[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 14

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 14. Cao Trào

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com

Từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, một ngày một đêm tất cả mọi người đều chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào của nữ tử kia, trong tiếng đàn du dương. Thiên Trì lão nhân cùng Đông Phương Trữ Tâm vẫn ngồi thẳng bất động, hai tay nhẹ nhàng gảy không xao nhãng chút nào. Lúc này Đông Phương Trữ Tâm đã hoàn toàn chìm đắm trong thế giới của mình, mà Thiên Trì lão nhân cũng vậy, nhưng lão vẫn thỉnh thoảng nghĩ đến Đông Phương Trữ Tâm…… cô nương này thật là không đơn giản, cư nhiên có thể theo kịp tốc độ đàn của lão, lão nhanh nàng nhanh, lão chậm nàng chậm ……

Tuyết Thiên Ngạo chỉ nhàn nhạt nhướng mày, không nói nhiều, Đông Phương Trữ Tâm không dám thua, mà nàng không thua nổi ……

Lúc này Đông Phương Trữ Tâm như thế nào? Mặt ngoài nàng vân đạm phong khinh tưởng như chìm đắm trong thế giới của mình, nhưng chỉ có chính nàng mới biết hai tay nàng đã tê dại, ba ngày ba đêm không ăn không uống chỉ gảy đàn rất hao tổn thể lực, nàng đến ngày thứ hai chắc hẳn hai tay không cách nào đàn tiếp, nhưng chỉ gảy hai ngày hai đêm có thể thắng được sao?

Đông Phương Trữ Tâm không biết, nàng chỉ biết cố gắng kiên nhẫn hết sức mình, nếu như không được nàng không thể không sử dụng một chiêu sau cùng, cho dù phải trả giá bằng việc hai tay nàng sau này không thể gảy đàn được nữa……

Lại một ngày mặt trời mọc rồi lặn, đã là hai ngày hai đêm, khúc cầm cũng từ mơ hồ cùng vui sướng trở nên nồng nhiệt mà say đắm, nữ tử cùng người trong tâm nàng đang đến lúc nồng nàn, nhưng lúc này Thiên Trì lão nhân cùng Đông Phương Trữ Tâm đã không thể chống đỡ thêm nữa.

Nếu như không phải là bên tai vẫn truyền đến tiếng đàn của Đông Phương Trữ Tâm, Thiên Trì lão nhân đã sớm không đàn nữa, nếu cố tiếp tục như vậy quá thương tổn đôi tay ……

Đông Phương Trữ Tâm thì sao? Tám phần đã tê liệt, mà trên cầm đã có những vết đỏ nhàn nhạt, là máu đã nhuộm đỏ huyền cầm.

Đông Phương Trữ Tâm, phải kiên trì một chút nữa, đối phương không bại ngươi cũng không được phép thua, phải nghĩ đến Tuyết Thiên Ngạo đang chờ xử phạt ngươi, Đông Phương Trữ Tâm, ngươi phải tiếp tục kiên trì, cầu xin ngươi…… hai tay đã nặng tựa ngàn cân, Đông Phương Trữ Tâm trong lòng không ngừng tự nhủ, đầu óc nàng đã có chút choáng váng, cảm giác như muốn ngã xuống, mà tiếng đàn của đối phương cũng không ngừng ……

Thật không có cách nào chống đỡ tiếp, sau mỗi tiếng gảy đàn, tay nàng lại càng đau hơn, xem tình hình này nàng không thể không dùng đến chiêu đó.Trong nháy mắt, một giọt lệ từ khô khốc từ khóe mắt tràn ra, vốn không nghĩ tới việc tiếp tục đánh đàn, như vậy thì liền phế đi.

Nhưng là nàng không bỏ được, không bỏ được, nàng vẫn muốn đánh đàn bằng đôi tay này, nhưng nàng lại càng không thể thua, nếu như thua nàng sau này đừng nói đến đánh đàn, chỉ nghe thôi cũng là xa xỉ, nam nhân tàn nhẫn Tuyết Thiên Ngạo kia sẽ bỏ qua cho nàng sao?

Nghĩ tới đây, Đông Phương Trữ Tâm khẽ hé môi, hai cây kim châm lấp lánh xuất hiện trong miệng nàng, không chút do dự nàng phun kim châm ra, vừa lúc cắm vào chính hai cánh tay của nàng.

“Nàng đang làm gì vậy?” Thiên Trì lão nhân có lẽ không phát hiện ra, nhưng Tần Nghệ Phong vẫn một mực chú ý nàng từ nãy đến giờ và Tuyết Thiên Ngạo cùng phát hiện, Tần Nghệ Phong có chút bận tâm tự lẩm bẩm.

Tuyết Thiên Ngạo không nói lời nào, mắt lóe sáng, hắn hiểu, Đông Phương Trữ Tâm là cao thủ dùng châm, hai cây kim châm nàng lưu tới hôm nay mới dùng chắc hẳn là sát chiêu cuối cùng, mà đã nói là sát chiêu nhất định là hại thân, hại tay, ngày sau đôi tay này sợ là không dùng được nữa, ai, có mấy phần đáng tiếc nha……

Mặt trời lặn lại mọc, ngày thứ ba, cùng là ngày cuối cùng, Đông Phương Trữ Tâm cùng Thiên Trì lão nhân giống như lão tăng ngồi thiền, không nhúc nhích, nhưng khi mặt trời vừa mọc, Thiên Trì lão nhân liền “ pặc ” một tiếng dừng gảy cầm, cả người run rẩy đứng dậy, hai tay vô lực rũ xuống, nhìn Đông Phương Trữ Tâm vẫn còn tiếp tục đàn, Thiên Trì lão nhân thoáng qua một tia tán thưởng .

“Ta thua ……” Thiên Trì lão nhân bình tĩnh nhìn về phía Tuyết Thiên Ngạo, lần đầu tiên trong đời nói ra hai chữ này, không nghĩ đến lại khó khăn như vậy.

Ta thua, hai chữ này từ miệng Thiên Trì lão nhân thực khó có được, Tần Nghệ Phong vừa nghe liền hung hăng thở phào nhẹ nhỏm, nhìn về phía Đông Phương Trữ Tâm, lần này nàng có thể dừng tay.

Khi Tuyết Thiên Ngạo nghe được lời nói của Thiên Trì lão nhân, chẳng biết tại sao nhưng trong lòng không có vui sướng như hắn tưởng, chẳng qua là liếc mắt một cái, cặp mắt lại nhìn về phía nữ tử đang đánh đàn……

Ta thua, hai chữ này cũng truyền vào tai Đông Phương Trữ Tâm, nhưng nàng lại giống như không có nghe được, tiếp tục gảy đàn……

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Edit: Viên Viên Tròn Tròn
Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: