Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 24

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

24 Sự kiện huân hương

Bai-thac-lieu-tieu-bach-by-cuclaccung.com
Đây thực sự là ngày tâm đắc nhất của ta kể từ khi ta đến thế giới này a. Từ khi ta đề xuất ý kiến về nguyên tắc trao đổi đồng giá, nhận lấy ánh mắt phi thường mong đợi được khai sáng từ tất cả mọi người, ta đương nhiên rất tốt bụng nói cho bọn họ rất nhiều kiến thức của thời đại mới. Nào là so sánh quan hệ cung cầu, nguyên tắc tối đa hóa lợi nhuận, mấy người này nghe đến con ngươi cũng sắp rớt ra luôn rồi ~ Một mình ta trong phòng bay đến bay đi ~~~
Lẽ nào ta đúng là một thiên tài. . . . . . OH MY GOD. . . . .
Có điều lòng ham học hỏi của mọi người quả thực là đáng sợ, ta thực sự chịu không nổi tinh thần tìm hiểu cặn kẽ truy hỏi kỹ càng của bọn họ, cả một buổi sáng trả lời một tấn câu hỏi đủ các thể loại của họ xong, ta đành phải lấy cơ cơ thể chưa khỏe, phải đi về nghỉ để trốn. Phụng là người đầu tiên hưởng ứng lời ta, còn nhiệt tình đưa ta về ~ đáng tiếc Ngọc Hàn nói còn có rất nhiều chuyện cần Phụng Lưu giúp hắn xử lý, nên kéo Phụng Lưu lại.
“Diêu Phong, nếu Phụng Lưu không tiện đưa ngươi về Minh Tuyên Uyển, vậy ta đưa ngươi về đi thôi ~” Hồ ly đến chúc tết gà à…
“Cái kia… Ngân đại nhân cũng lưu lại giúp Thái phó đại nhân xử lý chính vụ đi, Diêu Phong có thể tự mình trở về được…” Ta không muốn hồ ly đi theo… Nhớ lại thì đây là lần đầu chính diện đối mặt với hẳn kể từ sau khi ta bị hắn uy hiếp… Không thể được!
“Ha ha… Diêu Phong, ngươi cũng coi như là một tay ta đề bạt, ta lo lắng cho sức khỏe của ngươi a, vừa vặn ta cũng tinh thông chút y thuật, đưa ngươi về thuận tiện xem mạch cho ngươi a~” Hồ ly thật nhiệt tình mà…
Đi chết đi… Ngươi đừng cắt luôn mạch của ta ấy…
“Thật sự không cần. . . Ngân đại nhân. . . Thật sự thật sự thật sự không cần. . . Ta không sao . . . Chỉ là chưa tỉnh ngủ. . . . . .” Mặc dù biết nói ra sẽ bị mọi người khinh bỉ… Nhưng mà ta chưa có nghĩ ra được lý do nào hay ho hơn huhu…
“Ai nha, thế thì càng cần ta đưa về. Chứ nếu ngươi vừa đi vừa ngủ té mất thì làm sao!” Hồ ly bày cái mặt lo lắng, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là Ngọc Hàn và Phụng đều dồn dập gật gật đầu biểu thị đồng ý…
Ta mà là người như thế sao!
“Phong nhi, cứ để Ngân đại nhân đưa ngươi về đi~ Như thế ta cũng yên tâm hơn.” Phụng nắm tay ta, chậm rãi vuốt ve. “Bình thường ngươi đều mơ mơ màng màng, trở về nhỡ lại lạc thì làm sao.”
55555555, các ngươi không biết hồ ly dụng tâm hiểm ác thế nào a ~ để ta ở một mình cùng hắn, chẳng phải là dê vào miệng cọp sao.
“Được rồi được rồi, Ngân Tuyết, ngươi đưa Diêu Phong về Minh Tuyên uyển rồi thuận tiện bắt mạch kiểm tra cho hắn.” Ngọc Hàn đột nhiên chen vào rút tay của ta và Phụng đang nắm lấy nhau ra.”Phụng Lưu, ngươi vào nội điện cùng ta thương thảo chuyện nhân giới đi ~”

Phụng bị Hàn cứng ngắc dắt ra khỏi Ngự Thư Phòng, tiếp theo Hồng Lan cũng ý tứ sâu xa nhìn ta một cái, rồi lẳng lặng đi ra ngoài.

Rồi giờ. . . . . . Làm sao đây?

Ta quay khuôn mặt Tiểu Bạch Thỏ nhìn hồ ly kia, ngươi nếu như dám đối với ta làm gì đó, ta sẽ méc Phụng Lưu!

“Ha ha ha a, Diêu Phong, đi thôi ~” Hồ ly thật giống chưa từng làm gì ta trước đây, ung dung đi ra Ngự Thư Phòng.

Ta yên lặng đi theo phía sau hắn, suy đoán ý nghĩ của hắn.

Lẽ nào thật sự là hai mặt. . . . . . ?

Dọc theo đường đi hắn cũng không nói lời nào, chỉ đi ở phía trước ta dẫn đường. Đầu cũng không thèm quay lại lần nào.

Trở lại Minh Tuyên uyển, Tiểu Lam Tiểu Nguyệt đều không ở. Ngay cả Cẩm lăng cũng không ở biệt viện. Tất cả mọi người thừa dịp chủ nhân không có mặt lén đi tụ tập đàn đúm hay sao?

“Diêu Phong, vào bên trong, ta bắt mạch cho ngươi.” Hồ ly cuối cùng cũng ngoái đầu nhìn lại rồi. . .

Nhìn hắn một điểm ác ý đều không có, nói với ta thân thiết như thế, nếu ta còn nghi thần nghi quỷ cũng quá có lỗi với nhân cách ‘phúc hậu’ của mình rồi. Ta hít sâu, cùng hắn tiến vào buồng trong.

Ngân Tuyết để ta nằm trên giường bình tĩnh hô hấp, một tay bắt lấy tay của ta, lẳng lặng bắt mạch.

Cái kia, sống ở thời đại y học hiện đại ta từng nhìn thấy thầy thuốc bắt mạch, nên thỉnh thoảng rất tò mò nhìn tay hồ ly, để ngón tay lên động mạch chủ thôi mà thực sự có thể đoán ra bệnh gì thật hả?

Ước chừng qua năm phút, hồ ly thu hồi tay của mình.

. . . . . . Hắn xem được cái gì a? Ta là đứa nhỏ hiếu kỳ. . . . . . Đầu tiên ngồi bật dậy. . .

“Diêu Phong, mạch tượng của ngươi rất bình thường, không giống người mất trí nhớ.” Hồ ly rất bình tĩnh nhìn ta.

Mất trí nhớ? Ai nói ta mất trí nhớ? Ta ký ức vẫn rất bình thường có được không!

“Ngân đại nhân, Diêu Phong chưa bao giờ mất trí nhớ a, ai nói ta mất trí nhớ?” Kỳ quái. . . . . .

Ngân Tuyết ánh mắt lóe lên, “Ngươi nếu không có mất trí nhớ, vì sao không nói cho ta tung tích của Tuyệt Diễm!”

“Tuyệt Diễm? Tuyệt Diễm là ai?” Lần trước ta nhớ hắn hỏi là Diễm phi cơ mà, sao giờ lại nhô ra cái Tuyệt Diễm nào nữa?

Ngân Tuyết kích động đứng lên, “Ngươi nếu không mất trí nhớ sao lại không biết Tuyệt Diễm là ai! Tuyệt Diễm chính là Diễm phi!”

. . . . . . Hóa ra là cùng một người a. . . . . . Ngất, ta thật sự không quen biết, mà nhận thức Tuyệt Diễm gì đó cùng mất trí nhớ có cái gì quan hệ?

“Ngân đại nhân, ta bị ngươi làm hồ đồ rồi. Ta mất trí nhớ cùng Diễm phi có quan hệ gì? Lẽ nào ta nên nhận thức một ta người không quen biết sao? Nhận thức nàng ta sẽ không phải mất trí nhớ à?” Không hiểu là cái loại quan hệ gì nữa luôn

“Ngươi!” Hồ ly sắc mặt có chút đỏ lên. . . Chẳng lẽ là bị ta chọc tức? Nhưng ta thật sự không quen biết Diễm phi, hơn nữa còn không hiểu sao hắn lại nói ta mất trí nhớ.

Ngân Tuyết quay lưng về phía ta, hô hấp có chút gấp gáp, có điều một lát sau hắn liền bình tĩnh lại, chậm rãi đi tới một bên giường của ta đốt một lư hương, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua hun hương đỉnh, như chuồn chuồn lướt nước vuốt xuống, ánh mắt mang theo ưu thương, có loại cảm giác thê mỹ không nói nên lời.

“Đây là lư hương năm đó Tuyệt Diễm thích nhất, là ta vì nàng mang từ Thần giới Tây Vực về.”

Ta hiểu rồi, hắn qua một lư hương nhớ lại người yêu khi xưa, loại ánh mắt này chỉ xuất hiện khi nói tới người mình yêu thương nhất. Nhưng mà nếu ta không có nhớ lầm thì Diễm phi hẳn là tiên đế sủng phi, Minh Tuyên uyển hoa lệ này cũng là tiên đế vì nàng tự mình thiết kế giám công kiến tạo. Nói như thế. . . Thần tử cùng hậu cung sủng phi có gian díu? . . . Hơn nữa hồ ly còn đối với vị phi tử này nhớ mãi không quên, cũng không muốn tin nàng đã chết. . . Nhưng mà, tại sao hắn lại nhận định ta biết Diễm phi, hơn nữa còn cho rằng Diễm phi không những không chết, mà ta còn biết tung tích của nàng? Thật kỳ quái a. . . Cảm giác thật giống thiếu mất cái gì. . . Là cái gì đây?

A? Thơm quá. . .

Ngẩng đầu nhìn lên, Ngân Tuyết đã điểm hương, trong phòng nhất thời đầu mùi thơm vương vấn. Vị thơm rất thanh đạm, không có bất kỳ gì mới lạ, nhưng khiến người ta say mê lưu luyến, hít thở sâu một hơi, thấm vào tận tâm tỳ, cả người tê dại. Thật thoải mái, Diễm phi quả nhiên rất có phẩm vị.

Nhìn lại Ngân Tuyết, hắn tựa hồ cũng chìm đắm trong hương thơm này, ánh mắt mang theo si mê.

Ta tiếp tục tham lam hít vào này vị thơm hiếm thấy này, cảm thấy thân thể có chút mềm nhũn, hơn nữa thoáng cảm thấy có gì đó không đúng. . . Có điều lại không nói ra được không đúng chỗ nào.

Ngân Tuyết đột nhiên vung tay áo che mũi, quay đầu thấy ta đã mềm oặt nằm ở trên giường, chạy tới mau mau che mũi của ta.

“Đừng ngửi Trong huân hương này có thành phần xuân dược!”

Ta kinh hãi, vội vàng nắm mũi, hắn lại nhanh chạy đi tắt hương, mở cửa sổ ra tận lực lùa không khí mới vào.

Nhưng mà ta đã cảm thấy hạ thân có chút không ổn rồi. . . Tại sao huân hương trong phòng Diễm Phi lại có xuân dược chứ. . . 5555555

Ngân Tuyết sắc mặt cũng không tốt, “Ta đi trước, không biết xuân dược này dược tính ra sao, ngươi tự mình giải quyết đi. Không được liền gọi Cẩm Lăng giúp ngươi.” Sau đó. . . Như một cơn gió . . Lách người biến mất. . . . . .

Lưu lại ta cả người vẫn đang nhũn hết cả ra.

…………

Edit: Robin

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: