[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 10

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 10: Uy Hiếp

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Đông Phương Trữ Tâm lần nữa bị Thạch Hổ mang tới trước mặt Tuyết Thiên Ngạo, trong lòng mơ hồ bất an, nàng biết mình ban đầu đem độc ép tới hai chân là cách làm không đúng, nhưng đó là phương pháp duy nhất nàng có thể nghĩ tới để cứu Tuyết Thiên Ngạo.

“ Vương gia”, Đông Phương Trữ Tâm rất phối hợp quỳ xuống, nàng cho tới bây giờ cũng không bày ra bộ dạng Vương phi trước mặt Tuyết Thiên Ngạo.

Tuyết Thiên Ngạo ngồi trên giường, lạnh lùng nhìn nữ tử trước mặt, qua ba tháng hắn cũng quên hắn còn có một thê tử, đáng tiếc việc trúng độc để cho bọn họ lần nữa chạm mặt, hơn nữa còn để cho hắn đào ra giá trị của nàng sau lớp dung mạo xấu xí kia, đã như vậy, hắn vẫn nên lợi dụng cho tốt ……

“ Ngươi phế chân của Bổn vương? ” Qua một hồi lâu im lặng, hắn vừa mở miệng chính là gán cho nàng tội danh nghiêm trọng như vậy.

Đông Phương Trữ Tâm cúi đầu, trong lòng cười khổ, biết rất rõ người đàn ông này không biết lý lẽ, mình còn hy vọng xa vời hắn có thể nhìn ở phần ơn cứu mạng để cho nàng có một cuộc sống yên tĩnh, không ngờ……

“Trữ Tâm biết tội, xin Vương gia lượng thứ. ” Biết rõ giải thích không có hiệu quả, cần gì phải nói nữa, Đông Phương Trữ Tâm thẳng thừng nhận lỗi, cùng lắm là đến chuồng ngựa một lần nữa, dù sao cũng yên bình qua ngày ……

“ Đã như vậy, ngươi nhất định phải trả giá cao vì tội phế chân của Bổn vương.”

Lời vừa rơi xuống, vung tay lên.

Ầm ……

Đông Phương Trữ Tâm chỉ cảm thấy mình bị người ta hung hăng hất lên rồi nặng nề rơi xuống, cả người trực tiếp ngã xuống đất, ngực đụng đau nhức, máu tràn ra khóe miệng, ha ha ha ha, đây là cái giá Đông Phương Trữ Tâm nàng cứu người, hay lắm ……

“ Tạ Vương gia tha chết” Nhìn xem, Đông Phương Trữ Tâm cỡ nào diễn kịch, xem nàng cỡ nào dối trá, nàng nằm trên mặt đất cắn môi cố nén nước mắt rơi xuống .

“ Hừ, Bổn vương không thèm cùng một nữ nhân so đo.”

“Vâng, đại ân của Vương gia, Trữ Tâm khó quên.” Cắn răng, phun ra một búng máu, Đông Phương Trữ Tâm biết Tuyết Thiên Ngạo ra tay cũng không nặng, bởi vì xương sườn của nàng vẫn tốt, chưa bị gãy, đây là vạn hạnh trong bất hạnh rồi.

Lồm cồm bò dậy, Đông Phương Trữ Tâm lảo đảo lắc lư đứng không vững, nhìn Tuyết Thiên Ngạo không buồn không vui…… nàng không hối hận, không hối hận cứu tỉnh nam nhân này, bởi vì hắn chết thì Đông Phương Trữ Tâm nàng cũng không sống tốt.

Nhìn Đông Phương Trữ Tâm đứng lên, tròng mắt Tuyết Thiên Ngạo chỉ có sương lạnh, “Bây giờ Bổn vương cho ngươi cơ hội lấy công chuộc tội. Bảy ngày sau Bổn vương cử hành đánh cuộc so cầm tại Tuyết thân vương phủ, ta bất kể ngươi dùng phương pháp gì cũng phải thắng. Nếu như ngươi thua ……” cặp mắt giống như Diêm La đòi mệnh, nhìn Đông Phương Trữ Tâm đều là sát ý .

“Nếu như ngươi thua, Bổn vương sẽ phế hai tay của ngươi. Nghe nói ngươi từ nhỏ đã thông tuệ, thập toàn thập mỹ, cầm kỳ thư họa không gì không tinh, nhất là thư họa vừa nhanh vừa đẹp, hơn nữa thuận cả hai tay phải không?” Tuyết Thiên Ngạo đem hiểu biết của mình về nàng từng cái nói ra.

Thật ra thì, Tuyết Thiên Ngạo còn rất thưởng thức Đông Phương Trữ Tâm, một nữ tử có được tài hoa như vậy thật không dễ, đáng tiếc nàng là Đông Phương Trữ Tâm, nữ nhân ngày đó nổi danh xấu xí bị Hoàng thượng vứt bỏ ……

“Trữ Tâm hiểu, Trữ Tâm nhất định sẽ không thua.” Khẽ cúi đầu, Đông Phương Trữ Tâm nhìn hai tay của mình, đôi tay này …… vốn là non mềm nay đã trở nên thô tháo, vốn là mềm mại lại trở thành cứng ngắc, bây giờ nàng còn có thể đánh đàn sao?

Từ khi đến Tuyết thân vương phủ, từ lúc bị đuổi đến chuồng ngựa, nàng đã từ bỏ đánh đàn, bởi vì ý tứ Tuyết Thiên Ngạo rất rõ ràng. Nàng không phải thê tử hắn mong muốn, Đông Phương Trữ Tâm nàng ở Tuyết thân vương phú còn không bằng hạ nhân, không được coi là người……

Lạnh lùng quét qua tay của Đông Phương Trữ Tâm, đôi tay này bảy ngày kiên trì thi châm cho hắn, hắn dĩ nhiên hiểu đôi tay này trong thời gian ngắn khẳng định không cách nào khôi phục, nhưng vậy thì như thế nào, những thứ này đều không phải là suy tính của hắn.

“Đông Phương Trữ Tâm, ngươi còn có bảy ngày có thể chuẩn bị, trong bảy ngày này Bổn vương sẽ để cho người trên dưới Vương phủ tất cả đều hỗ trợ ngươi, ngươi nên hiểu Bổn vương đối với ngươi thực mong đợi ……”

Đây là uy hiếp, là trắng trợn uy hiếp, nhưng Đông Phương Trữ Tâm có thể cự tuyệt sao? Không thể! …… cho dù nàng là ân nhân cứu mạng nam nhân trước mặt, nhưng chỉ vì một câu nói của hắn từ ân nhân đã biến thành tội nhân, nàng không có cách nào giảng đạo lý với hắn.

“Trữ Tâm hiểu.”

“ Được rồi, đi xuống đi, Bổn vương không muốn nhìn thấy mặt ngươi nữa.” Hắn lại buông ra câu nói tổn thương người.

“ Vâng ……” Nén nước mắt, Đông Phương Trữ Tâm hờ hững bước ra khỏi phòng của Tuyết Thiên Ngạo……

Lời gửi độc giả :

Sách mới , nhắn nhủ 、 cất giấu 、 bình phẩm 、 kim chuyên 、 khen thưởng cái gì cũng được…… Ừm . Cầu xin mn a ……

=> R: Tác giả và chúng editor cầu bao dưỡng =))) cả nhà hãy cho chúng mình thêm động lực đi ạ <3

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: