Trái chủ hãn phu – Chương 68

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 68: dậy sớm làm việc.

Sáng sớm ngày thứ hai, Hạng Tường đúng 7h mở mắt, anh bình tĩnh nhìn Ngu Tư Ngôn gần trong gang tấc, dùng con mắt thong thả phác thảo đường cong khuôn mặt mềm mại kia.
Còn chưa tinh tế thưởng thức vài phút, tròng mắt nhắm chặt của Ngu Tư Ngôn liền cuộn vài cái, Hạng Tường cong lên nụ cười xấu xa, thong thả nhắm mắt lại, để sát đầu vào cạnh Ngu Tư Ngôn, gần như là cự ly mặt kề mặt.
Vài giây sau, Ngu Tư Ngôn tủng tủng mũi, mở con mắt nhập nhèm buồn ngủ,
“Đệt mợ!”
Con mắt khẽ mở một cái khe bỗng nhiên trợn to, Ngu Tư Ngôn cả người từ trên giường nhảy dựng lên, ngồi ở mép giường ôm tim ngụm lớn thở dốc, sắc mặt hoảng sợ hơi trắng nhợt.
Hạng Tường tượng trưng mở mắt ra, nhàn nhạt liếc Ngu Tư Ngôn, giật giật thân, nằm úp sấp đến vị trí vừa rồi của Ngu Tư Ngôn, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Ngu Tư Ngôn nuốt một ngụm nước bọt, rốt cục ký ức quay về.
Cậu hít sâu một hơi, nổi giận đùng đùng đá một cước lên bụng Hạng Tường, không nhẹ không nặng,
“Dậy ngay cho ông đây! Còn ngủ!”
Hạng Tường không nhịn được rầm rì vài câu, túm lấy gối Ngu Tư Ngôn che lại trên đầu mình, bộ dạng thằng nhóc con lười giường.
Ngu Tư Ngôn tức lại tức, túm lấy gối đập Hạng Tường vài cái,
“Mau dậy, còn phải làm việc nữa!”
Hạng Tường nằm úp sấp vẫn không nhúc nhích, giọng nói mang theo khàn khàn buổi sáng sớm,
“Giờ còn sớm, người mua còn chưa dậy, ngủ tiếp một chút.”
Khóe miệng Ngu Tư Ngôn co giật, một cước đem Hạng Tường từ trên giường đá xuống đất,
“Sora Aoi(*) đã nói, nếu không thể kiếm tiền ở trên giường, vậy đừng có lười giường!”
(*) Sora Aoi: (Thương Tỉnh Không – 苍井空) diễn viên phim người nhớn Nhật Bổn. ~~
Hạng Tường từ trên mặt đất ngồi dậy, lười biếng gãi gãi đầu, ngáp một cái,
“Dậy sớm như vậy làm chi? Hơn nữa tôi phải đi ra ngoài với bộ dạng này sao?”
Ngu Tư Ngôn quay đầu tìm kiếm trong tủ quần áo, ném một chiếc T-shirt rộng lên đầu Hạng Tường,
“Đây là cái lớn nhất của tôi, thử xem.”
Hạng Tường chà chà mặt, kéo xuống vải trắng trên đầu, từ trên đất đứng lên, kiểu dáng trong tay nhắc nhở anh chất lượng của nó kém tới mức nào, anh tìm xem mặt trước sau, không có một tia do dự mặc vào.
“Quần lót.”
Ngu Tư Ngôn một bên thay quần áo một bên nói:
“Không phải nói là không có sao, nhắc mãi làm gì, trước hết cứ vậy đi.”
Hạng Tường không nháy mắt nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn cởi quần mặc quần, trầm giọng nói:
“Không mặc quần lót bước đi sẽ bị vỗ sưng chân.” (Vũ: cái gì vỗ vào chân cơ? *nháy mắt giả ngây thơ*)
Ngu Tư Ngôn mặc áo,
“Anh coi của anh là vàng thỏi chắc!”
Liếc mắt trừng qua,
“Phụt, ha ha ha. . .”
Ngu Tư Ngôn một tay ôm bụng, một tay che mắt, chống đầu phì cười không ngừng.
Hạng Tường cúi đầu nhìn thoáng qua quần áo bản thân, phía dưới một cái quần đùi hoa lá đỏ xanh giao nhau, mặt trên một cái áo phông màu trắng viết 4 chữ lớn màu da cam —— Trung Quốc liên thông!
Một thân chẳng ra cái gì cả này, thấy thế nào cũng giống trạch nam thô tục muộn tao.
“Đi, đi rửa mặt đi, ha ha, nhanh đi.”
Ngu Tư Ngôn cười đến đau sốc hông.
Hạng Tường lúc đi qua Ngu Tư Ngôn lấy khửu tay chọi một cái vào sau thắt lưng Ngu Tư Ngôn, Ngu Tư Ngôn nghẹn tiếng cười nhất thời nổ tung, vang vọng công ty.
Hạng Tường bắt đầu tắm, Ngu Tư Ngôn cười hít hít mũi, đi tới bên ngoài phòng làm việc, cầm lấy điện thoại di động gọi 110,
“Alo, xe tôi đi trộm, ừ, xe Ford bán tải màu đỏ, vâng đúng, cụ thể thời gian không biết, chính là tối hôm qua, dừng ở đường giao nhau khu Du Trung, Du ANB007, được, được, tôi chờ điện thoại của các anh.”
Treo điện thoại, Ngu Tư Ngôn đem thuốc lá trên bàn, bật lửa còn có chìa khoá xe đều nhét vào túi quần thể thao, ngồi xổm xuống đi giày.
Góc râu dưới cằm Hạng Tường, từng sợi đứng thẳng, treo một chút bọt nước, anh chậm rì rì đi ra phòng nghỉ, tựa ở trên tường, nhìn chằm chằm lưng Ngu Tư Ngôn nói:
“Phải đi cục cảnh sát đúng không? Bọn họ sẽ không tra từ máy quay an ninh chỗ giao nhau đấy chứ?”
Ngu Tư Ngôn buộc dây giầy xong, đứng lên, chà chà chân, vừa đi vào phòng nghỉ vừa nói:
“Tôi tính hết rồi, hôm qua buổi tối cố ý đi chếch, chính là sợ xảy ra biến cố, anh đừng lo.”
Hạng Tường nhún nhún vai, không chút khách sáo cầm chai nước khoáng trên bàn trà uống một ngụm,
“Phòng bếp ở đâu vậy, tôi đi nấu cơm.”
Ngu Tư Ngôn đi vào phòng nghỉ không đáp lại lời này của Hạng Tường, ngược lại rống lên một tiếng:
“Anh cư nhiên dùng bàn chải đánh răng của tôi! Anh không biết bàn chải đánh răng là vật phẩm tư nhân sao!”
Hạng Tường yên tâm thoải mái hồi đáp:
“Quần đùi không phải cũng là vật phẩm tư nhân sao, cậu cũng cho tôi mặc, bàn chải đánh răng có cái gì, đừng già mồm cãi láo như vậy.”
Được, Ngu Tư Ngôn luôn lấy ‘Già mồm cãi láo’ bịt miệng Hạng Tường, hiện tại lại tự nện lên đầu mình.
“Ngôn Ngôn, phòng bếp ở đâu vậy? Cậu còn chưa nói cho tôi.”
Ngu Tư Ngôn tàn bạo chải răng, lợi đều chảy ra máu, nghe Hạng Tường nói, cậu nhổ một miệng đầy bọt, giận dỗi rống lên một tiếng:
“Phòng bếp không có đồ, gặm nồi à! Đi ra ngoài ăn!”
Rửa mặt xong, Ngu Tư Ngôn cùng Hạng Tường đi ra cửa.
Ngu Tư Ngôn dẫn Hạng Tường đi tới quán in quảng cáo cách công ty không xa, dùng chân cuồng đá vài cái lên cửa cuốn, tiếng ồn kim loại lầm rầm vang một trận, bên trong liền truyền ra tiếng người trông cửa:
“Đến đây đến đây.”
Cửa cuốn kéo được 1 nửa, ông chủ đội một mái tóc tổ chim từ trong quán chui ra, vẻ mặt ngủ chưa tỉnh,
“Anh Ngôn, em biết ngay là anh mà.” Nói, từ trong nách lôi ra một cuộn cờ thưởng, “Hôm qua anh vừa gọi điện thoại em liền chạy làm ngay, làm cả đêm mới ngủ được 1 tiếng thôi đấy.”
Ngu Tư Ngôn mở cờ thưởng ra, nhìn ngắm một cái, rất thoả mãn, trở tay kín đáo đưa cho Hạng Tường bên người.
“Cảm ơn. Lát nữa tỉnh ngủ tới công ty tôi tìm Lữ Việt tính tiền đi.”
Chủ quán và Ngu Tư Ngôn hợp tác đã lâu, sảng khoái nói:
“Được.”
Gã nhìn Hạng Tường thử hỏi Ngu Tư Ngôn,
“Đây là. . . ?”
Ngu Tư Ngôn liếc Hạng Tường, quay đầu lại nói:
“À, đây là người mới của công ty tôi, Hạng Tường.”
Chủ quán là người khôn khéo, không quan tâm Hạng Tường mặc thành cái dạng gì, có thực tài hay không, phải nhìn khí thế.
Gã cười cười, gật đầu với Hạng Tường,
“Anh Tường.”
Sau đó không chút dài dòng nói với Ngu Tư Ngôn:
“Anh Ngôn, các anh đi bận việc đi, em vào nhà, ngủ lúc nữa còn phải mở quán.”
Ngu Tư Ngôn vỗ vỗ vai chủ quán,
“Khổ cực rồi.”
“Nào có nào có.” Chủ quán khách sáo một câu, chui vào trong quán, lại kéo cửa cuốn xuống.
Hạng Tường đem cờ thưởng quấn chặt lại, theo Ngu Tư Ngôn tiếp tục đi.
Ngu Tư Ngôn đi qua hàng thuốc lá mua 2 điếu Ngọc Khê, nói với Hạng Tường:
“Chúng ta đi ăn mì thịt bò.”
Hạng Tường toàn bộ không dị nghị đi theo Ngu Tư Ngôn, không rên một tiếng, nghe lời lại an tĩnh.
Ngu Tư Ngôn mang theo Hạng Tường đi tới lều nhỏ của chú Lưu,
“Chú, 2 bát mì thịt bò.”
Hạng Tường quan sát cái lều nhỏ một chút, không chút già mồm tìm một chỗ ngồi xuống.
Chú Lưu thấy Ngu Tư Ngôn đến liền vui vẻ,
“Ấy, hiếm có nhỉ, nóng như thế này chú mày lại đến ăn mì nóng!”
Ngu Tư Ngôn đưa thuốc cho chú Lưu.
“Chú cầm thuốc đi này, đừng để khách quen nhìn thấy, nếu không ngày hôm nay chú khỏi làm ăn.”
Chú Lưu lộ ra một ngụm răng vàng, hàm hậu thành thật cười cười, cũng không từ chối, nhận lấy thuốc lá, nhét vào ba lô đặt trong góc, dùng một miếng vải che lại, quay đầu nhìn nhìn Hạng Tường, kề tai nói nhỏ với Ngu Tư Ngôn,
“Người kia là ai vậy? Sao chú chưa từng gặp?”
Ngu Tư Ngôn nhìn chằm chằm nồi mì nói:
“Người mới của công ty cháu, quý công tử sa sút, ngược lại tính cách không tệ, không làm dáng, cũng ít tật xấu.”
Chú Lưu túm một vốc mì giũ vào trong nồi, dùng đũa dài khuấy khuấy,
“Chú xem người này cũng không tệ, cũng không chê chỗ chú bẩn.”
Ngu Tư Ngôn nghĩ tới cái gì, không khỏi nở nụ cười,
“Chú không thấy anh ta mặc một thân kia sao, mặc vậy còn không ngại, còn có thể chê nơi này của chú?”
Chú Lưu thật đúng là không chú ý Hạng Tường mặc cái gì, Ngu Tư Ngôn vừa nói như thế, ông cũng quay đầu nhìn một cái. Nhìn thấy trang phục quái dị kia, chú Lưu trừng mắt Ngu Tư Ngôn, cười mắng:
“Thằng nhóc thối, có ai trêu chọc người ta như mày không.”
Ngu Tư Ngôn đứng một hồi bên cạnh nồi nóng, mồ hôi chảy ròng, vội vàng rút lui ngồi xuống cạnh Hạng Tường:
“Đây đâu phải lỗi của cháu, ai bảo anh ta to cao như vậy, quần áo của cháu anh ta không mặc vừa.”
Hạng Tường dùng ngón chân cũng đoán ra được Ngu Tư Ngôn đang nói thầm cái gì với chú Lưu, chẳng qua vẫn là chất phác hỏi một câu:
“Làm sao vậy?”
Ngu Tư Ngôn rút ra một đôi đũa, không mặn không nhạt nói:
“Chú Lưu mắng tôi không cho anh ăn mặc hẳn hoi.”
Cái tai Hạng Tường vô cùng nhọn, lập tức nghe ra ‘chú Lưu’ này cùng Ngu Tư Ngôn quan hệ không tầm thường, lập tức thay đổi thái độ, hướng về phía chú Lưu nhẹ nhàng cười,
“Không thể nào, anh cả mà không cho cháu bộ quần áo này, cháu phải trần truồng chạy ra mất.”
Thấy chú Lưu bưng mì tới, Hạng Tường lập tức đứng dậy đón nhận, đỡ lấy bát trong tay chú Lưu,
“Để cháu đi.”
Sau đó đem mì bưng đến trước mặt Ngu Tư Ngôn.
Chú Lưu đặc biệt khinh bỉ nhìn Ngu Tư Ngôn nói:
“Nhìn xem, mày ở chỗ chú ăn mì hơn 10 năm, chưa thấy mày bưng hộ một lần, chỉ biết chờ ăn!”
Chân mày Hạng Tường khẽ động, hỏi:
“Chú Lưu biết anh cả hơn 10 năm rồi sao?”
Chú Lưu vừa thương vừa trách liếc Ngu Tư Ngôn,
“Còn không phải sao, thằng nhóc thối này là ăn mì của chú lớn lên đấy.”
Hạng Tường sóng mắt lưu chuyển, thanh âm nâng lên phun ra một chữ:
“Ồ. . .”

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: