[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 16

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 16: Ngạc Nhiên

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Mặt trời lặn, ngày thứ ba cũng đã qua, nhưng còn một đêm nữa, một đêm này tất cả mọi người không đi khỏi cửa một bước, chỉ lẳng lặng ngồi, Thiên Trì lão nhân trên khuôn mặt già nua đã rơi đầy lệ, bởi vì đoạn này là lúc tình tiết nữ tử kia bị buộc chia lìa cùng người yêu, là bi, là thương…….

Cho tới bây giờ bọn họ chưa từng được nghe hết khúc Tâm Tình hoàn chỉnh, đây là lần đầu tiên cũng là một lần cuối cùng, bọn họ thông qua tiếng đàn bước vào đoạn kỳ tình của nữ tử kia.

Là ảo là mộng, thế gian đều nói yêu như huyễn tình như mộng, yêu chết huyễn diệt, tình thương mộng tỉnh ……

Đông Phương Trữ Tâm lúc này đã nước mắt ràn rụa, từng giọt, từng giọt lệ rơi trên Băng Thanh cầm, mà Băng Thanh tựa hồ giống như đáp lại thương tâm của Đông Phương Trữ Tâm, ô ô ô dẫn phát cộng hưởng, khúc điệu bi thương lan tỏa ngập tràn trong không gian, lan đến tâm khảm của tất cả mọi người ở đây, khiến tất cả đều đắm chìm trong đó ……

Đêm ngày thứ ba như mong đợi của mọi người đã tới, mà chuyện xưa trong tiếng đàn đã tiến vào hồi kết, xoay người, gả cho hắn ……

“ Ting ……” một tiếng tiếng đàn ngưng, khúc cầm hoàn.

Mà Đông Phương Trữ Tâm cũng lung lay đứng dậy, cả người tái nhợt khó coi, cộng thêm vết thương bên má trái thật có mấy phần quỷ dị, nhưng lúc này Đông Phương Trữ Tâm cũng không bận tâm suy nghĩ những thứ này, hai tay của nàng đã đau đến không chịu được, cánh tay mơ hồ có hai cỗ nhiệt lưu chảy xuống …… đó là máu gân mạch hai cánh tay bị thương, mà đồng thời Đông Phương Trữ Tâm trong lòng cùng chảy máu.

Vừa mới đứng lên, cả người liền “oa ” một tiếng, một búng máu phun ra, Đông Phương Trữ Tâm mất thăng bằng ngã xuống chỗ ngồi, cả người gục trên cầm.

Ông …… tiếng đàn lượn quanh, mà lúc này Đông Phương Trữ Tâm nửa tỉnh nửa mê đột nhiên cất tiếng gọi.

“Mẫu thân……” Thanh âm bi thương kéo lý trí mọi người trở lại, khúc Tâm Tình này là may mắn cả đời bọn họ được lắng nghe, có mộng như huyễn ảo ……

“Vương phi ……” Tuyết Thiên Ngạo hai chân không tiện hành động, ý bảo Thạch Hổ tiến lên, Thạch Hổ vội vàng hô, nhưng có một thân ảnh lại nhanh hơn hắn một bước.

Thân ảnh màu lam nhanh như tên bắn, đem nữ tử gục trên cầm đỡ dậy. “Ta đưa nàng đi nghỉ ngơi, nàng đã quá mệt mỏi ……”

Tần Nghệ Phong biết cách làm của mình lúc này không đúng, nhưng hắn lại không quản được nhiều như vậy, ôm Đông Phương Trữ Tâm có chút né tránh ánh mắt Tuyết Thiên Ngạo, thật nhanh rời khỏi nhạc phòng.

Lúc này, Đông Phương Trữ Tâm rời đi, nhạc phòng hoàn toàn yên tĩnh, nhìn bóng lưngTần Nghệ Phong ôm Đông Phương Trữ Tâm đi khuất, cặp mắt Tuyết Thiên Ngạo tối xầm lại, nhưng lại không có nói thêm cái gì, bởi vì Thiên Trì lão nhân vẫn còn ở đây……

Tần Nghệ Phong ôm Đông Phương Trữ Tâm một đường đi nhanh, theo chỉ dẫn đến viện của Đông Phương Trữ Tâm đang ở hiện tại, có chút cũ nhưng coi như không tệ, điều này cũng nhìn ra được Tuyết Thiên Ngạo đối với Đông Phương Trữ Tâm cũng không đến nỗi nào, Tần Nghệ Phong trong lòng nghĩ như vậy ……

Đem Đông Phương Trữ Tâm giao cho người phía sau, Tần Nghệ Phong lúc này mới hồi thần, khoảnh khắc vừa rồi hắn đơn thuần là thấy nữ tử này tài năng rực rỡ, đồng thời tiếc thương vận mệnh nàng.

“Tần bảo chủ?” quản gia nghe được kẻ dưới thông báo liền vội vàng tiến lên, ân cần hỏi, chuyện Đông Phương Trữ Tâm so cầm hắn cũng biết, hơn nữa cũng hiểu rõ ràng.

Vương phi của bọn họ đánh bại Thiên Trì lão nhân, thật lợi hại, nhưng nhìn bộ dạng Vương phi lúc này tựa hồ không tốt lắm .

“Tìm người xem đi, ta đi trước ……” Tần Nghệ Phong đạm mạc nói, Đông Phương Trữ Tâm cùng hắn không có quan hệ gì, hắn lại quan tâm nàng quá nhiều.

“Vâng, ta, ta đây đi ngay.” Lão quản gia đối với Đông Phương Trữ Tâm rất tốt, lập tức cuống cuồng chạy đi .

Tần Nghệ Phong trước khi rời đi liếc mắt nhìn Đông Phương Trữ Tâm đang bất tỉnh, tuấn nhan có nét cười thoáng qua.

“Đông Phương Trữ Tâm, phải sống thật tốt … ta rất mong đợi cuộc sống sau này của ngươi ở vương phủ.”

Nói xong Tần Nghệ Phong cảm giác tâm tình của mình đột nhiên vô cùng tốt, nhất là nghĩ đến lúc mình đột nhiên đem Đông Phương Trữ Tâm ôm đi, ánh mắt ngạc nhiên kia….

Ha ha ha, Thiên Ngạo, ta rất mong đợi biểu hiện của hai người các ngươi ……

~~

lời gửi độc giả : đổi mới rất thú vị đi ……
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: