[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 12

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 12: Nghệ Phong

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
“Vương gia, Vương phi không có nói cần tìm cầm phổ Tâm Tình, chẳng qua lúc nghe được thuộc hạ nói so cầm khúc Tâm Tình thì có chút bất ngờ.”

“Bổn vương biết, lui ra.” Tuyết Thiên Ngạo nghe Thạch Hổ hồi báo, chỉ liếc qua 1 cái, trong lòng nghĩ đến cách làm việc của Đông Phương Trữ Tâm, nàng hẳn là đã chuẩn bị chu toàn, nếu không sẽ không chắc chắn như vậy, dù sao nàng cũng rất quý trọng tính mạng.

“Vâng, Vương gia.” Thạch Hổ ngoan ngoãn lui ra, không nói thêm nữa, hắn tin tưởng Vương gia nhất định sẽ có tính toán, hắn chỉ cần làm xong chuyện của mình là được .

Tuyết Thiên Ngạo đối với phản ứng của Đông Phương Trữ Tâm, nói thật ra là cảm thấy hứng thú, chẳng biết tại sao hắn rất mong đợi biểu hiện của Đông Phương Trữ Tâm ở cuộc tỷ thí ba ngày sau.

Hẳn là hắn sẽ may mắn nghe được bản hoàn chỉnh của khúc Tâm Tình, nhìn tình huống có lẽ đúng như hắn suy đoán.

Tâm Tình là do mẫu thân Đông Phương Trữ Tâm soạn ra, mà Đông Phương Trữ Tâm cũng có thể là nữ nhi của mẫu thân nàng với nam tử trong cầm phổ kia, dĩ nhiên đây chỉ là suy đoán, không có chứng cớ xác thực.
Ba ngày rất nhanh trôi qua, Đông Phương Trữ Tâm vốn rất lo lắng, vẫn muốn luyện đàn để khôi phục đôi tay, nhưng vừa nghe đến tỷ thí khúc Tâm Tình, nàng lại không có ý định luyện tiếp.

Một là nàng đã thành thục《 Tâm Tình 》 đến nỗi nhắm mắt cũng có thể gảy, một nguyên nhân khác chính là 《 Tâm Tình 》 tỷ thí chính là so sự bền bỉ của đôi tay, nếu như nàng luyện cầm nhiều để tay mệt mỏi, nàng có thể không cách nào gảy hoàn chỉnh cả khúc, nàng nhớ mẫu thân cũng không có gảy hết khúc Tâm Tình trong một lần đàn.

Ngày tỷ thí cuối cùng cũng tới, Đông Phương Trữ Tâm ôm cầm đi đến nhạc phòng của Tuyết thân vương phủ, hướng về Tuyết Thiên Ngạo một thân hắc y cao cao tại thượng ưu nhã chào một cái .

Hôm nay Đông Phương Trữ Tâm một thân bạch y, tóc dài tùy ý thả ra, vừa lúc đem thương đích nửa bên mặt che kín, má phải tuyệt sắc lộ ra bên ngoài để cho người ta có cảm giác như tiên tử hạ phàm.

Đáng tiếc, Tuyết Thiên Ngạo thấy Đông Phương Trữ Tâm đến, đối với dáng vẻ lúc này của Đông Phương Trữ Tâm hắn cũng chỉ là ngẩn ra trong giây lát.

“Vào ngồi đi.”

“Vâng, Vương gia.”

Đoạn đối thoại như vậy lại phát sinh giữa cặp phu thê mới cưới được vài tháng, điều này thật sự là rất buồn cười đi…… bọn họ thật đúng là tương kính như “ băng ” nha.

Đông Phương Trữ Tâm mới vừa ngồi xuống, liền nghe tiếng người cao giọng thông báo “Thiên Trì lão nhân đến, Tần bảo chủ đến… ”

Cùng lúc, một lão giả tóc trắng vận bạch y cùng một thanh y nam tử tuấn lãng bước vào, lão nhân tóc trắng bước chân ổn kiện, khí chất cao quý, tay đang ôm một thanh cổ cầm, có mấy phần tiên phong đạo cốt.

Mà thanh y nam tử dáng dấp ưu nhã, khí chất cao quý, khóe miệng luôn là nhẹ nhàng cong lên, mi mắt ý vị phong nhã, đây là một nam tử xuất sắc, cùng Tuyết Thiên Ngạo không phân cao thấp, bất quá một là lạnh lùng một là ôn nhu.

Đông Phương Trữ Tâm ngồi một bên yên lặng quan sát, sau đó khẽ cúi đầu, kể từ khi mặt của nàng bị hủy dung, nàng đã hình thành thói quen cúi đầu ……

“Thiên Ngạo, vị này là Thiên Trì lão nhân” thanh y nam tử chính là Tần Nghệ Phong trong miệng của Tuyết Thiên Ngạo, Tần bảo chủ, bằng hữu cùng hội cùng thuyền với Tuyết Thiên Ngạo.

“Thiên Trì lão nhân……” Tuyết Thiên Ngạo chỉ ngồi tại chỗ lên tiếng chào, theo thân phận của hắn như vậy là đủ rồi.

“Thiên Trì lão nhân, vị này chính là Tuyết Thiên Ngạo, Tuyết thân vương Thiên Diệu thiên triều” Tần Nghệ Phong giới thiệu .

“Tuyết thân vương.” Thiên Trì lão nhân lạnh lùng, giống như hắn căn bản khinh thường giao thiệp cùng hoàng thất, nếu như không phải là muốn lấy Long Ngâm cầm của Tuyết Thiên Ngạo, hắn sao có thể nhận lời Tần Nghệ Phong, tới tỷ thí cầm.

Lựa chọn 《 Tâm Tình》 để tỷ thí cũng vì cố ý gây khó dễ, dù sao thế gian này người có cầm phổ 《 Tâm Tình 》hoàn chỉnh không nhiều lắm, cũng không có ai có thể đàn hết, chính Thiên Trì hắn cũng chỉ có thể gảy hai phần ba khúc quen thuộc. Dĩ nhiên những thứ này đều không phải là trọng điểm, trọng điểm là không có ai có thể liên tục gảy đàn ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ ……

“ Thiên Trì lão nhân khách khí, mời ngồi ……”

“ Vương gia không cần khách khí, trực tiếp so cầm đi, lão phu không rảnh hàn huyên” Thiên Trì lão nhân gương mặt kiêu căng.

Tuyết Thiên Ngạo cũng không giận, chỉ là đáp một tiếng “Được.”

~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: