Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 23

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

23 Ttrao đổi đồng giá
Bai-thac-lieu-tieu-bach-by-cuclaccung.com

Sáng sớm ngủ đến mơ mơ hồ hồ, bị Tiểu Lam Tiểu Nguyệt mạnh mẽ dựng dậy, mơ mơ màng màng nghe thấy Thái Phó tuyên ta hôm nay cùng tiến vào điện thảo luận chính sự. Ta nói lớn, thân thể còn chưa có trị khỏi đâu, sao mà gánh được quốc gia chứ, hai nha đầu này nghe vào tai nọ ra tai kia, cho ta tắm sơ sạch sẽ liền kéo đi Ngự Thư Phòng.

55555555 người ta còn chưa có tỉnh ngủ. . . . . . Trời vừa tờ mờ sáng, còn chưa tới giờ làm việc bình thường đâu đó! Bóc lột sức lao động!

Híp nửa con mắt đi đến Ngự Thư Phòng, phát hiện Ngọc Hàn, Phụng, Ngân Hồ ly đều ở đó, mà trên ghế tử đàn bên cạnh còn có một nam nhân ta chưa từng nhìn thấy. . . Không biết là ai. . .

Chân trước nhảy vào Ngự Thư Phòng, đã nhìn thấy Ngọc Hàn híp mắt trộm cười nhìn ta, “Ái khanh xem ra rất mệt mỏi a, đêm qua chắc là giày vò đến rất muộn đi!”

Phí lời! Đều là đống rối rắm ngươi ném cho ta, hại ta thực sự phải làm kẻ ác!

“Đa tạ Thái Phó quan tâm, đêm qua thực sự là mệt thân tốn sức lắm a. . .” Sau này ngươi an phận một chút cho ta, một Phụng đã đủ cho ngươi hưởng thụ rồi ! “Kính xin Thái Phó sau này không cần cho ta đại lễ lớn như vậy nữa, tiểu nhân vô phúc hưởng thụ a!”

“Ha ha, ái khanh yêu thích là tốt rồi, yêu thích là tốt rồi a ~” Ngọc Hàn cười rất ám muội, lại liếc mắt nhìn Phụng một cái.

Phụng cũng có chút uể oải, ánh mắt có chút phức tạp nhìn ta.

Nhìn dáng dấp hắn hắn là vì chuyện Cẩm Lăng mà hao tâm tốn sức suy nghĩ đây, yên tâm, Phụng, có ta ở bên ngươi!

Ta kiên định hồi lại cho hắn một ánh mắt.

“Khụ khụ, thái phó đại nhân, ta nghĩ chúng ta nên thảo luận chính sự thôi.” Ngân Hồ ly cắt đứt đường nhìn giữa ta và Phụng.

“Cái kia. . . Vị đại nhân này là?”

Một khuôn mặt tuấn lãnh, không có bất cứ biểu cảm nào, hai mắt sắc như ưng, lấp lánh có thần, làn da màu tiểu mạch, một đầu tóc ngắn nhẹ nhàng khoan khoái, thân mặc cẩm phục viền vàng, ngồi một bên anh khí bức nhân, khiến người khác không thể bỏ qua sự tồn tại của hắn. Đây chính là nam tử ngồi trên ghế tử đàn đối diện Ngân Tuyết ta vừa nói. Xem bề ngoài, có vẻ không lớn hơn Ngân Hồ ly bao nhiêu nhỉ…

“Nha, Tiểu…. Diêu Phong, đây là Hữu Thừa tướng.” Ngọc Hàn suýt chút nữa gọi ta Tiểu Bạch… bị ta trừng cho. Hừ.

A, nam tử thần bí A hiện thân a. . . Thì ra cái này chính là Hữu Thừa Tướng. . .

“Hồng Lan, đây chính là Diêu Phong trước đây bị bệnh, là nhân tài Ngân Tuyết đề cử tới.” Ngọc Hàn giới thiệu ta với Hữu Thừa Tướng.

Có điều. . . . . . Hai cái chữ nhân tài kia. . . . . . Nên sửa đổi một chút. . . . . . Ta nhiều lắm chỉ đáng gọi là tài hèn sức mọn thôi. . . . . .

Ánh mắt Hồng Lan nhìn ta y như chim ưng đang nhìn con mồi vậy, trong lòng ta run lên, chân tự nhiên lùi về sau một bước.

Ngân Hồ Ly ở một bên che miệng cười khẽ, “Diêu Phong, ngươi run cái gì ~”

Ta lườm hắn một cái, tim đập nhanh mấy nhịp! Nào có người dùng ánh mắt sắc bén như thế nhìn người khác chứ. . . Hừ

“Phong nhi, Hữu Thừa Tướng cũng là thống lĩnh Thần giới Binh bộ, hắn ngoại trừ là Thừa Tướng, còn là một quân nhân.” Phụng thấy ta có chút sợ liền tốt bụng giải thích cho ta.

. . . . . . Chẳng trách ánh mắt nhìn người kỳ quái như thế . . . Đều như đang nhìn kẻ địch…

Hồng Lan khẽ gật đầu với ta xem như là chào hỏi, kim khẩu vẫn đóng chặt. . . . . . Hẹp hòi. . . . . .

Ta cũng gật gù với hắn. . . Đáp lại ngươi một hồi, miễn cho ngươi tự kỷ. Chọn một vị trí cách hắn xa nhất, chính là gần ngay cạnh chỗ ngồi của Ngân Tuyết. Cái gì cái gì? Tại sao không ngồi cạnh Ngân Hồ ly á? Bởi vì hắn ngồi cạnh Phụng. . .

Kỳ thực ta là chọn chỗ ngồi gần Phượng Lưu nhất. . . . . .

Ngọc Hàn tiện tay gảy gảy tấu chương trên bàn, miễn cưỡng mở miệng nói: “Hồng Lan, tình huống Nhân giới bên kia thế nào?”

“Hồi đại nhân, từ lần trước quân bộ cấp báo ở biên giới nước ta và Nhân giới xuất hiện quân đội quy mô lớn do Nhân giới đại điều động, thì cho đến nay không thấy tình huống mới phát sinh. Có điều theo thám tử báo lại, binh lính Nhân giới ngoài biên cương mỗi ngày đều chuyên cần tập luyện, tựa hồ đang chuẩn bị cái gì.” Thanh âm của Hồng Lan rất trầm thấp, rất có từ tính. Không kém cạnh Toshiyuki Morikawa (*) rồi.

“Hừ, ta xem bọn chúng chắc đang chuẩn bị khai chiến đây!” Ngọc Hàn chỉ trỏ một sấp giấy, “Đây là thư của Nhân giới Kinh vương viết cho Thần giới Dao vương, ngươi đoán hắn nói sao? Nói năm nay Quốc Nội nước lũ tràn lan, hủy rất nhiều ruộng lúa, muốn hỏi Thần giới mượn 100 vạn gánh lương thực.”

“Nhân giới năm nay chưa từng nghe nói có nạn hồng thủy a!” Phụng Lưu có chút kích động.

“Hơn nữa nào có chuyện đi mượn 100 vạn gánh lương thực chứ?! Chúng ta năm nay mới thu được 80 vạn gánh, đây không phải là cố tình gây sự sao!” Ngân Hồ ly bóp chặt thành ghế tử đàn.

“Bọn chúng chính là đang đợi chúng ta từ chối, sau đó có thể nói Thần giới đối với Nhân giới thấy chết mà không cứu, lấy này lý do quang minh chính đại xuất binh.” Hồng Lan sắc mặt lạnh lẽo, “Muốn khai chiến liền nói thẳng ra, hà tất phải giở trò thủ đoạn, chẳng phải là chuyện cười cho người trong thiên hạ!”

Mồ hôi, mọi người ngươi một câu ta một câu để ta hiểu tình huống bây giờ, ra là muốn đánh trận a. . . . . .

“Chúng ái khanh, chúng ta pahri hồi đáp phong thư này như thế nào mới tốt?” Ngọc Hàn âm hiểm cười nhìn chúng ta.

“Không biết nếu khai chiến, liệu Ám giới có khoanh tay đứng nhìn hay không?” Ngân Hồ ly quả nhiên là cáo già, trước tiên lôi kéo quốc sư a. . .

“Ha ha, đánh trận cần tiêu hao rất nhiều quốc khố a ~” Ai nha, Ngọc Hàn, ngươi thật là ngoan tâm a. . . Dĩ nhiên thấy chết mà không cứu.

“Quốc sư, chúng ta là người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, nước ta từ trước đến giờ cùng Nhân giới duy trì quan hệ tốt đẹp, song lần này Nhân giới tuyên chiến, khẳng định trước đó đã hiểu rõ ngài hiện đã khống chế Thần giới, nên mới lo lắng Thần – Ám hai giới liên thủ chiếm đoạt Nhân giới. Nhưng lại không có chứng cứ chỉ trích Ám giới, đành ra tay trước. Nếu Ám giới trợ giúp Thần giới ta, Nhân giới nhất định sẽ trắng trợn tuyên dương Ám giới đã chiếm lĩnh Thần giới. Vì lẽ đó, ta cũng hi vọng ngài có thể mặt ngoài án binh bất động, nhưng trong bóng tối giúp nước ta một tay, một lần diệt sạch Nhân giới.”

Oa, thật là lợi hại. . . Làm quân đội quả nhiên không tầm thường. . . . . .

“Ha ha, Hồng Lan ngươi quả nhiên rất thông minh.” Ngọc Hàn nheo mắt lại nhìn Hồng Lan, “Ngươi đã sớm tính toán kỹ nhỉ!”

“Không dám không dám, vi thần chỉ nói chuyện thực thôi.” Hồng Lan chắp tay chắp tay.

Thấy bọn họ mỗi người một câu kêu đánh, kêu giết. . . Thật giống như mạng người căn bản không đáng giá. “Aiz. . . Thực ra có thể không đánh trận là tốt nhất. . . Đánh nhau chịu khổ đều là dân chúng.” Ngươi xem Iraq bị tiểu Bush bên Mỹ đánh cho chướng khí mù mịt đi, thật không nỡ nhìn.

“Nha? Diêu Phong ngươi thương cảm bách tính như vậy, có phương pháp gì có thể không chiến mà thắng không?” Ngân Hồ ly mỉm cười nhìn ta, đem cái vấn đề khó khăn không nhỏ kia ném qua.

Mọi người đồng loạt quét mắt tới. . . . . . Rùng mình. . . . . . Ngân Hồ ly ngươi âm mưu ném phiền phức cho ta!

“À thì… Cái đó…” Ta ngập ngừng, sao mà biết chứ… “Nếu mà tìm được một lý do tốt, khiến Nhân giới không thấy được kẽ hở, không thể tuyên chiến nổi là tốt rồi…”

“Lý do gì?” Ngọc Hàn liếc ta một cái.

Ha, xem thường ông đây? ! Ông đây cho ngươi một cái. . . . . . Khởi động máy đã. . . . . .

“Cái này, ừm, chúng ta có thể đem vấn đề ném lại cho Nhân giới a, bọn họ bây giờ nói muốn 100 vạn gánh lương thực, chúng ta liền nói tuy rằng 100 vạn gánh lương thực đối với nước ta cũng khó có ngay, nhưng nếu như Nhân giới có thể làm đủ điều kiện, chúng ta liền đồng ý cho các ngươi mượn.” Cái này là kỹ năng đối phó với khách hàng nha, hồi làm thêm mùa hè ta đã được rèn luyện một vạn cách đối phó với một vạn loại khách hàng rồi.

“Nha?” Ngọc Hàn nhíu mày, “Như vậy nếu đối phương nói chúng ta thấy người gặp họa không giúp mà lại còn ra điều kiện, nói chúng ta thấy lửa cháy còn đổ thêm dầu thì làm sao đây?”

Ta ngất. . . . . . Cái này sao. . . . . . A, nghĩ đến một bộ phim hoạt hình. . . . . .

“Thái Phó ngươi có thể hồi âm thế này: người không có hi sinh thì không thể có được thứ gì trọn vẹn, đã muốn đồ, liền trả giá ngang hàng, đây chính là nguyên tắc sinh tồn 『 trao đổi đồng giá』của vạn vật trên đời” Đạo văn một chút (**). . . Dù sao cái thời đại này cũng không có ai xem phim hoạt hình. . .”Nếu Nhân giới muốn có được 100 vạn lương thực này, thì nhất định phải trao đổi ngang nhau.”

Mọi người đột nhiên dùng một loại ánh mắt rất kinh diễm nhìn ta, ngay cả ánh mắt Hồng Lan nhìn ta cũng có chút dị dạng.

Tuyệt! Ta đắc ý cười nhỏ, a hi hi hi!

“Sau đó các ngươi nhắc lại Nhân giới căn bản không thể đáp ứng điều kiện, nếu bọn họ có thể làm được, chúng ta liền cung cấp lương thực. Như vậy trách nhiệm sẽ không ở chúng ta a ~” Ta quả nhiên là một thiên tài!

Tất cả mọi người rơi vào trầm tư, Ngọc Hàn khẽ gật đầu một cái, “Như vậy bọn chúng còn xuất binh, thì không thể có lý do đường hoàng nữa, như vậy Ám giới quang minh nhúng tay vào cũng có cớ. . .”

Miệng của ta cười đều sắp tới mang tai ~ phát hiện ra ta rất hữu dụng đúng không! Khà khà khà khà khà khà

 

Hết chương 23.
Edit: Robin

Chú thích:
(*) Toshiyuki Morikawa: Diễn viên lồng tiếng có chất giọng đặc biệt trầm & quyến rũ <3 Từng lồng tiếng cho các nhân vật: Sephiroth (the Final Fantasy series and Kingdom Hearts series), Minato Namikaze (Naruto: Shippuden), Eneru & Hatchan (One Piece), Tyki Mikk (D.Gray-man), Naraku (InuYasha),…

(**) Trao đổi đồng giá: Bản chất của giả kim là “trao đổi đồng giá” => đạo manga Giả Kim Thuật Sư đó :))

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. vanpham231 says:

    Hóng chap ms quá đi

Để lại bình luận

%d bloggers like this: