Trái chủ hãn phu – Chương 64

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 64: Miêu nhi.

Đoạn Bối và Lữ Việt không đi được mấy bước đều nở nụ cười, Lữ Việt còn tốt, vì không đắc tội Hạng Tường, chỉ dám nghẹn, nhưng Đoạn Bối uống nhiều, vừa cười rộ lên liền vô biên giới.
Lúc này, đám người đi WC cũng đã trở về, nghi hoặc mà hỏi thăm:
“Đây là làm sao vậy? Cười thành như vậy.”
Lữ Việt đem miệng ngậm chặt như hến, khuôn mặt bí hơi đến đỏ bừng, nào dám mở miệng, vừa mở miệng chính là phụt cười.
Đoạn Bối bỗng đẩy ra Lữ Việt, một bên rống một bên nhào tới toilet,
“Ai nha, xong rồi xong rồi, cười són ra nước tiểu rồi!”
Ngu Tư Ngôn ôm lấy cổ Hạng Tường, cái trán để trên vai Hạng Tường, cười đến tay chân như nhũn ra, cả người rung động, thở cũng lao lực, người này còn chưa cười xong, lại ra trạng huống mới.
“Đừng đừng, đó là WC nữ. . .”
Có người mắt sắc thấy Đoạn Bối nhào nhầm cửa, vô cùng khẩn trương cao giọng quát lại, còn chạy vài bước đến phía trước.
Nhưng nào theo kịp Đoạn Bối nhanh như gió!
Trong giây lát WC nữ phát ra giọng nữ cao,
“A! ! Cái tên biến thái, lưu manh, cút ra ngoài! A! !”
Ngu Tư Ngôn có chút lo lắng lại nhịn không được muốn cười, mau mau sai người đi xem thế nào, bản thân cũng chống vai Hạng Tường đứng lên, một bên nhìn xung quanh toilet bên kia một bên thường thường nhịn không được phì cười một tiếng.
Người nhìn không dám đi vào, càng không dám nhìn vào trong, chỉ có thể đứng ở cửa kêu Đoạn Bối mau mau lăn ra đây.
Nhưng giờ van nước lũ đã mở, nào còn nín nhịn đóng lại được, một đám người lo lắng chờ tới càng là tiếng kêu sắc nhọn cùng nước lũ rào rào vang dội.
Ngu Tư Ngôn nghe thanh âm phụ nữ khiếp sợ đến sắp khóc, dáng cười nhất thời biến mất, lạnh lùng nói:
“Xách người ra đây cho tôi.”
Mấy người đứng ở cửa WC lúc này mới phản ứng tới,
“Em ơi, bọn anh đi vào lôi hắn ra có được không?”
Cô nàng vừa hoảng vừa sợ đáp lại, mấy người lập tức chạy ào vào tóm người ra.
Lúc Đoạn Bối bị đẩy ra WC nữ còn đang ngã trái ngã phải kéo khóa quần, lắc lắc cái cổ lớn tiếng nói:
“Anh đi nhầm, thực sự, cô em, anh thật sự không phải đi vào nhìn em đâu, anh chỉ là thấy không rõ biển chỉ dẫn.”
Kéo quần xong, Đoạn Bối chớp mắt vài cái, sức mạnh đại phát, vùng khỏi mấy người anh em lôi kéo hắn, trở tay nài ép lôi kéo cô nàng sợ hãi đi ở phía sau, chỉ vào hình người trên ván cửa, tích cực nói:
“Cô em, em xem, trên cái cửa này mẹ nó đâu có viết chữ, bên nữ các em chỉ có hai cái vòng vòng trên hình tam giác, ” lại xoay qua chỉ vào cửa WC nam, “Em xem, bên đàn ông bọn anh chỉ có một cái vòng vòng chấm dưới cái tam giác ngược, anh vừa luống cuống, nào thấy rõ được! Em. . . Em coi như anh mắt kém, anh, anh xin lỗi em!”
Nói, buông tay ra, lui về phía sau một bước, cúi thắt lưng thật sâu về phía cô nàng, nặng nề cúi đầu, bình thường cúi thì không sao, lúc này rượu bia thoáng cái xông lên não, Đoạn Bối lộn nhào một cái chúi đầu về phía sàn nhà.
Mấy người chung quanh mắt thấy Đoạn Bối xin lỗi, còn tưởng rằng chuyện này cứ thế là qua, ai biết trạng huống chồng chất, còn chưa kịp đỡ Đoạn Bối đứng lên, người đã ngã quỵ trên đùi con gái người ta, đầu vùi vào trong váy cô nàng.
Cô nàng thét chói tai, một cước đá văng Đoạn Bối, nhưng Đoạn Bối say khướt, coi như cây cột ôm lấy chân người ta, một chút cũng không chịu buông, cô nàng vừa đánh vừa đá, mấy người anh em cũng lôi kéo, nhưng lại không giãy được sức lực của Đoạn Bối.
Ngu Tư Ngôn vừa nhìn không ổn, bước một bước dài đi ra.
Thỏ chọc nóng nảy còn cắn người, huống chi là con gái Trùng Khánh, Đoạn Bối hoàn toàn kích lên cơn tức của cô nàng.
“Bà đây diệt cái con rùa nhà mi!”
Cô nàng vừa rồi còn nhu nhược muốn khóc đột nhiên bạo phát, hất chân một cái cưỡi lên eo Đoạn Bối, hai tay như hai cánh quạt điên cuồng múa may, liên tục túm xé tóc ngắn trên đầu Đoạn Bối, không được mấy cái liền nhổ ra một nắm một nắm tóc, trên đầu Đoạn Bối cũng sinh ra vô số đường máu.
Ngu Tư Ngôn vừa bước ra hai bước bỗng dưng phanh lại, một đám đàn ông cũng không tính toán với phụ nữ nhất thời cũng khựng tại chỗ, không biết phải làm thế nào, chỉ có thể mắt mở trừng trừng nhìn Đoạn Bối bị đè trên đất nhe răng nhếch miệng kêu.
Mấy người đứng ở bên chiến trường có mấy lần vươn tay muốn kéo cô nàng phát điên kia ra, chẳng qua nhìn tư thế kia, lại đều rụt về.
Từng đôi mắt tất cả đều hội tụ lên người Ngu Tư Ngôn, loại chuyện này, anh cả lên!
Ngu Tư Ngôn cơ mặt căng thẳng, huyệt Thái Dương thình thịch nhảy, đảo mắt nhìn về phía Lữ Việt ý bảo:
Anh đi!
Loại chuyện thế này dĩ vãng đều là Lữ Việt xử lý, chẳng qua lần này Lữ Việt chuồn mất tiêu.
Anh ngồi về chỗ cũ, thanh âm không lớn không nhỏ nói:
“Nhìn tôi làm gì, các cậu đều không có biện pháp tôi có biện pháp gì, cậu ta đây là điển hình tự tìm đường chết, để cậu ta ăn chút giáo huấn đi.”
Ngu Tư Ngôn híp mắt nhìn Lữ Việt vài giây quai hàm càng cắn càng chặt, sau đó thân hình khẽ động, đi về phía Đoạn Bối.
Chẳng qua có người nhanh hơn cậu.
Hạng Tường một tay kéo Ngu Tư Ngôn ra sau, sượt qua cánh tay trái Ngu Tư Ngôn, chân dài mười bước đi tới bên cạnh cô nàng kia.
Lữ Việt nhìn chằm chằm bóng lưng Hạng Tường, cong ra một mạt cười gian, ngón trỏ tay phải có tiết tấu rất nhanh gõ gõ ở trên đùi.
Hạng Tường nhanh tay lẹ mắt nắm hai cổ tay cô nàng, tiếng nói trầm thấp từ tính mê hoặc người,
“Móng tay gãy rồi kìa.”
Cô nàng biểu tình vặn vẹo, tức giận đến lồng ngực kịch liệt phập phồng trong nháy mắt ngừng lại động tác, vẻ mặt khẩn trương nghiêng đầu nhìn về phía móng vuốt nhọn của mình, xác nhận móng đẹp mạnh khỏe, lúc này mới giương mắt nhìn về phía Hạng Tường.
Ưu thế tướng mạo thực sự là nơi nào cũng có thể hiển hiện.
Mỹ nữ vừa nhìn thấy khuôn mặt Hạng Tường, lý trí rụt rè trong chớp mắt thu hồi.
Hạng Tường buông tay, đứng thẳng thân thể, giống như quân vương từ trên cao nhìn xuống bao quát, lạnh nhạt nói:
“Phụ nữ không nên tùy tiện cưỡi trên thân đàn ông.”
Không biết là vừa rồi đánh quá mức khí thế hay là thẹn thùng, cô nàng vẻ mặt đỏ bừng. Cô đè váy từ trên người Đoạn Bối đứng lên, xấu hổ nhìn Hạng Tường vài lần, lại không biết nên nói gì mới tốt.
Mấy người chung quanh hợp lực đem Đoạn Bối từ trên đất túm lên.
Hạng Tường không mang bất cứ sắc thái cảm tình gì nói:
“Người này uống say, đi nhầm chỗ, chuyện sau đó cũng là ngoài ý muốn, hắn cũng đã nói xin lỗi, cô muốn đánh cũng đánh rồi, nếu cô còn cảm thấy giận, trong lòng không thoải mái, anh cả nhà tôi có thể giữ người lại cho cô, chờ hắn tỉnh, bảo hắn phụ trách.”
Bầu không khí xung quanh lập tức hân hoan lên, cả đám đàn ông đều ồn ào phụ họa Hạng Tường.
Lữ Việt mười ngón cùng dùng gõ lên ipad, không khỏi cảm thán lắc đầu.
Độc, thật mẹ nó quá độc! Ngu Tư Ngôn vừa mới đáp ứng tìm cô dâu cho Đoạn Bối, cư nhiên thừa dịp loại chuyện này tính toán thay Ngu Tư Ngôn giải quyết sự việc tạp vụ, nói là tinh ranh cũng chẳng đủ, thật thật đại hắc hóa!
Đúng lúc này, Quải Tử chẳng biết từ bao giờ chạy ra quán đem mấy cô gái đi cùng cô nàng kia tìm về, dẫn theo đi vào.
“Miêu nhi, làm sao vậy?”
Một cô gái mái tóc tomboy, ngực phẳng mặc quần đùi cùng đai đeo quần bó sát người đi tới bên người Hạng Tường đầu tiên, hai mắt nóng nảy tàn bạo trừng một vòng,
“Một đám đàn ông các người bắt nạt một cô gái, đúng là có thể diện đấy!”
Lửa vừa bốc lên, mấy người phụ nữ còn lại cũng hùng hùng hổ hổ xông tới, Ngu Tư Ngôn nhất thời một cái đầu hai cái lớn.
“Đừng náo loạn, mọi người hiểu lầm rồi, mình không sao, bọn họ có người uống say, đụng phải một chút mà thôi!”
Tuy con gái cảm tính nhiều hơn lý tính, nhưng cũng không phải nói mấy câu là lừa qua được.
“Cậu nha đánh rắm, đụng một cái mà ầm ĩ thành thế này hả, có phải bọn họ chiếm tiện nghi cậu không? !”
Khuôn mặt Miêu nhi là điển hình cô nàng Trùng Khánh ngoan ngoãn, làn da bóng loáng, y như một con búp bê, xác thực là tiểu mỹ nữ dễ chọc phải sắc lang.
Chẳng qua vừa mở miệng, hình tượng ngọt ngào phút chốc đổ nát,
“Thôi đi, ai dám chiếm tiện nghi bà đây, mẹ tôi còn không thiến hắn.”
Ngu Tư Ngôn lau mặt, giật lại cái ghế ngồi xuống, quay đầu không muốn nhìn mấy cô nàng này, vừa rồi cậu là nghe tiếng cô ta sắp khóc lên mới định quản, kết quả. . .
Phụ nữ quả nhiên là sinh vật phức tạp!
Cô nàng tomboy rõ ràng không tin, không nghe theo không buông tha không chịu đi, nhất định phải làm rõ chuyện này, ngay cả chủ quán tới khuyên cũng vô dụng.
Đang lúc nước sôi lửa bỏng, đương sự một vị khác, đã say thành một bãi đột nhiên nhắm mắt hô một câu:
“Đệt mợ, đau chết ông đây, ông đây là ngã vào máy bào hả giời?”
Nói xong còn lung tung vuốt sau gáy mình.
Đám con gái nhao nhao ồn ào nhất thời đem ánh mắt tụ đến đỉnh đầu Đoạn Bối cúi xuống.
Hay cho một bộ trụi tóc máu chảy đầm đìa!

Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: