Trái chủ hãn phu – Chương 66

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 66: Song tiện kết hợp.

Bầu không khí đột nhiên xấu hổ lên, ngấm ngầm tóe lửa.
Con ngươi nóng nảy của Phùng Hoan trừng Hạng Tường, nhưng Hạng Tường căn bản không nhìn Phùng Hoan, chỉ hơi khép lại mí mắt, đường nhìn không có tiêu điểm tùy ý lắc lư.
“Cô em, các cô nghìn vạn lần đừng coi là thật, anh Tường bọn này nói đùa thôi, uống nhiều rồi, uống nhiều!” Quải Tử đầu lưỡi trơn trượt nhanh miệng pha trò.
Ngu Tư Ngôn mặt băng bó, ức chế một chút ý cười của bản thân, đứng lên, túm cánh tay Hạng Tường.
“Đi.”
Hạng Tường lên tiếng trả lời đứng dậy, một giây ngây ngẩn cũng không có, nhưng động tác kéo ghế lại không nhanh không chậm, nhìn vào mắt người khác, hai người tựa như bạn nối khố nhiều năm, hoàn toàn không có cảm giác đàn anh cùng đàn em.
“Anh ta uống nhiều, tôi dẫn người về trước, mấy người kiềm chế chút, đừng ở lại quá muộn, có chuyện gì thì gọi điện thoại.”
Vừa nói, Ngu Tư Ngôn trực tiếp lách qua bàn ăn, đi ra ngoài.
Đi tới cửa, Ngu Tư Ngôn dừng lại bước chân, quay đầu dặn Lữ Việt:
“Lữ Việt, anh phụ trách đưa từng người bọn họ về nhà.”
Đổi thành ngày xưa, đem một đám đàn ông thô kệch say bét nhè ném cho Lữ đại luật sư anh, Lữ Việt nhất định sẽ giơ chân chửi đổng một trận, chẳng qua hôm nay Lữ Việt y như bị động kinh, cười đến ánh nắng xán lạn, giơ ipad trong tay dùng sức vẫy móng vuốt về phía Ngu Tư Ngôn.
“Anh cả, cậu với anh Tường đi đường cẩn thận, thuận buồm xuôi gió, về sớm một chút đi nghỉ nha!”
Lông mày Ngu Tư Ngôn nhíu thành một đống, cảm giác sâu sắc nghi hoặc nhìn chằm chằm Lữ Việt hồi lâu,
“Sáng mai anh đi gặp bác sĩ đi.”
Lữ Việt dáng cười không giảm.
“Không thành vấn đề, các cậu mau mau về đi.”
Hạng Tường đẩy cửa quán bia hồi lâu, thấy Ngu Tư Ngôn vẫn đứng tại chỗ, cánh tay dài ngoắc tới, bá cổ Ngu Tư Ngôn túm người ra quán.
Ngu Tư Ngôn lảo đảo vài bước, nể mặt Hạng Tường uống say, không tính toán với anh, chỉ là cố gắng quay đầu cao giọng nói nhanh với Quải Tử:
“Quải Tử, nhờ người khiêng Đoạn Bối tới nhà cậu đi.”
Trong nháy mắt cửa thủy tinh quán bia đóng lại, cái tên trụi tóc đầu đầy máu nằm trên bàn lớn đột nhiên mạnh ngồi dậy, hai mắt nhắm tịt hét lớn một tiếng:
“Anh cả!”
Tất cả mọi người sợ đến giật mình, đều quay đầu nhìn đương sự, kết quả Đoạn Bối y như xác chết vùng dậy, rống xong thì “rầm” một tiếng ngã về chỗ.
Lữ Việt bĩu môi khinh bỉ Đoạn Bối một mắt,
“Mẹ cậu, gọi hồn à!”
Quải Tử lấy lại tinh thần, cười nói với mấy cô gái:
“Đến đến đến, chúng ta mau mau uống, tay nâng cốc mỏi rồi.”
Phùng Hoan lúc này mới nhớ tới.
“Ơ, cậu ta còn chưa nói cho tôi biết cậu ta tên gì!”
Tất cả mọi người không nói, nếu bản thân Ngu Tư Ngôn không nói, đó chính là không muốn nói, anh cả đã không nói, vậy bọn họ càng không thể nói.
Lữ Việt cũng không lên tiếng, cô nàng này mà có ý với Ngu Tư Ngôn, chỉ bằng thân phận chủ quản CLB cao cấp tình yêu và hôn nhân, muốn tra ra ông chủ “Công ty đòi nợ Thế Thiên Hành”, chẳng phải là chuyện dễ dàng hay sao, chỉ xem cô ta có thật lòng không thôi.
Đợi vài giây, thấy không ai muốn nói, Miêu nhi cười lớn tiếng nói:
“Này, ngây ngẩn cái gì, uống bia!”
. . .
Công lực uống bia của con gái Trùng Khánh thường thường còn tốt hơn đàn ông, mấy cô nàng vừa uống lên liền không ngừng được, thẳng thắn gọi chủ quán đem bàn ăn bên ngoài đưa vào trong, một chút cũng không ngại ngùng gia nhập vào đội ngũ đoán số(*), uống bia với đám đàn ông.
(*) đoán số: Khi uống rượu, hai người cùng giơ ngón tay ra một lúc rồi đoán số, ai nói đúng là được, nói sai bị phạt uống rượu, cả hai người đều nói sai thì hoà.
Lữ Việt phải phụ trách đưa mọi người về, Quải Tử bị an bài chăm sóc Đoạn Bối, hai người không tham gia trò chơi, an tĩnh ngồi ở một góc bàn.
Quải Tử ngồi một hồi, liên tiếp nhìn về phía Lữ Việt bên người, muốn nói lại thôi.
Lữ Việt tuy rằng cúi đầu đánh chữ, nhưng không có nghĩa anh không cảm giác được Quải Tử dị dạng,
“Có chuyện mau nói, ấp a ấp úng chẳng giống cậu chút nào.”
Quải Tử sửng sốt, sau đó khẽ cười một cái, nhỏ giọng nói:
“Quả nhiên không thể giấu được luật sư Lữ anh.”
Lữ Việt tạm dừng ipad, ngẩng đầu lên, vẻ mặt thoải mái,
“Nói đi.”
Quải Tử nhìn chung quanh một vòng, xác định tất cả mọi người đều không chú ý hai người bọn họ bên này, mới dán sát lỗ tai Lữ Việt nói:
“Luật sư Lữ, sao em cảm thấy Hạng Tường kia có chút không quá đúng?”
Lữ Việt cong môi cười, ánh mắt hứng thú liếc Quải Tử,
“Chỗ nào không đúng?”
Quải Tử xoa ấn đường, vẻ mặt không giải thích được,
“Chậc, không thể nói rõ là cái gì, chính là cảm giác không đúng lắm.”
Lông mi Lữ Việt run lên, nhãn lực của Quải Tử luôn luôn không tệ, hơn nữa, thái độ của Hạng Tường đối với Ngu Tư Ngôn quá khác so với thái độ đối với những người khác, lưu ý một chút là có thể phát hiện không thích hợp, cũng khó trách Quải Tử nhìn ra chút gì.
“Cậu nghĩ ánh mắt cậu tốt hay ánh mắt anh cả tốt?” Lữ Việt hỏi ngược lại.
Quải Tử nghiêm túc trả lời:
“Đương nhiên ánh mắt anh cả sáng hơn em.”
Lữ Việt gật đầu,
“Vậy khỏi cần quan tâm, nếu thật có cái gì, anh cả cũng sẽ nhìn ra trước cậu.”
Quải Tử do dự một hồi, nói:
“Nhưng chỉ sợ anh cả trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, kéo quan hệ quá gần với Hạng Tường rồi lại không thấy rõ sự thật.”
Lữ Việt cười khúc khích, vỗ vỗ vai Quải Tử, ngoắc ngón tay với Quải Tử.
Quải Tử kề sát tai đến bên miệng Lữ Việt, Lữ Việt nhỏ giọng nói:
“Sự thật chỉ có một, đó chính là, Hạng Tường đối với anh cả nhà chúng ta là fan não tàn hận gặp quá muộn, lòng son dạ sắt, máu chảy đầu rơi!”
Quải Tử như được hưởng nghi thức xối nước lên đầu, một cái tát vỗ lên trán mình, biểu tình hóa ra là vậy,
“A! Đúng đúng đúng, chính là loại cảm giác này, em nói mà, vẫn là luật sư Lữ thấy rõ.”
Lữ Việt oán thầm, cái này kêu thấy rõ? ! Thực sự là ‘thuần’ đàn ông!
“Vậy thì tốt, như vậy sẽ không có gì để lo lắng, lấy một thân bản lĩnh kia của Hạng Tường, ánh mắt cao cũng là bình thường, chỉ cần không hai lòng với anh cả, thế nào cũng được.”
Một câu vô tâm của Quải Tử trái lại nhắc nhở Lữ Việt.
Hạng Tường này. . . Ngày mai phải tìm người tra tỉ mỉ!
Vừa nghĩ, Lữ Việt một lần nữa ấn màn hình ipad.
Tảng đá trong lòng Quải Tử buông xuống, toàn thân thanh thản, hắn duỗi cổ nhìn về phía ipad trong tay Lữ Việt,
“Em nói luật sư Lữ, anh đây là đang lần mò cái gì vậy, cả tối đều cầm cái thứ này.”
Lữ Việt một tay cầm ipad che lên trước ngực, vẻ mặt khẩn trương hét lên:
“Nhòm ngó cái gì! Đây chính là vật phẩm tư nhân của tôi, bên trong đều là bí mật không thể cho người biết của tôi!” (Vũ: Sặc ~~)
“. . .”
Lữ Việt liếc Quải Tử, vẫn có chút lo lắng, thẳng thắn trực tiếp tắt máy.
Quải Tử không nói gì nhìn cử động ấu trĩ của Lữ Việt, có chút thẹn thùng.
Sợ bị người thấy như vậy, chẳng lẽ là đang viết truyện người lớn? Chẳng qua nhìn tên đâu có giống như truyện người lớn? 《 song tiện kết hợp giang hồ lục 》. . . Hiện tại người làm công tác văn hoá thực sự là càng ngày càng khó hiểu.
. . .
Ngu Tư Ngôn chở Hạng Tường về công ty, dọc theo đường đi lách qua con đường náo nhiệt, lái xe chạy dọc bờ sông không người, gió sông lúc hừng đông thổi đặc biệt mát, trong xe cũng rất im lặng, Ngu Tư Ngôn tâm tình tốt.
Hạng Tường thuần thục một lần nữa cột chắc thanh nẹp tay, lúc đi xuống một đường vòng, anh vẫn là đánh vỡ sự yên lặng thấm vào ruột gan này.
“Ngôn Ngôn, vì sao cậu không uống rượu với phụ nữ?”
Ngu Tư Ngôn vẫn không quen cách gọi này của Hạng Tường, bất chợt nghe thấy, giật mình suýt són cả nước tiểu ra.
“. . . Không muốn.”
Hạng Tường kiên định đào bới tận gốc vấn đề,
“Vì sao không muốn.”
Ngu Tư Ngôn liếc liếc mắt, có lệ nói:
“Nào có nhiều vì sao như vậy, là không muốn thôi, vậy anh thử nói tôi nghe một chút, vì sao anh ngứa mắt cô nàng kia? Nặng lời như vậy.”
Quả bóng tung ra bị đá về, trong lòng Hạng Tường có chút không thoải mái, nhưng cũng không định hỏi lại, thuận miệng nói một câu:
“Cô ta ăn mặc quá lộ.”
Ngu Tư Ngôn nhịn không được cười to vài tiếng, mắng:
“Anh đúng là đầu gỗ.”
Hạng Tường lắc lắc thân thể tiến đến bên người Ngu Tư Ngôn, vô cùng tự nhiên từ trong túi quần Ngu Tư Ngôn móc ra bao thuốc, rút một điếu bỏ vào trong miệng, châm lên, lại qua tay nhét vào trong miệng Ngu Tư Ngôn,
“Sau này cậu gọi tôi đầu gỗ, đừng gọi tôi Đại Tượng có được không?”
Ngu Tư Ngôn ngậm thuốc rít một ngụm, phun ra khói thừa, cười hỏi:
“Thế nào, anh cũng cảm thấy tởm?”
Hạng Tường không đau không ngứa lắc đầu,
“Không tởm, chỉ là ‘Đại Tượng’. . . Cảm giác có chút giống súc sinh.” (Đại Tượng: con voi)
Ngu Tư Ngôn lộ răng cười to, miệng không thể khép lại. Thuốc từ trong miệng cậu lăn xuống đùi, cậu bỏ ra một tay nhặt lên, một lần nữa nhét về miệng, cười nói:
“Anh thật đúng là cười chết tôi, ha ha ha. . .”
Tục ngữ nói vui quá hóa buồn, một chút không giả.
Ngu Tư Ngôn hào phóng cười to cư nhiên chọc tới cảnh sát tuần tra.
“Xe Ford màu đỏ phía trước, Du ANB007, lập tức táp vào lề đường.”

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: