[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 77

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

77

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

“Ân…”

Hai người miệng lưỡi dây dưa, Đông Phương Bất Bại đã đem bao nhiêu ghen tuông vừa rồi ném hết ra sau đầu.

Y và Dương Liên Đình phu phu nhiều năm, y sớm đã không còn vì thân thể khuyết thiếu của mình mà tự ti nữa rồi. Huống chi Dương Liên Đình sủng ái y vô hạn, tình thâm tựa biển, hai người lại sinh ra Bảo nhi, Húc nhi cùng Liên nhi, ba đứa nhỏ, Đông Phương Bất Bại hiện tại ngồi ở vị trí ‘đại’ phu nhân ngồi rất ổn. Không chỉ như thế, vì Dương Liên Đình vô hạn yêu thương sủng ái y, Đông Phương Bất Bại cũng học được chút thủ đoạn『 ngự phu 』.

“Đông phương…” Dương Liên Đình một bên hôn hôn, một bên cởi quần áo y.

Da thịt nhẵn nhụi trên người Đông Phương Bất Bại từng tấc từng tấc lộ ra.

Hai người từ khi bị phân tán ở Hắc Mộc Nhai, đã hơn ba tháng không hề thân mật qua. Đông Phương Bất Bại vừa mới sinh, mặc dù nội tạng, khí quan cùng miệng vết thương ở hậu huyệt đã khôi phục như lúc ban đầu, nhưng vóc dáng chưa hồi lại nhanh được, bởi vậy thắt lưng vẫn còn mập hơn bình thường một vòng, bụng nhỏ mềm mềm sờ thấy nhiều thịt thịt.

Dương Liên Đình sờ sờ cảm giác dưới tay không đúng lắm, cúi đầu nhìn, không khỏi “Ý” một tiếng, nhéo nhéo thắt lưng y.

Đông Phương Bất Bại đột nhiên bình tĩnh lại, nhớ tới mình mới sinh được năm ngày, vóc người còn xồ xề xấu xí. Giữa trưa lúc tắm rửa, y còn đứng trong bồn tắm nhìn bụng mình nhíu mày nhăn nhó một hồi lâu, ai ngờ đêm nay Liên đệ liền…

Đông Phương Bất Bại tim đập thình thịch, lập tức đẩy Dương Liên Đình ra, quấn y phục che lại người, sẵng giọng: “Liên đệ, không được xem. Hôm nay không làm nữa.”

Dương Liên Đình 『 tiễn 』đã lên dây cung, sao có thể không bắn? Ôm y lại trong lòng, nói: “Có sao đâu chứ, ta lại không chê ngươi, ta còn vui vẻ muốn chết đây… Vợ ngoan, để ta nhìn xem, sờ cảm thấy tốt lắm.”

Đông Phương Bất Bại xấu hổ đỏ mặt, phụng phịu: “Nói bậy cái gì.”
“Ta nói thật a. Ngươi trước kia rất gầy.” Dương Liên Đình hưng trí bừng bừng áp người lại lên giường, xé xé xé, y phục vừa khoác lên tanh bành hết trơn.

Hắn cúi đầu tại bụng nhỏ của Đông Phương Bất Bại thơm thơm, còn cố ý kêu lên: “Ai da, thật là mềm, thật thoải mái.”

“Mặc kệ ngươi!” Đông Phương Bất Bại sắc mặt hồng hồng, thấy Dương Liên Đình còn cố ý khiêu khích, không khỏi che mặt kêu lên: “Đừng hôn nữa, mắc cỡ chết ta.”

Hắn toàn thân trên dưới, còn chỗ nào chưa bị Dương Liên Đình hôn qua chứ. Nhưng cũng không biết vì sao, lúc này thấy Dương Liên Đình dai dẳng hôn hôn bụng mình, y liền cảm thấy mắc cỡ vô cùng, cảm giác như quay lại thời hai người mới ở bên nhau.

Dương Liên Đình xác thực rất thích bụng nhỏ của y. Phải nói rằng Đông Phương Bất Bại có vóc người rất tiêu chuẩn, không có da thũng thịt thừa, cơ bắp rõ ràng, mặc dù ngày thường ít thấy y luyện công, nhưng cơ bụng vẫn hết sức hoàn mỹ, bằng phẳng hữu lực. Hiện tại vóc dáng y sau sinh còn chưa khôi phục, lưng bụng còn chút mỡ mềm, sờ vào có một loại cảm giác mới mẻ, mềm mại vô cùng.

Lúc đó sinh bảo nhi, cũng không biết thế nào, Đông Phương Bất Bại khôi phục rất nhanh. Bọn hắn lần nữa hoan hảo, cũng là chuyện nửa tháng sau, cho nên hắn không thực sự chú ý vóc người của y khi đó.

Dương Liên Đình nghe thấy Đông Phương Bất Bại than thở oán trách, thấy y thật sự thẹn thùng rồi, kể cả lỗ tai đầy đặn cũng ửng hồng hồng, không khỏi trong lòng đại động.

“Đông phương, ngươi rất khả ái!”

Dương Liên Đình như lang giống như hổ đi tới, mành giường buông xuống, từng kiện y phục bay ra.

Đông Phương Bất Bại bị hắn lột sạch, xấu hổ với vóc dáng hiện tại, vội vã bắn một chưởng dập tắt nến, muốn chui vào chăn trốn.

Dương Liên Đình không ngờ y hành động nhanh như thế, nhoáng một cái cả gian phòng đã tối om, người cũng khó thấy.

Hắn buồn cười mà cách chăn vỗ vỗ chỗ cái mông Đông Phương Bất Bại hở ra, tà nịnh nói: “Mỹ nhân, gia tới đây!” Vừa nói bàn tay vừa mở góc chăn, chui vào.

“Ân ân… a —— ”

“Ha, ha… Đông Phương, động chút…”

“Tử quỷ, ngươi áp nhanh như thế, ta động thế nào… A, a —— ”

Dương Liên Đình vuốt ve mông y, dùng sức vỗ vỗ, nói: “Chân quấn chặt chút… Đúng vậy… Phù…”

“Ân, a…”

Hai người 『 nổi hứng 』 hoan hảo, thanh âm cũng quên khống chế, giường lớn bị bọn hắn ‘vận động’ đến nỗi kêu ken két.

Dương Ái Húc mờ mịt mở đôi mắt xanh to tròn, miệng phát ra hai tiếng lầm bầm. Tiểu hài tử tóc đen bên cạnh cũng theo đó lầm bầm mấy tiếng, hai tròng mắt vẫn nhắm tịt.

『 Ngươi nghe, tiếng gì đấy nhỉ? 』

『 Không biết nha… Chúng ta ngủ tiếp đi, buồn ngủ quá nga. 』

『 Ta cũng buồn ngủ. Ai nha, ngươi đừng chọc ta nha. 』

『 Uh uh… 』

Hai cái anh nhi dùng cách người lớn không thể giải thích, ngôn ngữ tinh thần sóng cũng thuộc loại chỉ trẻ con mới có trao đổi một chút, rồi lại nghiêng đầu nghệt mặt ngủ tiếp. Bất quá trong lòng hai đứa đều thầm nghĩ: hảo ầm ĩ nga.

“Lão bà… Mông càng lúc càng đầy đặn rồi…”

“Đáng ghét.”

“Hắc hắc, ta thích.”

“Ai nha, ngươi, ngươi làm cái gì đây?”

“Ngươi không phải dùng chỗ này cho bọn nhỏ bú sao? Trước cho ta thử một lần đã.”

“Đừng, đừng… Đừng mút… Đau…”

Dương Liên Đình trong bóng tối bị Đông Phương Bất Bại câu dẫn, môi tại điểm đỏ thắm trước ngực y dùng sức hút.

Đông Phương Bất Bại bị hắn hút đến cả người mềm nhũn, chân cũng hết sức không vắt nổi lên thắt lưng hắn nữa.

Dương Liên Đình rời khỏi ngực y, lại dùng lực xuyên vào. Đông Phương Bất Bại phát ra tiếng rên rỉ vui vẻ, vòng eo cong lên, tùy theo luật động của hắn mà dao động không ngớt.

“A, a… Không, không được, Liên đệ…”

“Thêm một lần. Ha, ha…”

“… Liên đệ, ngươi hảo lợi hại. Mạnh quá.”

“Ha ha ha… Ngươi đồ yêu tinh này. Chúng ta lai một lần!”

“Không nên… Ân ân, a…”

“Ầm ĩ chết đi được! Có gì vui vẻ chứ!” Len ở phòng cách đó không xa, buồn bực bịt lỗ tai.

Tại thế giới này tinh thần lực quá cường hãn cũng không tốt, hắn đã đem thính lực của mình hạ đến trình độ thấp nhất rồi, cư nhiên còn có thể nghe được thanh âm vọng ra từ phòng đó.

Làm một người tương lai không còn ham muốn dục vọng, Len thật không rõ cái loại vận động nguyên thủy đó có cái gì thú vị. Nhưng là xem Dương Liên Đình cùng Đông Phương Bất Bại làm một lần lại một lần, đến quá nửa đêm cũng không có dấu hiệu đình chỉ, không khỏi âm thầm níu lưỡi.

Sẽ không phải là vì bị ta vừa rồi vui đùa nên bị kích thích đấy chứ? Ái chà, xem ra lão bà nhà Rox cũng rất thú vị.

Ý nghĩ này của hắn cũng tương đối đúng.

Đông Phương Bất Bại một đêm này tận lực quấn lấy Dương Liên Đình làm không ngừng, trong lòng phát thệ muốn 『 vắt 』 sạch nam nhân nhà mình, cho ngày mai đỡ phải thấy 『 yêu tinh 』kia mà động dục!

Dương Liên Đình đâu biết suy nghĩ của y. Chỉ cảm thấy đêm nay lão bà hảo phối hợp nga, còn khen mình lợi hại, làm được sảng khoái vô cùng. Quả nhiên là tiểu biệt thắng tân hôn a.

“Phụ thân, vành mắt người vì sao đen như vậy? Tối hôm qua ngủ không ngon?”

Ngày thứ hai sáng sớm Dương Bảo Nhi chạy đến thỉnh an phụ mẫu. Tiểu nhân tinh này liếc mắt một cái liền nhìn ra vành mắt đen sì của Dương Liên Đình.

Dương Liên Đình khụ một cái, nói: “Không có gì. Ừm… Hai đệ đệ của con có chút khóc nháo.”

Hai đứa nhỏ Dương Ái Húc cùng Đông Phương Ái Liên nằm trong nôi đều giận dữ.

Bọn nó khóc nháo? Có đứa trẻ nào thông minh được như chúng nó không chứ? Ăn no rồi liền ngủ ngoan cả đêm, đến bây giờ cũng không khóc nháo, đâu có như hai vị phụ mẫu đại nhân, ầm ĩ quấy bọn nó cả một đêm!

Đáng tiếc bọn nó còn quá nhỏ, không ai nghe được tiếng lòng của bọn nó.

Dương bảo nhi tin thật, còn chạy qua chọt chọt hai má bánh bao núng nính của hai tiểu đệ đệ, 『 uy hiếp 』 nói: “Sau này không được làm ồn phụ thân cùng nương thân đi ngủ nga. Nếu không tỷ tỷ liền kiểm tra cơ thể các ngươi.”

Hai đứa nhỏ đồng loạt cấm thanh, kể cả tinh thần sóng cũng an tĩnh xuống.
.

Phái Tung Sơn vì chưởng môn bị sát hại, cả phái đại loạn, phái lượng lớn nhân thủ xuống núi truy kích hung thủ. Trạch viện nơi bọn Đông Phương Bất Bại trụ lại tất nhiên cũng bị một đám người hung ác của phái Tung Sơn lục soát.

Chỉ là Len dùng tinh thần ám thi, những người đó đến thực hung ác, đi thực hồ đồ, chỉ coi nơi đây như một trạch viện tầm thường.

Đông Phương Bất Bại không nhịn được hừ nhẹ: “Liên đệ, vị Lan huynh này của ngươi cũng lợi hại ra phết.”

Dương Liên Đình khụ một tiếng, hết lời.

Nhưng Dương Bảo Nhi ở bên lại vui vẻ, sùng bái nói: “Đúng vậy, nương thân, Lan thúc thúc thật lợi hại.”

Đông Phương Bất Bại nghe thấy không vui, còn có chút khó chịu. Thầm nghĩ con gái mình tân tân khổ khổ nuôi lớn, thế nào lại hướng về người ngoài rồi?

Hắn nói: “Bảo Nhi, ngươi rất thích Lan thúc thúc sao.”

Dương Bảo Nhi không nghe ra trong lời nói của nương thân có vị chua chua, cao hứng đáp: “Đúng vậy. Bảo Nhi thích nhất Lan thúc thúc. Bảo Nhi quyết định lớn lên sẽ lấy Lan thúc thúc làm vợ.”

“Phốc —— khụ khụ…” Dương Liên Đình đang uống trà, nghe vậy phun hết cả ra, ho mãi không ngừng.

Đông Phương Bất Bại cũng có chút nghệt mặt, nói: “Bảo Nhi, ngươi là nữ hài tử, Lan thúc thúc mới là nam nhân.”

Dương Bảo Nhi còn đang nghịch lỗ tai của hổ đầu ( hổ đầu đều nhanh biến thành con cún rồi = =), nghe vậy đầu cũng không nâng, thuận miệng nói: “Có sao đâu. Lan thúc thúc nói ở thế giới của hắn, có thể tùy tiện hoán đổi cơ thể. Đến lúc đó Bảo Nhi liền biến thành nam nhân, giống đệ đệ có tiểu kê kê, như vậy không phải có thể lấy Lan thúc thúc rồi sao.”

Dương Liên Đình đã nói chuyện tương lai cả nhà hắn sẽ cùng nhau đến một thế giới khác cho Bảo Nhi, mấy ngày nay Bảo Nhi vẫn quấn quýt với Len, bắt hắn kể chuyện ở thế giới tương lai.

Dương Bảo Nhi tuổi nhỏ, năng lực tiếp nhận lớn, Len vừabắt đầu kể, liền kể cả tấn chuyện, Dương Bảo Nhi đều ghi nhớ. Hiện tại đối với chuyện thế giới tương lai, sợ rằng bé còn biết nhiều hơn cả nương thân nhà mình.

Đông Phương Bất Bại bất ngờ, ngơ ngác hỏi Dương Liên Đình: “Liên đệ, chỗ đó… Chỗ đó còn có thể tùy tiện sửa đổi cơ thể sao?”

Dương Liên Đình nói: “Cũng không phải tùy tiện đổi là được. Có yêu cầu phải đề xuất lên trên, Chính phủ sẽ xem tình huống rồi xử lý. Tinh thần thể có năng lực càng mạnh, thọ mạng càng dài, nhưng nhục thể của loài người không thể sinh tồn lâu như thế, cho nên cứ đến tuổi, hoặc là có tình huống đặc biệt, ví dụ như cơ thể bị tổn thương nghiêm trọng, thì đều có thể thay thế.”

Hắn thấy Đông Phương Bất Bại có chút không hiểu, suy nghĩ một chút nói: “Ngươi cứ hiểu nó giống như di hồn đại pháp vậy. Cùng một linh hồn đem chuyển qua một khối thân thể khác.”

Đông Phương Bất Bại hít sâu, hiển nhiên là đang hết sức kinh hãi.

Dương Bảo Nhi hưng phấn nói: “Phụ thân, chúng ta bao giờ thì đi cố hương của phụ thân a? Bảo Nhi hảo muốn biến thành nam hài tử.”

Dương Liên Đình vuốt vuốt đầu bé, nói: “Bảo Nhi, làm một tiểu thục nữ rất tốt, vì sao muốn biến thành nam hài tử chứ?”

Dương Bảo Nhi nói: “Nam hài có tiểu kê kê a.”

Dương Liên Đình cạn lời. Hắn thật sự rất muốn hỏi con gái, vì cái gì con muốn tiểu kê kê???

Hắn không biết, Dương Bảo Nhi kỳ thật chỉ bởi vì mình không có, cho nên tò mò mà thôi. Với lại, làm nam hài tử mới có thể lấy vợ chứ, nữ hài tử chỉ có thể bị lấy. Lan thúc thúc xinh đẹp như thế, người xinh đẹp như vậy là phải làm vợ, không thể làm lão công, cho nên bé muốn làm nam hài tử. ( *mồ hôi* không biết do ai dạy… = =)

Hết chương 77
Edit: Robin

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: