Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 22

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

22. Nước đổ đầu vịt

Bai-thac-lieu-tieu-bach-by-cuclaccung.com
Nếu như nữ nhân đi bán sắc, chúng ta gọi là Gà (kê); mà nam nhân đi bán, thì gọi là vịt (áp). Bất kể đẹp xấu, cứ nữ là gà, nam là vịt, là định luật bất biến của thế kỷ 21. Nhưng thời cổ đại vì theo đuổi hiệu quả ngôn ngữ của nước Trâu (*), nên gọi là cái gì mà sủng cơ a, tiểu quan a, nam sủng a các loại, tràn lan. Có điều không giống với hiện đại là, ở cổ đại nếu có người bị gọi bằng những loại tên gọi này thì nữ nhân/nam nhân này nhất định nhan sắc không phải đẹp bình thường thôi đâu! Tiêu chuẩn của cái không phải đẹp bình thường này cũng có nhiều loại định nghĩa. Nữ nhân có thể chia thành nhỏ nhắn xinh xắn như chim nhỏ nép vào người này, hoa nhường nguyệt thẹn này, tiểu thư khuê các này, vân vân mây mây; nam nhân thì có thể chia thành khả ái, dương quang xán lạn, tiểu bạch thỏ này, cường này vân vân mây mây. Theo như kinh nghiệm nghiên cứu BL lâu năm mà Tinh Tinh truyền thụ cho ta, nếu là nam sủng, nhất định phải trắng trẻo non nớt, khuôn mặt ngây thơ, hai mắt trong veo, chịu thương chịu khó, dù có bị ngược cũng vẫn cần cù dâng hiến bản thân.
Nói tóm lại, định nghĩa của ta về nam sủng hẳn là mọi người đều rõ rồi đó.
Vì lẽ đó, khi ta nhìn thấy Cẩm Lăng lấy thân phận nam sủng an tĩnh ngồi trên giường chờ ta, đại não ta có chút không phản ứng kịp.
Hắn thật sự. . . Cùng cái từ nam sủng không ăn khớp cho lắm. . .
“. . . Cái kia. . . Cẩm lăng a. . . Ngươi. . . Ở trên giường của ta làm gì?” Ta biết đây là phí lời rồi.
“Làm chuyện nam sủng phải làm a.” Sao hắn có thể mặt không đỏ tim không đập mạnh mà trả lời cái vấn đề này nhỉ.
“Không cần. . . Cẩm Lăng. . . Ngươi không phải nên đi hầu hạ Ngọc Hàn sao?” Ta tuy rằng không hy vọng ngươi làm người thứ ba, nhưng càng không hy vọng ngươi bò tới trên giường của ta.
Cẩm lăng vô tội nháy mắt một cái, “Thái Phó là vì muốn đem ta cho ngươi nên mới chuộc ta.”
Fuck!. . . Hắn không phải muốn cho ta theo hắn sao, sao đột nhiên đưa ‘vịt’ cho ta. Khẳng định có âm mưu. . . Phụng người ta trước khi đi còn căng thẳng nhìn Cẩm Lăng đấy! Chẳng lẽ là Ngọc Hàn không thể nói trước mặt thiên hạ là muốn tìm ‘vịt’ về chơi bời, nên trước đó giấu tạm ở chỗ ta, chờ Phụng không chú ý, liền lén lút mang về hưởng thụ!
Phụng, mạng ngươi thật là khổ a! Yên tâm, tiểu đệ ta nhất định giúp ngươi trông kỹ Cẩm Lăng, không cho Ngọc Hàn ăn vụng!
“Cẩm lăng, ngươi nghe ta nói!” Ta nghiêm mặt, cũng bò lên giường ngồi xếp bằng đối mặt với Cẩm Lăng, chuẩn bị lên lớp cho hắn một bài về Đảng.”Ngươi biết người thứ nghĩa là gì không?”

“. . . . . .” Cẩm lăng kỳ quái lắc lắc đầu, hai mắt màu tím y như hai mắt nhỏ trò vo của thỏ nhỏ thật đáng yêu a~
Ta làm bộ ho khan hai tiếng nói: “Cái gọi là người thứ ba chính là kẻ chuyên đi xen vào phá rối chuyện tình cảm của người khác, người như vậy, mặc dù miệng nói là vì tình yêu mà chấp nhận hi sinh, nhưng thật là khiến cho đạo đức xã hội khinh bỉ. Rất nhiều người đều xem thường người thứ ba. Bởi vì kẻ đó đi phá hủy một đoạn ái tình, yêu thích người khác không phải lỗi của ngươi, nhưng ngươi không thể chọn người có người yêu rồi mà yêu thích được. Có hiểu hay không. . . ?”
Cẩm lăng cái hiểu cái không gật gật đầu, “Ngươi tại sao đột nhiên nói với ta cái này?”

Cẩm lăng a, ta đã nói rõ ràng thế rồi mà! Ngươi sao còn ngoan cố không thay đổi a! Làm người phải phúc hậu a! Ta sâu sắc nhìn cẩm Lăng Nhất, vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Cẩm lăng, làm người phải phúc hậu, không được đi làm người thứ ba!”
“Ta làm người thứ ba lúc nào?” Bị ta vạch trần, Cẩm Lăng sắc mặt tối sầm.

“. . . . . .” Tuy rằng ngươi rất lấp lánh, thế nhưng vẻ mặt của ngươi đã nói lên tiếng lòng của ngươi rồi, ta đã nhìn ra ngươi rất thương tâm, không cần ta phải chỉ mặt gọi tên đi. “Ngươi phải tự thương thân a, Cẩm Lăng!”
Hai mắt màu tím của hắn đột nhiên tỏa sáng, một tay nắm lấy bàn tay ta đang khoát lên bả vai hắn, dùng sức nắm mạnh. . . Rất đau đó. . . Từ trong kẽ răng rít ra vài chữ: “Người kia là ai?!”

. . . . . . Cẩm Lăng, lẽ nào ngươi còn không biết quan hệ của Phụng cùng Ngọc Hàn? Trời ạ. . . Nguyên lai ngươi là bị Ngọc Hàn lừa gạt tình cảm sao! Hài tử đáng thương, yên tâm, ta đến bảo vệ ngươi! Có điều không thể nói cho ngươi biết là Phụng, nếu không ngươi sẽ cầm dao thái rau đi chém người như mấy bà đánh ghen ngoài chợ mất! Tha thứ ta, Cẩm Lăng. . .
“Ta không thể nói. . . Cẩm Lăng, ngươi hiểu ý ta mà. Ta hiểu rằng ngươi rất tức giận, hắn quả thực không nên đối xử với ngươi như vậy, nhưng ngươi phải tỉnh táo! Ngàn vạn không thể đi tìm người khác gây chuyện!” Hắn đương nhiên chính là Ngọc Hàn rồi ~ người khác tự nhiên là Phụng rồi ~

Cẩm Lăng căm tức nhìn ta, vẫn không thả tay ta ra, tuy rằng đau, ta cũng không hé răng. Ta biết hắn rất tức giận, nếu có thể làm hắn nguôi giận,thì cứ để hắn nắm đi.

“Phát triển đến mức nào rồi?” Cẩm Lăng tiếp tục truy hỏi, một đôi mắt tím lóe sáng phun lửa phừng phừng. . . Thì ra lòng ghen tỵ của nam nhân cũng không kém so với nữ nhân a!

Vì triệt để tưới tắt ngươi đối với Ngọc Hàn vẫn cứ tồn tại ảo tưởng, ta sẽ để ngươi xem thanh thực tế! Để ta làm của cảng, vì ngươi tránh gió che mưa!

“Đã. . . Đã. . . Ăn sạch. .” Giải thích hàm súc như thế ngươi có hiểu không?

Ta lúc đó nhìn thấy Phụng bị Ngọc Hàn đè ở dưới cũng rất bị đả kích a! Hơn nữa là ta tận mắt nhìn thấy, ta không có lừa dối ngươi!

Ta dùng ánh mắt vô cùng kiên định nhìn Cẩm Lăng, quay đầu lại là bờ a, hài tử!
Cẩm Lăng thân thể run lên, trong đôi mắt giận dữ còn có một loại tình cảm đau thương, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gò má của ta, xen vào tóc đen của ta, một tay khác ôm eo ta, ôm chặt lấy ta.

Ta biết ngươi rất thương tâm, nhớ năm đó ta đã ở trên giường suốt ba ngày mới nghĩ thông suốt, chịu đựng qua liền ổn, muốn khóc liền ôm ta khóc đi!

Ngọc Hàn, ngươi xem ngươi làm người ta tổn thương đến thế nào đây!
Ta vỗ nhè nhẹ lưng Cẩm Lăng, không sao cả, có ta ở đây, Cẩm Lăng! Ta sẽ ở bên ngươi!

“Ngươi. . . cho rằng như vậy ta sẽ vui lên sao?” Mặc dù không thể nhìn thấy vẻ mặt của hắn, bất quá ta biết hắn rất thương tâm, âm thanh đều có chút run lên.

Không làm người thứ ba mới là vương đạo. Cẩm Lăng, đừng nghĩ đến hắn, nhìn ta nè. Ta so với Ngọc Hàn tốt hơn rất nhiều rất nhiều lần. Tuy rằng ta chưa muốn trở thành thành viên của cộng đồng LGBT, có điều vì ngươi, ta có thể. . . Hơi hơi ngoại lệ một lần…

“Sẽ, sẽ. . . Cẩm Lăng, nghĩ thoáng ra chút. . .” Miếng bánh có bé cũng vẫn là bánh mà.

“Ta. . . Không cam lòng. . .” Hắn càng ôm càng chặt.

. . . Ta đều đồng ý làm bánh cho ngươi rồi ngươi còn có cái gì không cam lòng. . . Làm người không thể quá tham lam a. . .

Ta đẩy Cẩm Lăng ra, nhìn thẳng vào hắn, “Cẩm Lăng, ngươi còn trẻ, cơ hội có rất nhiều, còn cả rừng cây, tội gì phải treo cổ trên một cái cây chứ!”

Nếu ngươi không ưng ta. . . Cũng chỉ có thể làm vậy, rừng còn rậm lắm. . . Ngươi chậm rãi tuyển nha 555555555

Hắn vẫn có chút không tình nguyện, ánh mắt nhìn ta rất u oán, hai tay bưng lấy mặt của ta, “Ta không muốn người khác!”

Mắt ngươi sao lại kém như vậy chứ!

“Ta sẽ hỏi Ngọc Hàn xin lại Khế Ước Bán Thân, Cẩm Lăng, nghe ta một câu, buông tay đi! Đừng đem bất hạnh của người khác thành hạnh phúc cho mình.” Chờ thêm mấy ngày ngươi nghĩ thông muốn rời đi thì, này. . . Ta liền. . . Nhịn đau cắt thịt thả ngươi. . . 5555

Cẩm Lăng vẻ mặt rất phức tạp, con mắt màu tím lại có chút lệ quang, lòe lòe cảm động.

. . . Ánh mắt đáng thương như vậy. . . Ta rất sợ ta sẽ có kích động ăn ngươi. . . . . . Cẩm Lăng a, ta còn chưa thể thả ngươi, miễn cho tàn phá vật quý a.

“Tiểu Lam, an bài một phòng riêng cho Cẩm Lăng.” Vội gọi Tiểu Lam ngoài cửa phòng. Miễn cho ta không nhịn được áp ngươi luôn. . .

Cẩm Lăng mặc dù ngàn vạn lần không muốn, nhưng ta cố ý để hắn ngủ ở biệt viện, bất đắc dĩ hắn phải theo Tiểu Nguyệt đi ra.

Hết chương 22.
Edit: Robin

Chú thích:
(*) Nước Trâu thời Xuân Thu, Chiến quốc, nay thuộc tỉnh Sơn Đông, TQ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: