[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 5

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 5: Cuộc sống

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com

Trên đời này con người ta sinh ra thì dễ dàng, nhưng sống lại không dễ dàng như thế. Giờ khắc này Đông Phương Trữ Tâm cảm nhận sâu sắc lời này, ở Tuyết Thân vương phủ sự tồn tại của nàng là đặc biệt, bởi vì nàng không phải là chủ nhân cũng không phải đầy tớ ……

Ở Tuyết Thân vương phủ sống qua nửa tháng, vết thương trên trán nàng đã lành, mặc dù vậy nhưng vì không kịp thời chữa trị mà để lại vết sẹo nhàn nhạt, nhưng cái này cũng không ảnh hưởng lắm, vốn là xấu nữ nên thêm một vết sẹo cũng chẳng xấu hơn.

Ở nơi này nửa tháng, người của Tuyết thân vương phủ không liếc nàng một cái, Tuyết Thiên Ngạo trực tiếp quên mất sự tồn tại của nàng, mà không có Tuyết Thiên Ngạo ra lệnh người trong vương phủ cũng không dám cho nàng đi nơi khác, nàng chỉ có thể sống trong chuồng ngựa rách nát, giống như Tuyết Thiên Ngạo nói ngày đó, dung nhan của nàng chỉ xứng cùng súc sinh làm bạn.

Dùng vài châu sai giá trị không nhỏ còn xót lại trên đầu, Đông Phương Trữ Tâm đang trong tình huống tứ cố vô thân, đem đổi lấy một ít xiêm áo và vật dụng đơn giản.

Ban đêm ở chuồng ngụa có thể dọn một chỗ ngủ, ban ngày cũng chỉ có thể cùng làm bạn với ngựa, bởi vì nàng không được hoan nghênh ở Tuyết Thân vương phủ, nàng ở dưới ánh mắt thương hại cùng nhạo báng của mọi người cố gắng sống sót, mặc dù không thích ứng nhưng lại có thể tiếp nhận ……

“Vương phi, tại sao ngươi lại cho ngựa ăn, đây không phải là những chuyện ngươi làm, để cho tiểu nhân làm đi. ” Trời rất lạnh, Đông Phương Trữ Tâm bị đông lạnh, hai tay vốn trắng noãn mịn màng cũng nứt ra.

Nàng cười rất chân thành, ở chuồng ngựa sống nửa tháng, nàng cùng mấy chú ngựa phát sinh một loại tình cảm nói không rõ. Có lúc nàng lại nghĩ có khi ngựa so với người còn tốt hơn nha, ít nhất ngựa sẽ không trông mặt bắt hình dong, sẽ cùng nàng làm bạn.

“Tiết đại thúc, đừng gọi ta Vương phi, ngươi chê cười ta a, chuyện như vậy ta tại sao không thể làm, ta ngay cả chuồng ngựa cũng có thể ngủ không phải sao? ”

Nếu như là trước kia có người nói, nàng Đông Phương Trữ Tâm có thể ngủ ở chuồng ngựa, hơn nữa coi chuồng ngựa là nhà, nàng nhất định sẽ không tin tưởng, nhưng còn bây giờ thì sao? Đông Phương Trữ Tâm phát hiện vì sống tiếp nàng tựa hồ cái gì cũng có thể chịu đựng.

Người Đông Phương Trữ Tâm gọi là Tiết đại thúc, là một lão nhân hơn 50 tuổi, ông dành cả đời gắn bó với ngựa, là một người yêu ngựa, mà đối với Đông Phương Trữ Tâm ông cũng rất chiếu cố, Đông Phương Trữ Tâm một ngày ba bữa cơ hồ đều là ông mang tới .

“ Vương phi, ngươi đừng khổ sở, Vương gia sẽ phát hiện được lòng tốt của ngươi, Vương gia chẳng qua là vẫn còn tức giận, ngươi cũng hiểu chuyện này, hoàng …… thực là không nên làm như vậy” Tiết đại thúc cả đời làm việc ở vương phủ, đối với hoàng quyền ông tôn kính từ trong xương tủy, cho nên ông tuyệt không nói xấu hoàng thượng.

Đông Phương Trữ Tâm nhẹ nhàng cười một tiếng, đối với Tuyết Thiên Ngạo nàng không cách nào nói ra chữ hận, cái này quá nặng, nàng chẳng qua là oán trách hắn, dùng phương thức như thế như thế đối đãi nàng, ở trong chuyện này Đông Phương Trữ Tâm nàng vô tội, nàng bị hoàng quyền cùng mệnh nữ nhi trêu đùa.

Dĩ nhiên chuyện này cũng phải không tất cả đều là lỗi của Tuyết Thiên Ngạo, muốn trách chỉ có thể trách thánh chỉ kia, muốn trách thì trách lão Thiên trêu cợt, nàng là nữ tử bị hoàng thượng hạ chỉ gả cho người nào, ai cũng không thể không tiếp nhận, nàng tồn tại giống như một sự sỉ nhục.
Ai, nàng rất cố gắng sống tiếp, nàng rất cố gắng quên đi vết thương trên mặt, nàng rất cố gắng a, tại sao lão Thiên không thấy được vậy? Nếu như người có thể cùng ngựa giống nhau thì tốt, như vậy nàng có ít nhất một cái cơ hội chứng minh nàng Đông Phương Trữ Tâm sẽ không chỉ mang sỉ nhục tới không phải sao?

“ Tiết đại thúc, ta không trách bất luận kẻ nào, thật sự không trách ” Đông Phương Trữ Tâm tiếp tục cầm cỏ cho ngựa ăn, nghĩ đến nam nhân vẻ mặt lãnh khốc, chính là phu quân trên danh nghĩa của nàng.

Ngay cả phụ thân của nàng đều không bảo hộ nàng, không thương tiếc cho nàng , nàng như thế nào hy vọng xa vời một nam nhân xa lạ cho nàng quan tâm cùng yêu thương, nàng cũng không phải là người ai ai đều thích. Ngược lại nàng là quỷ, người người chán ghét. Im lặng nhìn bầu trời xanh thẳm trên đỉnh đầu, hôm nay là một ngày đẹp trời mùa đông khó có được, vận mạng của nàng tựa hồ cũng có thể như bầu trời này, rồi sẽ tốt hơn……

Đáy lòng của nàng mang theo hy vọng xa vời, hy vọng xa vời có một người có thể yêu thương nàng.

Nẫu thân nói Trữ Tâm là nữ tử tốt nhất trên thế gian này, sau này nhất định sẽ có một nam tử tốt nhất thiên hạ yêu thương Trữ Tâm, đây là hy vọng nho nhỏ dưới đáy lòng nàng, nàng rất hy vọng xuất hiện một người có thể bảo vệ nàng, Trữ Tâm nàng một mình mệt mỏi quá……
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: