Trái chủ hãn phu – Chương 63

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 63: Vật họp theo loài, người chia theo bầy.

Ngu Tư Ngôn liếc Đoạn Bối một mắt,
“Mau dẹp đi, sâu với chả sắc, tôi thấy chú đúng là rắm thối, có chút chuyện này, liền muốn chết muốn sống như thế, đầu năm nay, Gay đeo hai cái ngực giả còn gặp được, càng đừng nói đến phụ nữ bình thường có hai cái thật, đừng JB ở chỗ này giả vờ, không phải là muốn nhờ bọn này tìm người khác cho sao, được rồi, tôi phụ trách tìm cho chú, được chưa.”
Đoạn Bối từ khóc thành cười, xoay người đánh về phía Ngu Tư Ngôn,
“Anh cả, người nhà ôi!”
Hạng Tường một tay ấn Đoạn Bối xuống ghế, đặc biệt tốt bụng đem thẻ cùng ví tiền nhét về túi Đoạn Bối,
“Mau giữ chắc đạo cụ của cậu, đừng đánh mất, lần tới còn phải sử dụng nữa.”
Nhờ Hạng Tường nhắc nhở, Đoạn Bối lăng không rụt tay về, đem đồ cẩn cẩn thận thận nhét về túi, trong miệng cằn nhằn:
“Đúng, phải giữ chắc.”
Hạng Tường rất lưu ý tiền cứu mạng của Đoạn Bối, hỏi:
“Tiền cứu mạng kia là để làm gì? Đi bệnh viện?”
Đoạn Bối vẻ mặt hùng hổ,
“Ai, quy củ của công ty, một khi bị tai nạn lao động, dùng để chi trả.”
Hắn lặng lẽ tới gần tai Hạng Tường, tự cho là nhỏ tiếng xé họng nói:
“Em chỉ nói cho anh thôi đấy, đây là em giữ lại đi phẫu thuật thẩm mỹ.”
Cả đám cười đến ngất ngưởng, Ngu Tư Ngôn đùa với Đoạn Bối hỏi:
“Phẫu thuật thẩm mỹ, cậu chuẩn bị chỉnh thành bộ dáng gì?”
Đoạn Bối vừa mới nói với Hạng Tường ‘Chỉ nói cho anh’, chớp mắt đã quên, liền nghiêng đầu lớn tiếng nói về phía tai Ngu Tư Ngôn:
“Em chỉ nói cho anh. . .”
Nói, Đoạn Bối lấy ra điện thoại di động, tìm ra một tấm ảnh, cư nhiên lại nghiêng người, đưa ảnh chụp xuống dưới mí mắt Hạng Tường, trộm hề hề nói:
“Thấy không, em mà chỉnh thành thế này, đi đâu cũng sẽ là điểm sáng, còn lo gái đẹp không chạy theo sau mông sao? !”
Hạng Tường một bên nhìn vào điện thoại một bên gẩy gẩy chân Ngu Tư Ngôn đang cắn dưa hấu, nhịn không được nhe răng cười.
Ngu Tư Ngôn hiếu kỳ duỗi cổ liếc xem, dáng cười trên khuôn mặt nhất thời cứng đờ, một chiêu hổ vồ nhào vào trên người Hạng Tường, vươn tay cướp điện thoại,
“Đệt mợ!”
Đáng tiếc ở giữa còn có một tên lưng hùm vai gấu Đoạn Bối, lại thêm cánh tay dài hơn người của Hạng Tường vươn ra xa, giơ điện thoại không cho Ngu Tư Ngôn cướp đi, còn điềm nhiên như không nói với Ngu Tư Ngôn:
“Anh cả, làm gì vậy?”
“Đưa tôi!” Ngu Tư Ngôn hét lớn một tiếng.
Đoạn Bối bị kẹt ở giữa sắp bị hai người đè bẹp, nhe răng nhếch miệng hét lên:
“Đừng chen, ai u, nước tiểu đều bị chen ra rồi!” (Vũ: Phụt ~~~)
Ngu Tư Ngôn với Hạng Tường nghe tiếng kêu của Đoạn Bối, ngừng một giây, hai người song song nhìn về chỗ đũng quần Đoạn Bối.
Liền trong nháy mắt ngắn ngủi, Lữ Việt vẫn luôn cầm ipad vất vả cực nhọc đánh chữ đột nhiên nhảy lên, giật lấy điện thoại di động trong tay Hạng Tường.
“Ôi ôi, mọi người xem, Đoạn Bối muốn chỉnh thành tiêu chuẩn anh cả Ngu của chúng ta này!”
“Cái gì?”
“Em xem nào.”
“Phắc, Đoạn Bối, cậu cũng thật giỏi nịnh hót, gỉ chân của anh cả cậu cũng thấy đẹp!”
Điện thoại di động không thể ngăn cản truyền qua tay mọi người, cả đám đều ồn ào.
Điện thoại truyền cũng truyền rồi, nói cái gì nữa cũng là già mồm cãi láo, Ngu Tư Ngôn đơn giản ngồi về chỗ, chẳng thèm để ý bưng bia uống một ngụm.
Hạng Tường nhìn chằm chằm sườn mặt của Ngu Tư Ngôn, ý tứ bất minh nở nụ cười một chút.
Lữ Việt đúng lúc bắt được mạt cười của Hạng Tường, tròng mắt xoay vòng, nói với Đoạn Bối:
“Đoạn Bối, cậu nhìn nhìn thử Hạng Tường, đây mới là đàn ông đẳng cấp chân chính, anh cả chúng ta còn trẻ, ngũ quan ấn đường còn chưa nẩy nở, cậu muốn chỉnh cũng nên chỉnh giống như Hạng Tường mới đúng.”
Đoạn Bối thật không hổ là nhân vật a dua số một bên người Ngu Tư Ngôn,
“Cũng không phải, anh xem, con mắt của anh cả đẹp hơn anh Tường, cái mắt to này.”
Ngu Tư Ngôn bật cười, cười mắng:
“Mắt to cái rắm.”
Đoạn Bối say mơ mơ màng màng, nghe Ngu Tư Ngôn nói như vậy, hắn liền gật đầu,
“Đúng, mắt lỗ đít.”
“Đúng mẹ cậu!” Ngu Tư Ngôn một cốc bia hắt lên mặt Đoạn Bối.
Đoạn Bối khò khè xoa mặt, vô cùng thâm trầm nói:
“Ừ, anh cả đẹp trai hơn mẹ em.”
Mọi người cười ha ha, Lữ Việt trêu đùa hỏi:
“Vậy anh Tường của cậu thì sao?”
Đoạn Bối tủng tủng mũi, mí mắt còn khó mở ra nổi, nỗ lực mở mắt nhìn Hạng Tường nói:
“Anh Tường cũng đẹp trai, em xem xem. . .”
Hắn trái phải quay đầu, nhìn nhìn Ngu Tư Ngôn lại nhìn nhìn Hạng Tường, ngón tay khoa tay múa chân nói:
“Em muốn mắt to giống anh cả, mũi phải học anh Tường, thẳng thế này, cái trán rộng thêm chút, ừ. . . Hai ngươi đều trán rộng, em còn muốn đẩy xương gò má cao như anh cả, lông mày nha, phải sửa giống như anh Tường vậy, khí phách. . .”
Người chung quanh cười đến ngã trái ngã phải, Lữ Việt phải lái xe, không uống rượu, anh loay hoay cứng nhắc rất trúng ý Hạng Tường nói:
“Cậu sau này thẳng thắn đừng gọi anh cả, anh Tường, trực tiếp kêu bố mẹ, hoặc là mau mau đầu thai đi, xem hai người họ có thể sinh cậu ra hay không.”
Ngu Tư Ngôn chỉ coi là trò đùa, ném một cục xương về phía Lữ Việt,
“Ở đây nhiều xương như vậy cũng không chặn được cái miệng chó của anh, cầm đi, qua một bên ngốc gặm.”
Hạng Tường uống nhiều như vậy, WC cũng đi vài lần, nhưng vẫn không có chút men say, con ngươi thâm thúy của anh khắc lên người Lữ Việt, thật sâu nhìn thoáng qua, lại vô vị một lần nữa dời đi đường nhìn quay về trên người Ngu Tư Ngôn.
Đoạn Bối lại cằn nhằn thêm vài phút, đột nhiên hét lớn một tiếng đứng lên, hô:
“Các anh em, đi, đi thả nước lũ, không nín được nữa!”
Đoạn Bối không hô, mọi người đều không động, lúc này hô lên, 7 8 người đều đứng lên.
Đoạn Bối vỗ vỗ mập mạp vẫn ngồi bên cạnh Hạng Tường, cắt đứt mập mạp mời rượu, nguyên vẹn nói:
“Đi, đại béo, theo quân đoàn chúng ta cùng giết qua.”
Đại mập mạp đã bưng cốc, đang định uống một cốc với Hạng Tường, một tiếng gọi này, khiến cho người xấu hổ đầy mặt.
Lữ Việt đột nhiên đứng dậy, đỡ lấy Đoạn Bối đi tới chỗ toilet,
“Được rồi, đi thôi, y như mấy cô nàng ấy, đi tè còn kéo bè kết phái.”
Đoạn Bối lung lay lảo đảo đi vài bước, túm lấy Lữ Việt, lúc này dị thường tỉnh táo,
“Không đúng, anh Lữ, anh chưa uống gì? Sao cũng buồn tè vậy?”
Lữ Việt khóe miệng co giật, hắc, chả lẽ không uống thứ nước đái ngựa kia thì không được đi tiểu hả giời? !
“Được rồi, mau đi đi, muốn tè trong quần hả.”
Đoạn Bối say rượu, đầu óc lúc tốt lúc không tốt, hiện tại đầu óc đặc biệt rõ ràng,
“Anh Lữ, tự em đi được, anh không cần đưa, thật đấy, không tin em đi hai bước cho anh xem.”
Lữ Việt vừa kéo vừa túm Đoạn Bối đi tới chỗ toilet, quát dẹp đường:
“Được rồi, là tự tôi muốn đi, tôi đi WC hát 《Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông 》 cho mấy cậu nghe được chưa!”
Ngu Tư Ngôn cười đến đũa gắp thức ăn không ngừng run, kéo ra dáng cười nói với mập mạp sững sờ xem kịch:
“Mập mạp, định bưng tới bao giờ?”
Đại mập mạp lấy lại tinh thần, choáng đầu choáng não nói với Hạng Tường:
“Ặc, em xin lỗi, anh Tường, cái kia. . . Nhìn choáng váng.”
Hạng Tường phát hiện quả nhiên là vật họp theo loài, đám người này ngày thường nhìn rất bình thường, vừa rượu bia vào liền bại lộ bản tính, thật đúng với khuôn mẫu dở hơi của Ngu Tư Ngôn.
“Anh Tường, em là đến cảm ơn anh.”
Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường còn có Lữ Việt chưa đi được xa, dựng thẳng lỗ tai nghe lỏm đều sửng sốt.
Cảm ơn? Cái này là sao?
Mập mạp gãi gãi đầu, ngượng ngùng nói:
“Anh Tường, sáng sớm hôm nay anh đánh em một quyền.”
Lữ Việt ngừng bước, đây là ý gì? Thèm ăn đòn?
Mập mạp không phát hiện tất cả mọi người đều kinh ngạc, tiếp tục nói:
“Anh đánh vào bụng em. . .”
Ừ ừ, sau đó thì sao?
“Em bị táo bón bốn ngày rồi, uống rất nhiều thuốc, còn dùng cả loại thuốc đút vào hậu môn, đều không có hiệu quả, kết quả một quyền của anh liền đánh ra, em thật cảm ơn anh, anh Tường, anh thực sự là anh Tường nha! Em kính anh một ly!” (Vũ: khặc khặc khặc khặc, mẹ ôi!!!!)
Nói xong, mập mạp chân thành tha thiết ngửa đầu, đem cốc trong tay một ngụm uống hết.
Hạng Tường nghiến răng hàm đến ken két, Ngu Tư Ngôn trực tiếp rớt đũa, đỡ trán cười đến liên tục ho khan.
Hạng Tường cố nén xung động đánh người, sắc mặt xám sậm.
Mập mạp thấy Hạng Tường tức giận, hoa chân múa tay dùng sức giải thích.
Ngu Tư Ngôn giơ lên cánh tay vỗ Hạng Tường, kề sát bên tai Hạng Tường nói:
“Được rồi, đầu óc mập mạp không được tốt, đừng mặt hung dữ, cậu ta sẽ sợ.”
Sắc mặt Hạng Tường bởi vì một câu của Ngu Tư Ngôn mà chuyển biến tốt đẹp, anh hờ hững nhìn mập mạp nói:
“Không có gì, không cần cảm ơn.”

Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: