[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 13

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 13:

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Khi Tuyết Thiên Ngạo nói “Được”, Đông Phương Trữ Tâm cũng đứng lên, hướng về phía Thiên Trì lão nhân hơi khom người thi lễ .

“Đông Phương Trữ Tâm, sử dụng Băng Thanh cầm.” Đơn giản giới thiệu, nhưng lời giới thiệu đơn sơ này cũng đủ khiến Tần Nghệ Phong sửng sốt, nhìn Đông Phương Trữ Tâm nhiều hơn một cái.

Thật là đẹp như tiên tử nha, bạch y thánh khiết, tư thái nhàn nhạt như phong vân mờ ảo, Tần Nghệ Phong cau mày, không phải nghe nói Đông Phương Trữ Tâm rất xấu xí sao ?

Tần Nghệ Phong không dám tin nhìn chằm chằm Đông Phương Trữ Tâm, phát hiện má trái nàng quả nhiên…, có mấy phần tiếc nuối lắc đầu một cái, sau lại liếc nhìn Tuyết Thiên Ngạo, mà Tuyết Thiên Ngạo đối với hành động của Tần Nghệ Phong chỉ lạnh lùng cười một tiếng, không có nói nhiều, thế nhân đều hiểu sự tồn tại của Đông Phương Trữ Tâm có ý nghĩa như thế nào với Tuyết Thiên Ngạo ……

Dĩ nhiên, người cảm thấy hứng thú không bao gồm Thiên Trì lão nhân, là người không màng thế sự, đối với lời giới thiệu của Đông Phương Trữ Tâm lão không cảm thấy hứng thú, điều khiến lão hứng thú là cây cầm trong tay Đông Phương Trữ Tâm, không tệ…… là hảo cầm, hơn nữa nghe nói chỉ Băng Thanh cầm mới có thể tấu ra khúc《 Tâm Tình 》 hay nhất, không biết là thật hay giả.

“Thiên Trì lão nhân, sử dụng cầm Tiêu Vĩ” khi nói đến cầm của mình, Thiên Trì lão nhân có mấy phần đắc ý khoe khoang, Đông Phương Trữ Tâm có thể thấy được lão nhân này quả thật yêu cầm, bất quá nàng không có hứng thú khen người ta, khen cầm của Thiên Trì lão nhân thì lão sẽ nương tay với nàng sao? Nếu đã không thì cần gì lãng phí miệng lưỡi, cầm của Thiên Trì lão nhân nàng không cần khen, nó cũng là danh cầm.

“Thiên Trì lão nhân, mời……” Đông Phương Trữ Tâm chỉ chỉ nơi đặt cầm, khách khí nói, mà một cái nghiêng người này cũng để cho Thiên Trì lão nhân cùng Tần Nghệ Phong đem toàn bộ má trái của nàng nhìn rõ.

Đáng tiếc …… một mỹ nhân mà lại thành như vậy, đây là ý nghĩ đồng thời lóe lên trong đầu Thiên Trì lão nhân và Tần Nghệ Phong, mà Tần Nghệ Phong trong mắt có nhiều hơn một phần đồng tình, một nữ tử như thế lại gả cho Tuyết Thiên Ngạo trong tình huống như vậy. Nếu không có chuyện đó thì nữ tử này thật đúng là tuyệt phối với Tuyết Thiên Ngạo, băng thanh ngọc khiết, ngạo cốt bất phàm.

Ai, Đông Phương Trữ Tâm cùng Tuyết Thiên Ngạo, bọn họ gặp nhau không đúng thời điểm, hữu duyên vô phận không biết phải làm sao…… Tần Nghệ Phong thở dài, tìm vị trí ngồi xuống, hắn hôm nay là đến xem náo nhiệt, dạo gần đây tương đối nhàm chán a……

Thiên Trì lão nhân cũng không khách khí, sải bước ngồi trên cầm đài, mà Đông Phương Trữ Tâm cũng theo sau, ưu nhã nâng tay áo xong ngồi xuống, hết thảy chuẩn bị xong cũng mất nửa canh giờ.

“Bắt đầu đi…” Thanh âm lạnh như băng của Tuyết Thiên Ngạo trong nhạc phòng đặc biệt vang dội, mà khi Tuyết Thiên Ngạo nói lời này cặp mắt đang quan sát Đông Phương Trữ Tâm.

Rõ ràng chỉ là quan sát, nhưng Đông Phương Trữ Tâm cảm thấy ánh mắt hắn mang theo ý cảnh cáo, cảnh báo nàng không thể không thắng, không biết là do ánh mắt của Tuyết Thiên Ngạo quá kinh khủng hay là Đông Phương Trữ Tâm nàng đang quá khẩn trương.

Đông Phương Trữ Tâm vội tránh ánh mắt của Tuyết Thiên Ngạo, hướng về phía Thiên Trì lão nhân đang nhẹ nhàng vuốt cằm, liền bắt đầu bắt lấy dây đàn……

Thanh âm dễ nghe vang lên, hai người lần đầu tiên gặp mặt, nhưng tiếng đàn lại có mấy phần tương trợ phối hợp với nhau, theo tiếng đàn vang lên, mọi người tựa hồ thấy một nữ tử xinh đẹp đa tài như thế nào quen biết một thiếu niên ưu tú anh tuấn, sau đó bọn họ chung sống vui vẻ, hạnh phúc ra sao ……

Đông Phương Trữ Tâm lẳng lặng gảy đàn, nhắm mắt lại nghĩ đến cảnh tượng ban đầu mẫu thân thủ khúc này cho nàng nghe, cặp mắt khép hờ khóe miệng khẽ cười, giờ khắc này nàng đã hoàn toàn nhập tâm vào khúc đàn.

Trong mắt Tuyết Thiên Ngạo thì sao? Vượt lên trên tất cả nữ tử mỹ mạo trên thế gian, cho dù má trái của nàng phá hư mỹ cảm, nhưng lúc này Đông Phương Trữ Tâm không thể nghi ngờ là thật xinh đẹp. Bởi vì có tiếng đàn, trên người nàng tựa hồ nhiều hơn một phần huyền ảo……

“Thật là đẹp.” Tần Nghệ Phong không nhịn được ở trong lòng than thở, hắn chưa từng thấy nữ tử nào gảy đàn đẹp như vậy, giống như cả người nàng bởi vì đàn này mà từ từ tỏa sáng.

Lúc tiếng đàn thứ nhất của Đông Phương Trữ Tâm vang lên, Thiên Trì lão nhân thoáng qua một tia tán thưởng, trong lòng thầm khen ngợi, nữ tử này có tư cách trở thành đối thủ của lão.

Người duy nhất chưa phát hiện mình đang là tâm điểm chính là Đông Phương Trữ Tâm, bởi vì nàng đã hoàn toàn yên lặng nhập tâm vào khúc cầm phổ của mẫu thân.
Quen biết, Tương tri ……

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: