị động chờ đợi phán quyết, dẫu có muốn thì nàng cũng không có quyền giãy giụa.

“Là lỗi của Trữ Tâm, xin Vương gia trách phạt.” là Đông Phương Trữ Tâm nàng không nên bị hủy dung, là nàng không nên gả cho Tuyết Thiên Ngạo, càng không nên là nàng sống sót. Trận hỏa hoạn kia hẳn nên đem cả hai mẹ con nàng mang đi, mẫu thân không nên hy sinh mình cứu nàng. Hốc mắt phiếm hồng, Đông Phương Trữ Tâm quật cường cắn môi, có bao nhiêu khổ sở chỉ mình nàng biết.
Tuyết Thiên Ngạo khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lãnh khốc, nhìn Đông Phương Trữ Tâm quỳ dưới đất nhẹ nhàng nói:
“Thật đúng là kẻ thức thời, đã như vậy Bổn vương cũng hào phóng không cùng ngươi so đo.” Tuyết Thiên Ngạo khẽ cúi đầu, nhẹ nhàng nắm cằm của Đông Phương Trữ Tâm, để nàng đối mặt với hắn, để cho Đông Phương Trữ Tâm nàng có thể thấy rõ ràng sự chán ghét trong mắt Tuyết Thiên Ngạo.

Động tác của hắn tưởng chừng dịu dàng, nhưng lại làm cho Đông Phương Trữ Tâm đau trực rơi nước mắt, Tuyết Thiên Ngạo là kẻ tập võ, động tác ‘nhẹ nhàng’ này cũng khiến Trữ Trâm đau đớn, mà nàng ngay cả động cũng không dám động, chỉ có thể mặc cho Tuyết Thiên Ngạo nắm, giống như nắm một con kiến trong tay.

Mệnh của nàng trong mắt Tuyết Thiên Ngạo cũng chẳng khác gì con kiến, chỉ cần hắn muốn là có thể dễ dàng bóp chết ……

“Đáng tiếc dung nhan ngươi hiện giờ thật làm bổn vương chướng mắt, nữ tử xấu xí như ngươi chỉ thích hợp làm bạn với súc sinh, mời ngươi chuyển đến chuồng ngựa của Bổn vương vậy.”

Phanh …… không chút khách khí hắn hất văng nữ tử trước mắt ra, trán nàng đụng mạnh vào cột gỗ, máu chảy xuống, gương mặt vốn đã không xinh đẹp lúc này càng lộ vẻ quỷ dị đáng sợ……

Thật đau, thật choáng váng, Đông Phương Trữ Tâm loạng choạng đứng lên, máu chảy ròng khiến người ta phát sợ, nhưng nàng lúc này cũng không kịp nghĩ đến mình có bao nhiêu khó chịu, mặt của mình dưới ánh nến kinh sợ nhường nào.

Lời của Tuyết Thiên Ngạo thật khiến người ta khó tin, nâng khuôn mặt đầy máu, nàng mờ mịt thương tâm nhìn về phía Tuyết Thiên Ngạo, nam nhân này sao có thể thản nhiên chà đạp tôn nghiêm của người khác như vậy ……

Nhưng khi đụng vào tròng mắt giễu cợt lạnh như băng của hắn, Đông Phương Trữ Tâm hiểu nam nhân trước mắt nói là sự thật, không hề đùa giỡn ……

Chuồng ngựa, ha ha ha, Đông Phương Trữ Tâm cười tự giễu, Tuyết Thiên Ngạo hắn lại muốn nàng đường đường Tuyết Thân vương phi ở chuồng ngựa, vì dung nhan nàng chỉ xứng làm bạn cùng súc sinh. Nàng đưa tay sờ bên trái khuôn mặt, sờ dung nhan đẫm máu kia……
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

(*) Hưu thư: Có thể hiểu là đơn ly hôn/từ hôn. Hưu : bị bỏ

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: