Trái chủ hãn phu – Chương 67

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 67: xác chết nằm bên.

Ngu Tư Ngôn thầm mắng một câu:
“Đệt mợ!”
Cậu không chút hoảng loạn, nhấc lên mí mắt nhìn kính chiếu hậu, chậm rãi giảm tốc độ xe.
“Cởi đai an toàn, ngồi vững.”
Hạng Tường nhướng nhướng mày, khóe miệng giơ lên, dùng tay phải cởi đai an toàn.
Ngu Tư Ngôn lập tức ngừng xe, tắt động cơ.
Xe cảnh sát tuần tra phía sau cũng vừa tắt động cơ, chỗ phó lái đã có người cầm đồ đạc xuống xe.
Ngu Tư Ngôn chăm chú nhìn chằm chằm kính chiếu hậu, mắt cũng không nháy nhìn người ngồi chỗ lái xe xe cảnh sát, song song khóe mắt quét tới người còn lại đang bước tới.
Lúc cảnh sát vừa đi tới chỗ bánh sau xe Ngu Tư Ngôn, vị ngồi chỗ lái xe phía sau tranh thủ lúc rảnh rỗi nhìn đèn cảnh đêm chỗ mặt sông, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Ngu Tư Ngôn vặn chìa khoá, đột nhiên khởi động xe, trực tiếp giẫm chân ga, phun ra cuồn cuộn khói đen, rít gào mà đi.
Hạng Tường lung lay vài cái theo thân xe, cười lớn hỏi:
“Sau đó thì sao? Anh cả, chúng ta đào tẩu?”
Xe tuần tra phía sau ‘Ò e ò e’ kêu vang, đuổi theo sát.
Một tên keo kiệt như Ngu Tư Ngôn, vì sao lại mua xe nhập khẩu giá vài triệu, một điểm quan trọng nhất chính là ở đây!
Thời khắc mấu chốt, tính năng xe nhập khẩu cực tốt, PK xe cảnh sát sản phẩm trong nước, một phút phân thắng bại!
Ngu Tư Ngôn chưa tới một phút đã vung khỏi xe cảnh sát phía sau, lái xe cực nhanh chạy đến ngõ nhỏ không có máy quay an ninh, dừng lại.
“Đưa hai tay anh cho tôi!”
Hạng Tường không biết Ngu Tư Ngôn muốn làm gì, chẳng qua Ngu Tư Ngôn muốn cái gì, anh sẽ cho cái đó.
Ngu Tư Ngôn túm hai tay khó cử động của Hạng Tường chùi vài cái lên tay lái, sau đó rút ra chìa khoá xe, từ dao đa năng Thụy Sĩ treo trên móc chìa khoá lôi ra tua-vít nhỏ, hướng về phía cửa xe cạy mạnh vài cái, khóa xe “Tạch” một tiếng văng ra, cậu lập tức đem chìa khoá cất vào túi,

Dao đa năng Thụy Sĩ

“Mau xuống xe chạy!”
Vừa gào thét, Ngu Tư Ngôn vừa nhảy xuống xe, nhìn lại, trên chỗ phó lái đã không còn một bóng người, lại quay đầu lại, Hạng Tường đã đứng cạnh cậu.
“Mau chạy.”
Không một câu dư thừa, hai cái chân kéo dài bỏ chạy.
Ngu Tư Ngôn giống như địa đầu xà, mang theo Hạng Tường trái rẽ phải ngoặt, xuyên ra hẻm nhỏ, chui vào một ngõ cụt, trước mặt hai người là một bức tường cao 3m.
Nghe tiếng cảnh báo xa xa, Ngu Tư Ngôn vỗ vỗ vai, giương lên cằm với Hạng Tường,
“Đừng dùng cái tay kia của anh, giẫm vai tôi bay qua đi.”
Hạng Tường liếc Ngu Tư Ngôn, lui về phía sau vài bước, chạy lấy đà, đạp lên mặt tường liền trèo tới đầu tường, tay phải chống đầu tường, bay lên nghiêng người phóng qua.
Ngu Tư Ngôn nhấc lên khóe mắt, huýt sáo một cái, cũng đạp tường bám theo, xoay thân bay qua.
Hạng Tường phóng qua xong liền đứng tại chỗ, Ngu Tư Ngôn vừa bay xuống, vững vàng đương đương cưỡi luôn trên vai anh. (Vũ: Ai dô ~~~)
“Phắc.”
Ngu Tư Ngôn túm một cái trên đỉnh đầu Hạng Tường, chống vai Hạng Tường nhảy xuống mặt đất.
“Nói anh đầu gỗ thật đúng là đầu gỗ, thế mà không nện chết anh nhỉ!”
Hạng Tường yên lặng xoa gáy một chút, ánh mắt trầm xuống.
Ngu Tư Ngôn nào trông nom được Hạng Tường, đằng sau còn truy binh.
“Chạy mau! Sững sờ cái gì!”
Vừa dứt lời, hai người trong nháy mắt lấy tốc độ chạy nước rút trăm mét mà chạy.
Ngu Tư Ngôn đối với đường lớn đường nhỏ ở Trùng Khánh quen thuộc hơn bất cứ ai, chỗ nào có máy quay anh ninh, chỗ nào có trạm gác, đều khắc vào cái đầu linh hoạt của cậu, giống hệt cái bản đồ sống.
Hai người một đường chạy trốn vòng quanh vài con đường hẻo lánh không người, cũng không dừng lại thở một hơi.
Chạy gần nửa tiếng đồng hồ, Ngu Tư Ngôn thật đúng là mang theo Hạng Tường an toàn chạy về cửa sau công ty.
Mở cửa, Ngu Tư Ngôn đi vào trước, cậu thở dài một hơi, đem một đống lớn nặng trịch gì đó trong túi móc ra, có chút thở hổn hển nói:
“Đóng cửa lại đi.”
Hạng Tường vừa trở tay đóng cửa lại, Ngu Tư Ngôn liền mở đèn cầu thang, vừa đi lên tầng 2 vừa nói:
“Hôm nay ngủ ở phòng làm việc của tôi trước, sáng mai dọn một phòng khác cho anh.”
Cửa sổ công ty đều đóng, đặc biệt bí bức, Hạng Tường chạy một thân mồ hôi nóng, lấy thể chất của anh, không đến một hồi là có thể mát trở lại, nhưng vào chỗ này cứ như vào nồi hấp, chỉ cảm thấy càng nóng.
Ngu Tư Ngôn gặp nóng tâm tình sẽ không tốt, tiện tay đẩy ra cửa sổ hàng lang, cậu cau mày quát lên:
“Anh mở hết cửa sổ dưới lầu, lại bật 2 cái quạt lên, tôi đi tắm trước.”
Nói xong, Ngu Tư Ngôn đem tạp vật trong tay ném sang một bên, hai tay cầm lấy vạt áo đẫm mồ hôi cởi ra, một bên cởi giầy thể thao một bên đi vào phòng.
Thân ảnh Ngu Tư Ngôn biến mất khỏi cửa phòng, Hạng Tường thu hồi đường nhìn, nhìn chung quanh một vòng, không có điều hòa. . .
Ngẩng đầu nhìn trần nhà, lại nhìn tường bốn phía, tìm được bảng điều khiển điều hòa trung ương, bật lên, một chút động tĩnh cũng không có.

Bảng điều khiển điều hòa

Trong mắt Hạng Tường toát ra một tia hứng thú, anh cong lên dáng cười, chậm rãi đi tới trước cửa sổ, lần lượt mở từng cái cửa sổ, ghé vào trước cửa sổ hít vài hơi gió mát.
Xoay người mở hai cái quạt sắt đen, nghe tiếng ồn thật lớn kia, Hạng Tường nhịn không được im lặng hé miệng cười rộ lên,
Mới ở cùng nhau chưa đầy 12 tiếng, Ngu Tư Ngôn đã cho anh thể nghiệm 29 năm trước anh chưa từng có.
Anh nhìn cánh quạt xoay tròn cực nhanh, cười đến thân thể hơi run.
“Anh còn rề rà cái gì, còn không mau lên đây, dọn dẹp một chút rồi đi ngủ!”
Thanh âm Ngu Tư Ngôn đột nhiên vang lên từ phía sau lưng, Hạng Tường lập tức thu hồi dáng cười, âm thầm nuốt nuốt cổ họng, xoay người dùng khuôn mặt ngây ngốc tiếng nói vững vàng nói:
“Có chút nóng, hóng gió một chút, lên ngay đây.”
Ngu Tư Ngôn đứng ở cửa phòng làm việc nhìn Hạng Tường từ dưới lầu đi lên, cậu chỉ mặc một cái quần đi biển, thân thể vừa xối nước lạnh tất cả đều là bọt nước, làn da màu lúa mạch, mang theo một chút bóng nhẫy thị giác cảm thụ.
Hạng Tường đi tới trước mặt Ngu Tư Ngôn, cúi đầu nhìn chằm chằm vết sẹo trước ngực Ngu Tư Ngôn, mí mắt buông xuống che đi ánh sáng dị dạng trong ánh mắt.
“Sao lại bị thương?”
Vươn tay muốn sờ vết sẹo.
Ngu Tư Ngôn phản xạ có điều kiện lùi ra sau, né tránh bàn tay của Hạng Tường, tay phải mở năm ngón, chụp lên mặt Hạng Tường, đẩy ra sau một cái.
“Nhiều lời vô ích, mau đi tắm!”
Hạng Tường theo lực đạo của Ngu Tư Ngôn lui hai bước vào trong phòng làm việc, đứng yên.
“Tôi không có quần áo để thay.”
Ngu Tư Ngôn lách qua Hạng Tường, dẫn anh vào phòng nghỉ trong phòng làm việc, cũng chính là ổ chó của cậu.
“Cần quần áo làm gì, nóng chết anh! Tôi tìm cho anh một cái quần soóc, đi tắm của anh đi!”
Hạng Tường vừa đi vừa nhìn phòng làm việc của Ngu Tư Ngôn, đi vào phòng nghỉ anh cũng thần tốc nhìn căn phòng nhỏ này một lần, sau đó vô cùng “nghe lời” đi vào buồng tắm đứng trong góc phòng.

Buồng tắm đứng hay buồng tắm cá nhân.

Trong phòng quạt điện kẽo kẹt kêu, ngoài cửa sổ ve cũng ong ong kêu.
Ngu Tư Ngôn châm hương đuổi muỗi đặt trước cửa sổ, từ trong ngăn tủ móc ra một cái quần đi biển, đặt trên tủ đầu giường, hô một tiếng về phía Hạng Tường trong buồng tắm đứng:
“Quần đưa anh đặt ở đầu giường, tôi ngủ trước.”
Hạng Tường đáp lại một tiếng.
Hương muỗi xông lên, Ngu Tư Ngôn mệt có chút không mở mắt ra được, vừa dính lên gối liền mơ mơ màng màng.
Hạng Tường xối ướt vài phút liền đi ra buồng tắm, nhìn qua, Ngu Tư Ngôn đã đưa lưng về phía anh ngủ.
Thân thể Ngu Tư Ngôn chưa từng xoay sang, nâng tay chỉ về phía đầu giường, mơ hồ nói:
“Quần. . . Ở đây.”
Hạng Tường cả người giọt nước đi đến đầu giường, cầm lên quần soóc hoa hoa cỏ cỏ phong cách Ha-oai nhìn một chút, con ngươi co lại, trầm giọng nói:
“Cậu chưa đưa tôi quần lót.”
Ngu Tư Ngôn nhắm mắt nhăn mày, không nhịn được chỉ vào tủ quần áo cạnh tường nói:
“Thật mẹ nó phiền, ngăn kéo đầu tiên dưới tủ quần áo, tự tìm.”
Hạng Tường mở ngăn kéo, liếc mắt liền thấy quần sịp trừ tà đỏ chót của Ngu Tư Ngôn, anh trợn to mắt xách lên cái quần đỏ, lại một trận buồn cười.
Lại lật xem một hồi, Hạng Tường đóng ngăn kéo đứng lên,
“Của cậu hơi nhỏ, tôi không mặc được.”
Ngu Tư Ngôn rốt cục mở mắt ra một kẽ hở, quét một mắt Hạng Tường trần truồng, lại lần nữa nhắm lại, thấp giọng mắng một câu:
“Mũi voi.”
Hạng Tường vui vẻ chịu đựng, thích ý mặc quần đùi vào, ngủ thẳng bên người Ngu Tư Ngôn.
Giường lõm xuống, rung động yếu ớt mạnh đem mí mắt Ngu Tư Ngôn đánh văng,
“Đi xuống cho ông đây, anh ngủ sô pha!”
Trả lời cậu cư nhiên là tiếng khẽ ngáy của Hạng Tường ngủ say.
“Đừng giả vờ với ông đây!” Ngu Tư Ngôn đẩy Hạng Tường một cái.
Lạnh như vậy? !
Ngu Tư Ngôn biểu tình ngưng lại, giây tiếp theo liền ước ao đố kị trừng mắt Hạng Tường thể chất vốn lạnh.
Hạng Tường lật người một cái, cọ cọ ga giường, ngủ cực trầm, không một chút dáng dấp giả vờ ngủ.
Ngu Tư Ngôn chép chép miệng, đã nói mà, không phải say sao, kết quả chả có chút biểu hiện say nào, ra là thế này đây!
Phun ra một hơi thở, Ngu Tư Ngôn một lần nữa nằm về giường, nhắm mắt lại, quên đi, coi như là cái xác chết nằm bên!

Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: