Trái chủ hãn phu – Chương 65

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 65: Ban trực đêm.

Hạng Tường không có hứng thú đứng cùng đám người tạp vụ, bỏ xuống cục diện rối rắm quay trở về bên người Ngu Tư Ngôn, vững vàng đương đương ngồi xuống.
Miêu nhi nhấc mí mắt nhìn bạn tốt vài lần không lên tiếng, nhẹ khụ một tiếng, khẽ kêu:
“Hiện giờ nhìn rõ chưa, chính là hắn đụng phải bà đây, bà đây tâm tình không tốt, túm hắn xả giận, nhìn rõ rồi chứ, thỏa mãn chưa!”
Kêu gào xong, Miêu nhi giả vờ khó xử bỗng nhiên xoay người, đẩy ra cửa hông bên cạnh toilet, chạy chậm xông ra ngoài.
Mấy cô nàng còn lại nhìn nhau một chút, nhanh chân đuổi theo.
Cửa hông “Rầm” một tiếng khép lại, Ngu Tư Ngôn cũng không quá để ý lên tiếng:
“Đem con bê kia ném lên bàn bên này, chúng ta tiếp tục.”
Hạng Tường vươn tay nắm lấy vài hạt lạc luộc trong tay Ngu Tư Ngôn, chờ Ngu Tư Ngôn xoay mặt đối diện với anh, lập tức đem ánh mắt ám chỉ truyền qua.
Ngu Tư Ngôn liếc mắt liền hiểu ý Hạng Tường.
Cậu cầm bia uống một ngụm, lại nhàn nhã bóc lạc bỏ vào trong miệng, cúi xuống khuôn mặt, vừa nhai vừa nhỏ giọng nói:
“Đám ngố kia bận rộn hơn một tháng, một phút cũng chưa được nhàn, cứ để bọn họ ồn ào một hồi.”
Cậu nhìn mập mạp nâng lên Đoạn Bối ném tới trên bàn, nở nụ cười một chút,
“Mau một chút, chờ đến 3h chúng ta liền chuồn.”
Hạng Tường kề sát lỗ tai Ngu Tư Ngôn, phun hơi nóng, nói:
“Tôi say rồi.”
Ngu Tư Ngôn bị mùi rượu phun đến cái cổ nổi da gà, cậu vô ý thức hất đầu sang một bên, chà chà cái cổ, nghiêm mặt nói:
“Cách tôi xa chút, cũng không phải không nghe thấy.”
Hạng Tường trông mong nhìn nhìn Ngu Tư Ngôn, bộ dạng đáng thương này cùng với lãnh nghị kiên quyết vừa rồi hoàn toàn là hai người.
Ngu Tư Ngôn nhìn không quen biểu tình bị chịu khổ của Hạng Tường, chép miệng vài cái, nói:
“Được được được, tôi nhìn thấy rồi, anh say, nhịn nhịn chút, 2h chúng ta chạy, được chưa.”
Hạng Tường muốn không phải cái này, đang suy nghĩ làm thế nào đem Ngu Tư Ngôn chỉnh đến lơ mơ, Ngu Tư Ngôn trái lại đã tự thân chủ động nói ra:
“Lát nữa anh cùng tôi quay về công ty, tối hôm nay ngủ chỗ tôi đi.”
Hạng Tường bình tĩnh nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn, dùng biểu tình ngây ngốc, ánh mắt không có tạp niệm che giấu dòng máu xao động.
Ngu Tư Ngôn đối với nhận thức về Hạng Tường đã thâm căn cố đế trên một chữ “Tinh thuần”, Hạng Tường không lên tiếng, trong nháy mắt cậu liền bị đưa đi chệch hướng,
“Không phải tôi không muốn đưa anh về, thật sự là quá xa, hơn nữa tôi uống rượu, nơi này gần công ty tôi đi một chút cũng không thành vấn đề, nhưng đưa anh về phải đi đường cao tốc, chỗ đó kiểm tra nồng độ cồn chặt lắm, sáng mai tôi tỉnh đưa anh về sau, yên tâm đi, dù ngày mai anh liên hệ người mua, vậy cũng không phải vài phút là dọn ra được, thế nào cũng phải ở lại biệt thự vài ngày đúng không? Hơn nữa căn nhà kia sớm muộn đều phải bán, ở nhiều một ngày lại càng thêm không tha, còn không bằng thẳng thắn một chút.”
Hạng Tường chậm rãi nháy mắt vài cái, yếu ớt nói một câu:
“Được, vậy ngày mai tôi dọn tới công ty.”
Ngu Tư Ngôn hé miệng, Hạng Tường hiển nhiên nhanh hơn,
“Như vậy liền chặt đứt niệm tưởng.”
Lời nói đến bên mép của Ngu Tư Ngôn bị nghẹn lại, sững sờ lại tìm không được bất cứ lý do từ chối nào.
Cậu nhìn Hạng Tường “Uống rượu giải sầu”, đột nhiên có chút bồn chồn.
Sao ông đây lại nói nhiều với hắn như vậy chứ, vòng vo cuối cùng tự bê đá đập chân mình!
Suy nghĩ một chút, Ngu Tư Ngôn cũng tự bình tĩnh:
Quên đi, dù sao sớm một ngày muộn một ngày hắn đều dọn tới, đến sớm một chút, bắt đầu làm cơm càng sớm không phải càng tốt sao.
Hạng Tường hoàn toàn không biết bản thân đã bị coi thành bà nội trợ trong cảm nhận của anh cả Ngu, còn đang ngồi một bên uống đến thích chí.
Nếu Hạng Tường dự định ngày mai tới, vậy Ngu Tư Ngôn phải giới thiệu tình huống công ty cho Hạng Tường sớm hơn,
“Vừa rồi uống say phát điên gọi là Đoạn Bối, hắn. . .”
Ngu Tư Ngôn và Hạng Tường đầu chụm đầu dựa vào với nhau, vừa nói chưa được vài câu, cửa thủy tinh quán bia đã “Kẹt” một tiếng bị đẩy ra.
Người một bàn đồng loạt nhấc mắt nhìn đến chỗ cửa.
Mấy cô nàng vừa mới đi chưa được 10 phút lại bước vào, trong tay cô nàng ngực phẳng đi tuốt đằng trước còn cầm một lốc bia.
Miêu nhi đi ở phía sau nhìn thấy Đoạn Bối nằm ở trên bàn ngáy, không nói gì đảo trắng mắt khinh khỉnh một cái.
“Chuyện này là Miêu nhi nhà chúng tôi làm sai, tôi thay cô ấy tới nhận lỗi với các anh.” Nàng ngực phẳng kéo qua một cái ghế, đem bia tùy tay đặt xuống, vừa lúc đặt bên cạnh Lữ Việt.
Ngu Tư Ngôn nhàn nhạt liếc một chút cô nàng phong độ như đàn ông này, có chút suy nghĩ sờ sờ gốc râu trên cằm.
Con ngươi Hạng Tường co rụt lại, dùng vai đụng Ngu Tư Ngôn một chút.
“Cậu nói.”
Ngu Tư Ngôn vĩnh viễn công việc làm đầu, lập tức thu hồi đường nhìn, cúi đầu tiếp tục nói chuyện công ty với Hạng Tường.
Lữ Việt không quá hứng thú đối với chuyện này, đầu cũng không nâng, chuyên chú với sự nghiệp gõ chữ của mình,
“Chuyện này không có đúng sai, muốn nói nhận lỗi cũng là chúng tôi nhận lỗi mới đúng, một đám đàn ông, còn để con gái các cô tới thì không ổn.”
Nàng ngực phẳng nhưng thật ra tính tình cũng giống đàn ông,
“Nam nữ đều như nhau, tôi là nhìn việc không nhìn người, anh đã nói như vậy, vậy không nhận lỗi, mọi người uống một trận, coi như làm quen, hôm nay mọi người ai cũng đừng giận, khúc mắc chỗ nào đều bỏ qua.”
Lữ Việt bật cười, nhấc lên mí mắt liếc nhìn mấy cô nàng,
“Cô em, biết chúng tôi làm gì không? Còn đi lên làm quen.”
Miêu nhi đứng sau nàng ngực phẳng chỉ chỉ con xe đỏ thẫm đỗ ở bên đường của Ngu Tư Ngôn, nghi hoặc nói:
“Không phải công ty đòi nợ sao?”
Quải Tử cười khanh khách nói:
“Các cô lá gan cũng lớn đấy, toàn bộ công ty chúng tôi đi ra liên hoan, vẫn là lần đầu có phụ nữ biết chúng tôi làm gì còn dám tới gần.”
Nàng ngực phẳng bất mãn lời này của Quải Tử, nhăn mày lá liễu,
“Cái gì kêu dám tới gần! Chúng tôi là tới uống bia với các anh, uống xong mọi người trong lòng đều sảng khoái, đỡ cho sau này nhớ lại lại cảm thấy là cái hồi ức xấu gì đó.”
Quải Tử vội vàng khoát khoát tay,
“Không phải không phải, ý tôi không phải thế, tôi chỉ là nói các cô lá gan rất lớn, phần lớn mọi người luôn luôn đánh đồng công ty đòi nợ với công ty lưu manh du côn, chúng tôi đã quen người gặp chúng tôi đều tránh né, giống như các cô thì chưa từng thấy.”
Miêu nhi cười duyên nói:
“Thiết, này thì có cái gì, có loại người nào chúng tôi chưa gặp qua? !”
Người nói vô tâm, người nghe cố ý.
Một bàn ngoại trừ ba kẻ không ngẩng đầu, cả đám còn lại đều là biểu tình hóa ra là thế.
Nàng ngực phẳng cầm giật nắp chai mở bia, mấy cô gái mỗi người một chai,
“Vậy nếu không phải tới nhận lỗi, vậy chúng ta cùng uống một chai đi, tất cả mọi người đều hết giận, trời nóng thế này, tính nóng lên cũng không dễ chịu.”
Ngu Tư Ngôn bởi vì lời này, miệng mới dừng lại, giương mắt xem xét cô nàng kia một cái.
Phụ nữ đều là đứng cầm bia, đàn ông còn ngồi thế nào được.
Cả đám đàn ông đều đứng lên, ngay cả Lữ Việt phải lái xe, không uống rượu cũng bưng một cốc trà, lấy trà thay rượu, hết lần này tới lần khác chỉ có Hạng Tường và Ngu Tư Ngôn là vững như Thái sơn.
Nàng ngực phẳng dùng đáy chai bia gõ vài cái trên bàn cơm.
“Này, hai người, cùng nhau đi.”
Ngu Tư Ngôn không có ý đứng dậy,
“Mọi người uống đi, chúng tôi sáng mai còn có việc, không thể uống quá nhiều.”
Nàng ngực phẳng tìm tòi nghiên cứu nghiêng đầu nhìn Ngu Tư Ngôn, đột nhiên nở nụ cười,
“Cậu người này thật thú vị, không muốn uống là không muốn uống, này có cái gì, lại còn nói dối.”
Ngu Tư Ngôn thực sự chưa nói dối, cậu và Hạng Tường sáng sớm mai còn phải đi bán nhà, thu dọn đồ đạc, nhưng nhắc tới không uống, thật đúng là không phải đơn thuần vì vậy.
“Cô em, chuyện này cô em sai rồi, anh cả nhà tôi cho tới bây giờ có cái gì là nói cái đó, không có vòng vo dối trá, anh ấy nói có việc thì đúng là có việc.”
Miêu nhi kinh ngạc kêu lên:
“Cậu ta là anh cả các anh! Đều nhỏ hơn các anh không phải sao!”
Lữ Việt bình thường thích tiếp loại cảm thán này nhất lần này lại hoàn toàn không có lòng múa mép khua môi với cô nàng, toàn thân toàn tâm lực chú ý của anh hôm nay đều tập trung trộm ngắm sắc mặt Hạng Tường.
“Các cô không phải vừa nói loại người nào cũng gặp qua rồi sao, loại người trong xã hội bọn này, không phải nhìn tuổi.”
Ánh mắt nàng ngực phẳng nhìn Ngu Tư Ngôn trở nên càng hứng thú,
“Vị anh cả này, cậu không nói dối, vậy cũng là lấy cớ, uống hay không, một câu.”
Ngu Tư Ngôn có chút thưởng thức lực nhìn thấu của cô nàng này, chẳng qua phép khích tướng vô dụng với cậu.
“Không uống.”
Loại tình huống này, dù là ai cũng sẽ cố uống một chén, nàng ngực phẳng hoàn toàn không nghĩ tới Ngu Tư Ngôn cự tuyệt thẳng thắn như thế, nhất thời ngây ngẩn cả người.
Chẳng qua vài giây sau, cô nàng sang sảng phá lên cười, con mắt lóe ra tia sáng nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn.
Hạng Tường hô hấp đều áp tới rồi 0 độ, ánh mắt cô ả này nhìn Ngu Tư Ngôn anh không thể quen thuộc hơn. . .
Quả nhiên, cô nàng dừng cười, giọng nói cao lên,
“Cậu người này thật thú vị, tôi là Phùng Hoan, chủ quản CLB cao cấp tình yêu và hôn nhân trong mơ Trùng Khánh, cậu thì sao?”
Ngu Tư Ngôn còn chưa nói gì, người bên cạnh đã bật thốt một câu:
“Cô là người giới thiệu ghép cặp đôi?”
Phùng Hoan cười hỏi:
“Vậy các anh cho rằng bọn tôi làm gì?”
Cả đám vì bản thân đầy đầu bậy bạ mà khó xử không biết nói gì.
Lúc này, Hạng Tường thành thật nhất âm trầm mở miệng,
“Bọn họ tưởng các cô là ban trực đêm.” (Vũ: khụ! Ý là đi làm gái XXX đó, cái tội hiểu lầm ý câu “loại người nào mà chưa gặp qua” ^^)

Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: