[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 78

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

78

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

Mấy người Đông Phương Bất Bại ở lại trạch viện này một tháng, trong lúc ấy cả giang hồ đều loạn cào cào hết lên.

Thang Anh Ngạc nguyên là phó chưởng môn phái Tung Sơn, lúc này Tả Lãnh Thiền chết, hắn liền danh chính ngôn thuận mà ngồi lên chức chưởng môn.

Bởi vì thủ pháp sát hại Tả Lãnh Thiền rất giống với võ công Nhạc Bất Quần sử dụng ngày đó trên Phong Thiện đài, hơn nữa phái Hoa Sơn vừa rời khỏi không lâu, Nhạc Bất Quần lại trở thành minh chủ Ngũ Nhạc, nên đối tượng hoài nghi số một chính là lão.

Thế là phái Tung Sơn lập tức trở mặt với Hoa Sơn, minh ước cũng hủy.

Mà tin tức Nhậm Ngã Hành tẩu hỏa nhập ma, Đông Phương Bất Bại cũng cho người thả ra giang hồ. Trên đỉnh Hắc Mộc Nhai hỗn chiến tái khởi, Nhậm Doanh Doanh nghe tin, lập tức khóc lóc đau khổ chạy về, đáng tiếc vẫn chậm một bước, Nhậm Ngã Hành không chỉ đã hạ táng, mà cả Hướng Vấn Thiên cũng chết mất xác.

Đồng Bách Hùng sớm có bất mãn với Hướng Vấn Thiên, cấu kết với mấy vị trưởng lão, hợp lực tru sát Hướng Vấn Thiên. Nhậm Ngã Hành vốn là giáo chủ tiền nhiệm, mọi người không hề thương tổn thi thể lão, mà là theo giáo quy hạ táng. Nhậm Doanh Doanh tìm mấy ngày, đến một chân vực heo hút vắng vẻ, buồn bã chấn kinh nhặt xác cho Hướng Vấn Thiên.

Cũng may những người khác không làm khó nàng, dù sao Đông Phương Bất Bại trước kia cũng đối xử với nàng tốt lắm, còn phong nàng làm Thánh cô, người nợ nhân tình của nàng trên Hắc Mộc Nhai cũng không ít.

Nhậm Doanh Doanh đợi xong tang lễ của Nhậm Ngã Hành và Hướng Vấn Thiên xong xuôi, cũng biết Hắc Mộc Nhai đã không còn chốn dung thân cho nàng, mà toàn bộ tâm tư của nàng đều tại trên người Lệnh Hồ Xung, rời khỏi thần giáo cũng là chuyện tốt, liền buồn bã xuống núi.

Chuyện đều mới phát sinh trong khoảng một tháng gần đây, Dương Liên Đình thông qua thám tử nghe ngóng tin tức trên Hắc Mộc Nhai, phản ứng đầu tiên là hỏi Đông Phương Bất Bại: “Đông phương, ngươi muốn trở về không?”

Đông Phương Bất Bại cười cười, nói: “Liên đệ, ta hiện tại là thê tử của ngươi, có ngươi cùng Bảo nhi, Húc nhi cùng Liên nhi là đủ rồi, ngôi vị giáo chủ kia, ai muốn làm thì cứ làm đi thôi, ta sẽ không trở về nữa.” Vừa nói vừa hừ lạnh một tiếng: “Bọn Đồng đại ca xuống tay thật nhanh, lão hỗn đản Hướng Vấn Thiên ta còn đang nghĩ muốn tự tay giải quyết đây.”
Dương Liên Đình ha ha cười, nói: “Dù sao Nhậm Ngã Hành đã chết, Hướng Vấn Thiên đã bồi lão lên trời, ngươi cần gì tự mình động thủ. Nếu ngươi vẫn khó chịu, chúng ta tìm người khác xử chơi.”

Người đã chết không thể sống lại, Đông Phương Bất Bại mặc dù cảm thấy không thể tự tay đâm cừu nhân, rất không thoải mái, nhưng hiện tại hắn có nhi có nữ, không thèm chấp nhất mấy chuyện này nữa.

Dương Liên Đình nói: “Nhưng dù ngươi không về, ta vẫn phải về thần giáo một lần.”

Đông Phương Bất Bại hỏi: “Liên đệ, ngươi muốn làm gì?”

Dương Liên Đình đáp: “Ta không giấu ngươi. Chuyện Tiểu Đào… Khụ, Thôi Nguyệt Đào ta phải đi giải quyết. Mặt khác ngôi vị giáo chủ cũng phải tìm một người thích hợp kế nhiệm, không thể tùy tiện để tất cả mọi người tranh đoạt, loạn căn cơ thần giáo.”

Đông Phương Bất Bại gật đầu, y đã gắn bó với thần giáo nhiều năm, tình cảm thâm hậu, nói: “Đã như vậy, Liên đệ ngươi trở về xử lý đi. Ta ở đây chờ ngươi.” Y cố ý không ra mặt.

Hai người thương lượng thỏa đáng, liền quyết định phân nhau hành động. Dương Liên Đình quay về Hắc Mộc Nhai, Đông Phương Bất Bại ở lại đây chiếu cố bọn nhỏ, mặt khác y còn muốn tìm tìm Nhạc Bất Quần trêu chọc. Y đã đáp ứng Tả Lãnh Thiền, muốn đưa Nhạc Bất Quần cùng xuống bồi lão, tự nhiên sẽ không nuốt lời.

Dương Liên Đình trở về Hắc Mộc Nhai, đám người Đồng Bách Hùng thấy hắn hết sức kinh hỉ.

Thôi Nguyệt Đào ngày ấy vì ảnh hưởng từ vụ nổ mạnh nên thương thế nghiêm trọng, quả nhiên vẫn bị Nhậm Ngã Hành âm thầm 『 bảo hộ 』 .

Dương Liên Đình tìm kiếm bằng tinh thần lực, cuối cùng cũng thấy, xem nàng hình dạng của nàng, không khỏi thật sâu mà than thở.

“Tiểu Đào, ngươi việc gì phải vậy.”

Thôi Nguyệt Đào sau vụ nổ, không chỉ bị phế võ công, còn đứt một cánh tay, hủy dung toàn bộ khuôn mặt. Trên khuôn mặt nàng hiện tại mang mạng che thật dày, nhưng Dương Liên Đình bằng tinh thần lực thâm hậu, tự nhiên có thể xuyên qua lớp mạng che để nhìn thấy diện mạo kinh khủng phía sau.

Thôi Nguyệt Đào mấy tháng nay một mực dưỡng thương, thấy Dương Liên Đình cũng không bất ngờ, thản nhiên nói: “Dương đại ca, ngươi quả nhiên không chết.”

Dương Liên Đình cười khổ: “Ngươi rất hy vọng ta chết sao?”

Thôi Nguyệt Đào nói: “Dương đại ca, ta tất nhiên không hy vọng ngươi chết. Nếu như nói trên Hắc Mộc Nhai còn có ai khiến cho ta lưu luyến cùng áy náy, thì đó chính là ngươi.”

Dương Liên Đình than thở một tiếng, không có nói chuyện. Hắn hiện tại đối với tình cảm nguyên thuỷ của loài người đã có chút hiểu biết, đối với Tiểu Đào hắn có một loạ cảm giác nói không nên lời vừa tiếc hận cùng khổ sở.

Thôi Nguyệt Đào ngược lại không thấy thế, đột nhiên nhẹ nhàng nói: “Y còn sống không?”

Dương Liên Đình biết nàng hỏi ai, đáp: “Tốt lắm. Hắn cùng ta một chỗ.”

Tiểu Đào nghe vậy, thần sắc có chút phức tạp. Cảm xúc của nàng đối với Đông Phương Bất Bại không rõ phải nói ra sao. Trước khi biết y là người sát hại cả gia đình mình, Tiểu Đào vẫn vừa sùng kính, vừa lại kính sợ y. Không chỉ coi y như giáo chủ, đồng thời cũng dưới đáy lòng cũng xem y như『 sư phụ 』. Nhưng…

Tiểu Đào trầm mặc chốc lát, nói: “Ngày đó lời y nói… Là thật sao? Hài tử kia… Còn có trong bụng y…”

Dương Liên Đình không có gì không thể thừa nhận địa, thản nhiên nói: “Là thật. Bảo nhi cùng bọn nhỏ cũng tốt lắm. À, đúng, hài tử đã sinh ra rồi, là một đôi song bào nam hài.”

Hắn khi nói đến ái thê cùng hài tử, trong mắt toát ra một cỗ ấm áp vui vẻ, khóe miệng cũng cong cong một mảnh ôn nhu.

Tiểu Đào nhìn hắn một cái, lẩm bẩm nói: “Nguyên lai đúng là thật. Y thật sự… Biến thành nữ tử rồi sao…”

Dương Liên Đình không trả lời nàng, nói: “Tiểu Đào, sau này ngươi định thế nào?”

Tiểu Đào nghe vậy có chút mờ mịt: “Ý định? Lẽ nào ngươi không giết ta?”

Dương Liên Đình lặng đi một chút, lập tức mỉm cười nói: “Tiểu Đào, ngươi là một cô nương tốt. Chúng ta từ nhỏ cùng nhau lớn lên, thanh mai trúc mã, ta sao có thể giết ngươi.”

“Nhưng là, nhưng là…” Tiểu Đào nhớ tới Đông Phương Bất Bại, nhớ tới thủ đoạn của y, không khỏi nhẹ rùng mình, đột nhiên có chút bi thương nói: “Y cũng không có ý giết ta sao?”

Dương Liên Đình nghiêm mặt nói: “Tiểu Đào, Đông Phương cũng không có ý định giết ngươi. Mặc dù ngươi làm ra chuyện thương hại gia đình ta, nhưng là hết thảy cũng đã qua, chúng ta cũng đều bình an vô sự, ngược lại là ngươi, mất đi võ công, cánh tay trái… Còn có dung mạo thanh xuân. Tiểu Đào, Đông Phương cũng không phải là loại người vô tình như ngươi tưởng tượng, hơn nữa ngày đó ta đã nói, Đông Phương nguyện ý từ bỏ ngôi vị giáo chủ, cùng ta rời đi. Y sớm đã không còn là Đông Phương giáo chủ trước đây nữa.”

Tiểu Đào không thốt nên lời.

Dương Liên Đình nhu thanh nói: “Ngươi còn không bỏ xuống được cừu hận ư?” Hắn đã quyết định, nếu Tiểu Đào chịu buông cừu hận, liền xóa đi ký ức của nàng, làm cho nàng từ nay trở đi làm một người bình thường.

Không ngờ Tiểu Đào đột nhiên cười cười, nói: “Cừu hận? Thù của ta đã báo rồi.” Nàng quay lưng, không nhìn Dương Liên Đình, thản nhiên nói: “Dương đại ca, ngươi đi đi. Từ nay trở về sau, trên đời sẽ không có Thôi Nguyệt Đào này nữa.”

Dương Liên Đình cả kinh: “Ngươi…”
Tiểu Đào nhẹ nhàng cười, nói: “Dương đại ca, ngươi yên tâm, khổ tâm trong lòng ngươi ta biết. Ta sẽ không tìm chết. Người ta thù hận… Ta đã 『 giết 』 trên đỉnh Hắc Mộc Nhai ngày đó nay trở đi không vương vấn phàm trần.”

Dương Liên Đình không ngờ nàng lại có ý định đó. Hắn lại khuyên mấy câu, phát hiện tâm ý nàng đã định.

“Dương đại ca, ngươi đi đi. Y… y còn đang đợi ngươi.”

Dương Liên Đình cuối cùng rời đi, giao cho người trên Hắc Mộc Nhai, bảo bọn họ thay hắn hảo hảo chiếu cố Tiểu Đào, nếu nàng muốn xuống núi, không nên khó xử nàng.

Hắn không biết, ngay khi hắn rời đi, khuôn mặt xấu xí vặn vẹo dưới lớp mạng che dày của Tiểu Đào, hiện lên một vẻ khổ sở, cùng mỉm cười.

“Dương đại ca, ngươi thích y đến vậy… Tiểu Đào, chúc các ngươi hạnh phúc.”

—-

“Dương tổng quản.”

“Ha hả, đừng gọi ta là Dương tổng quản nữa. Sau này, ta không còn là Dương tổng quản gì nữa.”

Dương Liên Đình mỉm cười nhìn cô gái trước mắt.

Trải qua mấy năm lịch luyện cùng trưởng thành, Khúc Phi Yên đã từ một cô bé nhỏ xinh năm ấy, trưởng thành thành một cô nương lanh lợi.

Hiện tại trong giáo địa vị của Khúc Phi Yên đã phi thường cao rồi. Không chỉ mấy năm nay nàng dưới mệnh lệnh của Dương Liên Đình, cố gắng lung lạc các đệ tử cấp thấp, còn trong mấy tháng này, tại Hắc Mộc Nhai, nàng dựa vào sức mình, dưới thử đoạn của Ngậm Ngã Hành còn cố gắng bảo vệ thủ hạ cũ của Đông Phương Bất Bại trước đây, bởi vậy mặc dù Nhậm Ngã Hành nhận nàng làm nghĩa nữ, nhưng trong lòng đám người Đồng Bách Hùng địa vị của nàng vẫn là phi thường cao

Dương Liên Đình nhìn thánh nữ chính mình một tay nâng lên này, trong lòng đều là kiêu ngạo, nói: “Khúc Phi Yên, ngươi muốn làm giáo chủ không?”

Khúc Phi Yên mở to hai mắt.

Trong lúc Dương Liên Đình đang xử lý chuyện trên Hắc Mộc Nhai thì, Đông Phương Bất Bại ở xa xa ngàn dặm, cũng đang bận rộn an bài chuyện của mình.

Y cũng không biết kịch tình nguyên bản trong cuốn 《 tiếu ngạo giang hồ 》 , cũng không biết Nhạc Bất Quần cuối cùng bị Lệnh Hồ Xung dùng hấp tinh đại pháp hút cạn nội lực, rồi bị Nghi Lâm một kiếm đâm chết. Y muốn giết một người, tất nhiên phải đi giết.

Dương Liên Đình rời khỏi không lâu, Đông Phương Bất Bại liền cảm thấy đợi không nổi, bèn gọi Len đến, cười tủm tỉm nói: “Lan huynh, ta phải đi vài ngày, ngươi giúp ta chiếu cố bọn nhỏ một chút nhé.”

Len cảm thấy trông hai đứa sơ sinh sinh đôi kia thì còn có thể, nhưng nhớ tới Dương Bảo Nhi, thì có chút đầu đau, nói: “Ngươi muốn đi đâu?”

Đông Phương Bất Bại đáp: “Ta đi ra ngoài làm chút chuyện. mấy việc nhỏ thế này, chắc Lan huynh sẽ không cự tuyệt chứ?”

Len không giỏi giao tiếp với người khác, nghe vậy cũng không biết nên đáp ứng hay không.

Đông Phương Bất Bại sao có thể bỏ qua hắn, gọi Dương Bảo Nhi tới, nói: “Bảo nhi, nương thân đi ra ngoài làm chút chuyện, Lan thúc thúc sẽ chiếu cố các ngươi, ngươi phải 『 hảo hảo 』 nghe lời Lan thúc thúc, biết không?”

Y cố ý nhấn mạnh 『 hảo hảo 』 hai chữ, Dương Bảo Nhi cùng y ăn ý phi thường, sao có thể không rõ ý tứ của nương thân. Nghe vậy lập tức cười đến ngọt ngào, chạy qua ôm lấy chân Len, đối Đông Phương Bất Bại cười nói: “Nương thân, ngươi yên tâm, Bảo nhi nhất định hội 『 hảo hảo 』 chiếu cố Lan thúc thúc nha.”

Len nói: “Ngươi nói nhầm rồi, là ta hảo hảo chiếu cố ngươi.”

Dương Bảo Nhi gật gật đầu, lại ôm chặt thêm chút, cứ như sợ hắn chạy mất, mắt loé lên một quang mang giảo hoạt: “Lan thúc thúc, vậy ngươi nói phải giữ lời, nhất định phải hảo hảo chiếu cố Bảo nhi nha, nếu không Bảo nhi sẽ khóc đó.”

Len lập tức cảm thấy đầu đau đau.

Đông Phương Bất Bại âm thầm cười lạnh. Ngươi không phải muốn trêu chọc ta và Liên đệ sao? Hiện tại ta liền cho ngươi biết cái gì mới gọi là『 trêu chọc 』, xem ngươi còn dám giở trò trêu ghẹo phu thê nhà ta không.

Hết chương 78
Edit: Robin

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: