[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 15

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 15: Cố Chấp

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Đám người Tuyết Thiên Ngạo cùng không gián đoạn nàng, hoặc là nói lúc này Đông Phương Trữ Tâm có một cỗ ngạo cốt phong sương, giống như mai nở mùa đông, để cho người ta không đành lòng phá vỡ.

Thiên Trì lão nhân bội phục nhìn Đông Phương Trữ Tâm, một cô nương mảnh mai, yêu kiều như vậy không chỉ có khúc Tâm Tình toàn phổ, hơn nữa còn có thể gảy đàn lâu như thế, Thiên Trì lão nhân nội lực thâm hậu cũng không có biện pháp tiếp tục kiên trì, nhưng nữ tử này làm được……

Nhìn về phía tay của Đông Phương Trữ Tâm, phát hiện hai tay của nàng vậy mà vẫn linh hoạt có lực, càng làm lão bội phục …… phải biết hai tay của lão đã chết lặng, trong thời gian ngắn không thể lại gảy đàn.

Mặt trời đang lặn, ngày đã trôi qua một nửa, Tuyết Thiên Ngạo nhìn khuôn mặt Đông Phương Trữ Tâm trắng bệch, chẳng biết tại sao, trong lòng vạn phần không thích.

“Đông Phương Trữ Tâm, đủ rồi, ngươi đã thắng.”

“Không, ta muốn đàn xong, ta nhất định phải đem Tâm Tình một lần đàn hết, để cho thế nhân nghe được Tâm Tình hoàn chỉnh.” Đông Phương Trữ Tâm nhắm mắt lại, đây là lần đầu tiên nàng kiên định cự tuyệt lời của Tuyết Thiên Ngạo.

Chỉ vì Tâm Tình là khúc phổ của mẫu thân nàng, mà cả đời này nàng sợ là không thể gảy đàn được nữa, nàng nhất định phải đàn hoàn chỉnh một lần Tâm Tình của mẫu thân khi đó, yêu nhau, gần gũi cho đến tận khi chia lìa ……

“Đông Phương Trữ Tâm, lời của Bổn vương ngươi cũng dám phản?” Tuyết Thiên Ngạo tức giận nói, rõ ràng là vì muốn tốt cho tay của nàng, nhưng nữ nhân này cư nhiên không biết điều, nàng cùng Tuyết Thiên Ngạo hắn quả là trời sinh đối nghịch.

Đông Phương Trữ Tâm hai tay cũng không ngừng, mắt chậm rãi mở ra, trong mắt tất cả đều là ý kiên tuyệt, nhìn về phía Tuyết Thiên Ngạo đã không còn thận trọng cùng sợ hãi ngày thường, là cố chấp cùng kiêu ngạo, có lẽ đây mới là Đông Phương Trữ Tâm đích thực, không chút nào cố kỵ.

“Tuyết Thiên Ngạo, lần này không thể, ta nhất định phải đàn xong, khúc Tâm Tình này đối với ta rất quan trọng.”

“Đông Phương Trữ Tâm, có tin hay không Bổn vương đem tay của ngươi chặt đứt, xem ngươi ngày sau còn đánh đàn được không.” Tuyết Thiên Ngạo là người có tính khí nóng nảy, cộng thêm tính xấu sĩ diện của nam nhân, nghe được lời của Đông Phương Trữ Tâm chỉ càng cảm thấy tức giận hơn.

Đông Phương Trữ Tâm cười khổ, cố chấp cùng quật cường là chống lại quyền thế, nàng cố chấp thì như thế nào, Tuyết Thiên Ngạo có biện pháp đánh gãy cố chấp của nàng, nàng bây giờ không có bản lĩnh cậy mạnh.

“Tuyết thân vương, đây là lần đầu tiên Đông Phương Trữ Tâm không nghe lời ngươi, bảo đảm đây cũng là một lần duy nhất, xin Vương gia thành toàn, ngày sau Trữ Tâm nhất định không dám trái ý Vương gia.”

Nói xong lời này Đông Phương Trữ Tâm không nói nữa, chỉ để đôi tay gảy gảy cầm huyền. Lần cuối cùng đánh đàn trong đời, nàng nhất định phải hoàn chỉnh khúc Tâm Tìn , tái hiện chuyện xưa của mẫu thân nàng…… Giờ khắc này, mọi ánh mắt cũng dừng lại ở trên người Đông Phương Trữ Tâm, nếu như không có nửa bên mặt bị hủy, có thể tưởng tượng nữ tử này cỡ nào xinh đẹp.

Cả người trên dưới giống như ánh trăng điềm đạm, nhu hòa, lại có kiên trì cùng kiêu ngạo của riêng mình, Tần Nghệ Phong nhìn Đông Phương Trữ Tâm, trong mắt có một loại đau thương nhàn nhạt cùng yêu mến…… một nữ tử phong quang như vậy lại có số mệnh khiến cho người ta thương xót, cặp mắt không tự chủ nhìn về phía Tuyết Thiên Ngạo .

Thiên Ngạo, trải qua chuyện này ngươi sẽ như thế nào đối xử với nữ nhân này? Sẽ thương xót nàng hay chán ghét nàng như trước, nam nhân tranh đấu vốn không nên lôi cả nữ nhân vào không phải sao?

Đông Phương Trữ Tâm nàng vô tội, là hoàng đế tham sắc hy sinh Đông Phương Trữ Tâm nàng. Ở giữa cuộc đấu tranh quyền lực giữa ngươi và hoàng thượng lại xuất hiện một vật hy sinh là nàng.

Hoàng thượng dùng Đông Phương Trữ Tâm nhục nhã ngươi, mà ngươi là phản kích …… người duy nhất tổn thương là Đông Phương Trữ Tâm, nhưng Đông Phương Trữ Tâm có tội gì, nàng chỉ là một nữ tử đáng thương cố gắng sống sót, nàng không có lựa chọn nào khác……

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Edit: Viên Viên Tròn Tròn
Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: