[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 3

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 3: Sỉ nhục

“ Thế nào? Bất mãn sao? ” Tuyết Thiên Ngạo lạnh lùng nhìn nàng run rẩy, loạng choạng đứng đó, dung nhan dưới ánh nến càng thêm phần dữ tợn. Trong mắt không có chút thương tiếc, hắn không khách khí nhìn chằm cằm nữ tử trước mặt, tựa hồ chỉ cần nàng nói ra một câu bất mãn cũng đủ làm lý do mang nàng bằm thây vạn đoạn.

“Trữ Tâm không dám.” Cúi đầu, che đi máu cùng nước mắt rơi, vết thương trên trán rất đau, nhưng Đông Phương Trữ Tâm cảm giác tâm nàng đau hơn, cảm giác tôn nghiêm bị người khác đem vứt dưới chân tùy ý chà đạp thật đau đớn. Bất mãn, nàng dĩ nhiên bất mãn, nhưng là nàng có thể như thế nào?

Chuồng ngựa ư? Nàng không nghĩ tới nam nhân trước mặt sẽ chán ghét nàng đến thế, chán ghét đến mức để nàng làm bạn với súc sinh, nhục nhã nàng, dẫm lên kiêu ngạo của nàng, nàng phải chịu đựng đến thế nào, hết lần này tới lần khác nàng ngay cả quyền cự tuyệt cũng không có.

“Người đâu ……” thanh âm vô tình của Tuyết Thiên Ngạo lần nữa vang lên, mà theo thanh âm của hắn, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân của hộ vệ.

“ Vương gia ……”

“ Không nghe ái phi của Bổn vương nói muốn đi chuồng ngựa sao, còn không mau đưa đi ” Tuyết Thiên Ngạo nhìn Đông Phương Trữ Tâm cao giọng nói, không đem dung nhan đầy máu kia nhìn ở trong mắt chút nào, thiên hạ này không ai có thể hạ nhục Tuyết Thiên Ngạo hắn mà không trả giá đắt.

“ A… Vâng …” hai hộ vệ vừa nghe sợ hết hồn, cũng may bọn họ ngày thường huấn luyện có thừa, nghe được lời của Tuyết Thiên Ngạo lập tức tới thi lệnh.

Đi tới trước mặt Đông Phương Trữ Tâm, nhìn khuôn mặt đầy máu xấu xí, dữ tợn của nàng, vốn là còn có mấy phần đồng tình, nhưng nghĩ đến dạng nữ tử này cư nhiên dám gả vào cửa nhà Vương gia, phần đồng tình kia liền biến mất.

Hoàng thượng thật quá mức, cư nhiên để cho Vương gia nhà bọn họ cưới một nữ nhân như vậy, đây không phải là ném hết mặt mũi Tuyết thân vương phủ sao? Đồng tình thu hồi, hộ vệ lễ độ lại lãnh mặc nói:.

“ Vương phi mời ……”

Đông Phương Trữ Tâm lần nữa nhìn về phía Tuyết Thiên Ngạo, hy vọng nam nhân này có thể mềm lòng, ít nhất không cần nhục nhã nàng như vậy, nhưng nàng lại thất vọng rồi.

Một đôi mắt tự tiếu phi tiếu (cười như không cười) nhìn Đông Phương Trữ Tâm, toàn thân trừ bén nhọn và thị huyết không còn gì khác, hai tay khoanh trước ngực, hắn lẳng lặng nhìn Đông Phương Trữ Tâm chịu nhục .

Đối với Tuyết Thiên Ngạo mà nói, Đông Phương Trữ Tâm là người hắn không thể không cưới, nhưng hắn cưới cũng không có nghĩa hắn phải đối xử tử tế, cưới, bất quá là đã để cho hoàng huynh nhìn, để cho người trong thiên hạ nhìn ……

“ Dẫn đường đi” Đông Phương Trữ Tâm nhắm mắt lại, tròng mắt xinh đẹp chỉ còn lại tĩnh mịch và bình thản, nếu không cách nào thay đổi hiện thực, vậy thì chấp nhận sống tiếp, sau đó cố gắng thay đổi ……

Mẫu thân, Trữ Tâm tin lời của người, chỉ cần ta nỗ lực thì dù ta dung nhan xấu xí cũng có thể được người khác tiếp nhận .

Tuyết Thiên Ngạo, ngươi là phu quân của ta, ngươi là người Đông Phương Trữ Tâm ta cả đời này dựa vào, như vậy mời ngươi ngày sau mở to mắt, ta Đông Phương Trữ Tâm nhất định phải để cho ngươi hiểu dù không có dung nhan khuynh thành, ta cũng có bản lĩnh của ta……

Từng bước từng bước tràn đầy khuất nhục, tràn đầy sợ hãi, Đông Phương Trữ Tâm một thân giá y đỏ rực bước ra khỏi tân phòng của Tuyết thân vương phủ.

Ở dưới màu đỏ diễm lệ, nửa bên má bị lửa thiêu của nàng càng rõ ràng hơn, máu trên mặt nàng bởi vì khí trời lạnh cư nhiên dông cứng lại, bộ dạng này quả thực kinh khủng……

“Đây là ai nha, gương mặt đầy máu thật dọa người……”

Hôm nay là ngày Tuyết thân vương Tuyết Thiên Ngạo đại hôn, cho dù là ban đêm nhưng đèn treo quanh Tuyết Thân vương phủ lại là đèn thông, ánh nến sáng rõ.
Người làm kẻ qua người lại, khi thấy Đông Phương Trữ Tâm bị hộ vệ “ hộ tống ” đi ra, ai nấy đều dừng bước, ngừng tay làm việc.

Đây cũng là Tuyết Thiên Ngạo cố ý, để cho Đông Phương Trữ Tâm bị bôi nhọ, để cho Đông Phương Trữ Tâm từ nay ở Tuyết thân vương phủ không chút nào địa vị, để cho tất cả mọi người biết Đông Phương Trữ Tâm nàng không được sủng ái……

“Ngu ngốc, ngươi không thấy nàng mặc giá y sao, hôm nay dám ở Tuyết thân vương phủ mặc giá y, ngươi nói sẽ là ai ? ” Một hạ nhân tự cho là thông minh nói.

“Thật đáng thương nga, đường đường Vương phi đêm tân hôn cư nhiên bị thương còn bị đuổi ra khỏi tân phòng ……” một người ở tựa hồ thấy Đông Phương Trữ Tâm chưa đủ thảm hại, lành lạnh nói.

“ A, các ngươi nhìn mặt của nàng nha ……”

“ Trời ơi , thật là xấu xí a ”

“ Khó trách Hoàng thượng không muốn nàng, kín đáo nhét cho vương gia chúng ta, thật đúng là xấu xí a ……”

“Đáng đời, nữ nhân như vậy cũng dám với cao đến Vương gia chúng ta ”

“ Nàng không phải đang bị mang đi đấy chứ? ”

“ Không biết a ”

“ Theo sau xem một chút ……”

Từ tân phòng đến chuồng ngựa, đoạn đường không gần, dọc đường đi, lời bàn tán cũng không ít đi. Đông Phương Trữ Tâm cặp mắt một mực chỉ nhìn đường, đối với thanh âm truyền tới bên tai giống như không nghe thấy. Từng bước từng bước chậm chạp run rẩy, máu trên trán nàng nhỏ giọt theo từng bước, một đoạn đường này, có máu ghi lại đã từng có một nữ tử ở đây bị sỉ nhục thảm thương như vậy……

Lời gửi độc giả :

Sách mới phát hành , mọi người cho chút động lực đi!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: