[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 4

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 4: Chuồng ngựa

“ Vương phi, mời ……” chỉ chỉ chuồng ngựa trước mặt, dù là mùa đông cũng không ít đi mùi hôi thối, lời nói của hộ vệ kia mang chút giễu cợt, đối với vết thương trên mặt Đông Phương Trữ Tâm bọn họ coi không nhìn thấy, dù sao cũng không chết được.

“Trời ơi, đường đường Vương phi mà ở chuồng ngựa. ”

“ Oa, Vương gia thật khốc nga ”

“Ngươi xem, mặt nàng vẫn còn chảy máu, liệu có chết không ……”

……

Bên tai lần nữa truyền tới thanh âm ồn ào, giễu cợt có, đồng tình có, ủng hộ có, nhưng là những thứ này đều không liên quan đến Đông Phương Trữ Tâm. Nàng lãnh đạm đem những thứ thanh âm kia bỏ ngoài tai, Đông Phương Trữ Tâm lắc lắc đầu, cố gắng để cho mình thanh tĩnh lại, một mình chìm trong thế giới của mình.

Trữ Tâm, Trữ Tâm, tâm phải tĩnh, Đông Phương Trữ Tâm tự nói với mình, nàng phải nhẫn……

“Đa tạ hai vị đại ca ” Nàng nói, cho dù chật vật đến mấy, cho dù thảm hại đến đâu, Đông Phương Trữ Tâm đều thể hiện mình là một vị tiều thư có gia giáo. Nàng năm đó bất luận vì nguyên nhân gì được tiên đế coi trọng, cũng không thể nói nàng không xứng đáng ……

“ Ách, Vương phi mời ……” Hai hộ vệ vốn khinh thường, nhưng nhìn hành động này của Đông Phương Trữ Tâm thì chẳng biết tại sao, bọn họ lại không thấy nữ tử trước mặt xấu xí quỷ dị nữa, mà lại thấy nàng khí chất cao cao tại thượng, đoan trang xinh đẹp .

Uyển chuyển cười một tiếng, Đông Phương Trữ Tâm không chút nào giãy giụa mà cứ thế tiến vào chuồng ngựa, Đông Phương Trữ Tâm nàng không xấu xí, nàng là bị hủy dung, má trái của nàng có vết bỏng lớn mà thôi, nhưng quả là hiện tại trong mắt mọi người thấy nàng rất xấu xí, bởi vì gương mặt nàng đầy máu.

Nhưng khi nàng nhẹ nhàng cười một tiếng, tiếng thương hại cũng như giễu cợt xung quanh như bị thu lại, giống như cười nhạo và thương hại nàng là không thích hợp, bởi vì nàng …… không chút nào để ý.

Nhưng sự thật cũng không phải vậy, Đông Phương Trữ Tâm có chút sợ ngựa, hoặc là nói nàng sợ loài sinh vật cao lớn này, chẳng qua là nàng biết nàng không thể thay đổi, cho nên nàng tiếp nhận, lấy tinh thần lạc quan nhất ra tiếp nhận.
Cố nén kinh sợ cùng hoảng loạn, Đông Phương Trữ Tâm nhìn như phóng khoáng tự nhiên nhưng thực ra là chật vật từng bước tiến vào chuồng ngựa bẩn thỉu, xộc xệch mang theo cả nỗi sỉ nhục,
Mùi hôi thối gay mũi không phải điều đáng sợ nhất, đáng sợ nhất là đôi chân ngựa hữu lực trong bóng tối, động vật không có nhân tính, nó không phải là nhìn ngươi gầy yếu liền không khi dễ ngươi……

Lẳng lặng, cẩn thận từ từ đi vào, Đông Phương Trữ Tâm chọn góc xa nhất trong chuồng ngựa, là nơi bình thường hay thả ngựa, một thân đỏ rực cứ như vậy đứng yên.

Không biết có phải do người vây xem quá nhiều hay không, vốn là thớt ngựa an tĩnh bỗng trở nên rối loạn, Đông Phương Trữ Tâm có chút sợ, hơn nữa vết thương trên trán khiến nàng không yên, cả người càng lùi sâu vào góc, sau đó nhắm mắt lại một mình ôm phần đau khổ bi ai này….
Người xung quanh vây lại định chờ cười nhạo Đông Phương Trữ Tâm, lại thấy nữ tử mặc giá y, mặt đầy máu thân đứng tại chuồng ngựa lại giống như rất thản nhiên tự tại, từng người một trợn mắt há mồm, tưởng chừng có náo nhiệt để xem, rốt cuộc lại tức giận bỏ đi, Đông Phương Trữ Tâm lần nữa bị người quên lãng….
Đêm về khuya, sương dày đặc, Đông Phương Trữ Tâm cho dù trốn ở góc chuồng cũng cảm thấy lạnh lẽo vạn phần, mà vết thương trên trán khiến nàng từ từ mê man. Cố mở mắt tỉnh táo, kéo chặt giá y, Đông Phương Trữ Tâm cố nhìn rõ tình huống xung quanh, mở to mắt, tâm trạng sợ hãi ban đầu càng rõ rệt……

Nước mắt, chậm rãi rơi, nàng thật sợ hãi, thật thật sợ hãi, ở Đông Phương phủ mặc dù nàng có bị hủy dung, nhưng vì tiên đế có ý chỉ nên tuy không được yêu thích thì nàng cũng không phải chịu sỉ nhục như vậy.

Bên tai truyền tới tiếng hít thở thô rát của thớt ngựa, gió lạnh lướt qua bên người, Đông Phương Trữ Tâm lại suy nghĩ nàng có đáng phải chịu khuất nhục như bây giờ, nàng hẳn là nên theo mẫu thân táng thân trong trận hỏa hoạn kia.

Nhưng là nhớ đến cảnh tượng mẫu thân hy sinh bản thân cứu mình, Đông Phương Trữ Tâm đem ý tưởng này dập tắt, mạng của nàng là mẫu thân dùng mệnh đổi lấy, nàng không thể chết, càng không thể chết trong nhục nhã ……
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: