[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 79

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

79 Chuyện tắm rửa của các bảo bảo. . .

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

“Khóa cửa! Đến giờ tắm rửa rồi! Mau cởi nào!”

Dương Bảo Nhi cưỡi trên người Hổ đầu cao lớn uy mãnh, uy phong lẫm lẫm, đắc ý vô cùng. Nếu không xét đến khuôn mặt vì hưng phấn mong đợi đến phát sáng của Bảo nhi, thậm chí là cái nụ cười có chút… “dê” kia, thì chắc hẳn ai cũng cảm thấy tiểu cô nương cưỡi trên mình hổ lớn kia quá khả ái rồi.

“Húc nhi, Liên nhi, không được trốn đâu đó. Tỷ tỷ nhất định có thể tìm được các ngươi. Phụ thân nương thân không ở nhà, mọi chuyện đều phải nghe lời tỷ tỷ đó. Mau tắm cho sạch sẽ thơm tho. Thơm tho sạch sẽ rồi tỷ tỷ sẽ cho hai đứa đi ngủ.”

Hổ đầu cõng bé loăng quăng trong viện, thi thoảng còn cúi đầu hít hít ngửi ngửi chỗ này chỗ kia.

Đột nhiên, hổ đầu gầm lên một tiếng hoan hô, hớn hở chạy đến một thạch động ngay sau hòn giả sơn, dùng móng vuốt mập mạp kéo kéo vật bên trong ra.

Chỉ thấy một cái mông tròn tròn mập mập bị lôi ra ngoài, chân còn giãy giãy, hiển nhiên còn muốn trốn.

Hổ đầu cúi đầu dò xét chui vào, cẩn thận dùng răng ngậm tã lót trên cái mông mập kia, dùng sức kéo…
Soạt một tiếng, một tiểu hài tử béo mập múp míp bị hổ đầu kéo lộ ra. Cánh tay bé còn kéo theo một bé mập nữa. Bé kia một tay còn che tã, tay còn lại ôm tay bé này, cùng bị kéo ra.

“Í da.”

“Í da.”

Hai tiếng trẻ con bậm bẹ kêu lên.

Dương Bảo Nhi ngồi trên lưng hổ cao hứng vỗ tay, nói: “Húc nhi, Liên nhi, các ngươi cho rằng có thể thoát được lòng bàn tay tỷ tỷ sao? Ha ha ha…” Bé hai tay chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười to, nhìn thế nào cũng thấy giống… một tiểu ma nữ.

Tiểu nam hài ngồi ngoài tóc vàng mắt xanh, trông khoảng một tuổi, mập mạp núc ních, một nùi tóc màu vàng kim nhạt mềm mại phất phơ trên đỉnh đầu tròn vo, hai tròng mắt xanh lá thật to, nhìn như một đôi bảo thạch lấp lánh lại xinh đẹp. Còn có cái mũi nhỏ cao cao, còn có cái miệng nhỏ hồng nộn căng mọng, khả ái nhất chính là hai má tròn mềm như hai cái bánh bao, làm cho người khác không nhịn được muốn cắn, sao có thể nuôi em bé béo mập dễ thương đến thế chứ?

Mà một tiểu oa nhi còn lại, cũng chừng một tuổi, tóc đen mắt đen, đang bĩu cái mỏ đỏ hồng căng mọng, ủy khuất trừng đôi mắt to, tuấn tú khả ái tiêu chuẩn. Bé so với tiểu nam hài tóc vàng kia gầy hơn một ít, nhưng trên mặt cũng là một đoàn thịt thịt, cảm giác béo mập hết sức khả ái.

Hai cái tiểu nam hài ôm nhau một chỗ. Bé tóc vàng gan lớn chút, trừng tỷ tỷ nói: “Chúng ta không cần tỷ tỷ giúp tắm rửa. Chúng ta lớn rồi, chúng ta có thể tự mình tắm. Liên nhi, đúng không?”

Đông Phương Ái Liên nằm trong lòng ca ca gật đầu thật mạnh.

Dương Bảo Nhi hừ một tiếng, nói: “Tự mình tắm? Các ngươi còn không cao bằng thành bể tắm đâu, nhảy vào còn không chết đuối ấy. Có phải muốn tắm trong thùng gỗ không?” Vừa nói còn vừa khinh thường đánh giá hai cái đệ đệ bé bằng hạt gạo trước mắt.

Dương Ái Húc tức giận nói: “Tỷ tỷ ngươi không được xem thường chúng ta. Chúng ta sẽ không chết đuối đâu! Tại trong bụng nương thân chúng ta đã bơi bơi rồi, đúng không Liên nhi?”

Đông Phương Ái Liên nghe thấy lập tức gật đầu.

Dương Bảo Nhi nhìn bé một cái, hừ một tiếng, nói: “Sâu hùa theo. Liên nhi, ngươi không biết nói chuyện hả.”

Đông Phương Ái Liên chui vào lòng Dương Ái Húc, dòm tỷ tỷ một cái, cong lên cái miệng nhỏ, lẩm bẩm nói: “Sâu hùa theo cũng có tôn nghiêm. Ta không thèm để ý cọp cái.”

Dương Bảo Nhi nghe vậy tức muốn chết. Liên Nhi này đã không nói thì thôi, một khi nói chuyện liền nói tức chết người.

“Liên nhi, ngươi nói ai là cọp cái?”

Đông Phương Ái Liên ôm chặt ca ca, bĩu môi trưng khuôn mặt tội nghiệp đáng thương rúc rúc, không thèm nói chuyện.

Dương Ái Húc người lớn nhỏ dùng hai bàn tay mập mập của mình vỗ vỗ bé, nói: “Ai ngồi ở trên lưng hổ, thì chính là cọp cái.”

Dương Bảo Nhi tức đến bật cười: “Hay lắm, gan lớn lắm. Các ngươi không muốn để tỷ tỷ tắm cho chứ gì. Thế thì tự đi mà tắm, tỷ tỷ mặc kệ!”

Vừa nói vừa vỗ vỗ hổ đầu, cúi đầu chậm như rùa rời đi.

Hai đứa tiểu quỷ thấy tỷ tỷ đi xa rồi, liếc nhau một cái.

Đông Phương Ái Liên nói: “Ca ca, nương thân không ở nhà, không cần tỷ tỷ tắm. Ngươi tắm cho ta.”

Dương Ái Húc dùng sức gật đầu: “Ân. Liên nhi yên tâm, ca ca giúp ngươi tắm tắm.”

Hai cái tiểu nhân 『 dương dương đắc ý 』, tay nắm tay lật đật đi bước nhỏ về phía phòng tắm.

Nước nóng trong phòng tắm đã được Dương Bảo Nhi đã chuẩn bị đầy đủ, hơi nước bồng bềnh, trên bàn nhỏ bên cạnh còn xếp đầy đủ y phục sạch sẽ.

Hai bé con ngươi giúp ta, ta giúp ngươi cởi hết được y phục, cuối cùng lộ ra nốt cái mông, rồi hưng phấn nhảy xuống bể tắm.

“Oa oa… Thật thoải mái…”

“Oa ha ha… Thật thoải mái thật thoải mái…”

Dương Bảo Nhi để nước không sâu, vừa đến eo hai bé, sẽ không ngập chìm hai cái tiểu 『 người lùn 』này.

“Ca ca, gội đầu. Gội đầu đi.” Đông Phương Ái Liên lắc lắc đầu nhỏ duỗi đến trước mặt Dương Ái Húc.

Nhìn một đầu tóc đen trước mắt, Dương Ái Húc gãi gãi đầu, cố gắng hồi tưởng nương thân lúc giúp bọn nó tắm rửa thì làm thế nào. Sau đó tay lấy một nắm dầu tắm bên cạnh bể, bôi bôi lên đầu Đông Phương Ái Liên, bắt đầu vân vê xoa nắn.

“Uh uh… Hai mắt xót xót… Cay quá…” Đông Phương Ái Liên lầm bầm.

“Nhắm hai mắt lại, không nên mở nha.”

“Uh uh… Vẫn đau…”

“Thế thì chớp chớp. Ca ca giúp ngươi thổi thổi.”

Cuối cùng loạn cào cào gội xong được đầu. Đông Phương Ái Liên cười hì hì nói: “Ca ca, ta cũng giúp ngươi gội đầu.”

“Hảo.”

Dương Ái Húc ngồi trong bể tắm, duỗi đầu qua.

Đông Phương Ái Liên so với bé cẩn thận hơn nhiều, vừa gội vừa giúp bé xoa xoa, làm cho Dương Ái Húc cười khúc khích không ngừng.

“Ca ca, vì sao tóc ngươi lại là màu vàng? Thật là đẹp mắt.”

“Tóc của Liên nhi cũng dễ xem lắm.”

“Hắc hắc, ca ca thật là tốt. Ca ca cùng ta và tỷ tỷ không giống nhau, cùng nương thân phụ thân cũng không giống.” Đông Phương Ái Liên vuốt vuốt tóc Dương Ái Húc, vui vẻ cười.

Dương Ái Húc cũng vui vẻ cười theo.

Hai đứa thật vất vả tắm xong, trèo khỏi bể tắm, cầm theo khăn khô lau người. Ngươi giúp ta lau lau, ta giúp ngươi lau lau.

“Ai nha, Húc nhi cùng Liên nhi thật là trắng mềm nha.” Dương Bảo Nhi từ ngoài dòm vào, vẫn trộm nghía hai huynh đệ tắm rửa. Khụ, không phải xem trộm, mà là vì bảo vệ an toàn cho hai đứa, âm thầm bảo hộ, âm thầm bảo hộ.

Hổ đầu ghé vào một bên, miệng phát ra tiếng ô ô.

Dương Ái Húc cùng Đông Phương Ái Liên giả vờ không biết, lau sạch cơ thể, chuẩn bị mặc quần áo.

Hai cái người ngửa đầu, nhìn cái bàn nhỏ so với bọn hắn cao hơn rất nhiều…

Hết cách, mặc dù trí lực của hai đứa đã bốn năm tuổi, nhưng mới chỉ cao được bằng nửa tuổi thôi mà.

Dương Ái Húc sờ sờ chân bàn, hai bàn tay thịt thịt bồi hồi hồi lâu, với không tới.

“Ca ca, ghế, ghế.” Đông Phương Ái Liên kéo kéo ghế dài bên cạnh, cố gắng lôi đến bên cạnh bàn.

“Ta đến.” Dương Ái Húc có sức hơn chút, hai bàn tay ôm lấy hoa văn khắc bên thành ghế, cái mông nhỏ cong ra đằng sau, hai chân béo ý ra sức đạp đạp.

Thế mà cái ghế dài nặng chừng 5-6 cân lại bị bé làm dịch chuyển được.

Dương Bảo Nhi ngoài cửa sổ trợn mắt: “Tiểu tử này trời sinh khí lực có vẻ lớn.”

Bởi vì chịu 『 giáo huấn 』của nữ nhi, Đông Phương Bất Bại cùng Dương Liên Đình không dạy võ công cho hai đứa nhỏ từ sớm, mà ngược lại chú trọng bồi dưỡng tinh thần lực. Cho nên Dương Ái Húc cùng Đông Phương Ái Liên trừ trí lực cùng tinh thần tốt hơnnhi đồng bình thường chút, nhưng nhục thể thì vẫn giống nhau.

Dương Ái Húc dồn sức đến đỏ mặt, cuối cùng cũng lôi được ghế đến bên cạnh bàn, sau đó dẫm lên ghế, lấy được y phục sạch đang để trên bàn.

“Ca ca thật giỏi.”

“Hắc hắc, Liên nhi, lai mặc quần áo.”

“Ca ca, cái này mặc thế nào a?”

“Chắc là như vậy đi…”

“Hình như không đúng… Ha ha ha, ngươi mặc kiểu gì thế, thật xấu a…”

“Hay lắm, ngươi còn dám cười ta… Ha ha ha, ngươi nhìn mình xem nào, cũng thật xấu…”

Hai đứa nhỏ dù sao vẫn ít tuổi, vừa mặc y phục vừa chơi, chơi đến quên trời đất trong phòng tắm.

Chờ hai đứa xiêu xiêu vẹo vẹo khoác được đầy đủ y phục lên người rồi hi hi ha ha ra ngoài, thì đã là chuyện cả giờ đồng hồ sau.

Dương Bảo Nhi chạy vào phòng tắm, xem thấy cảnh tượng như bị lốc cuốn qua kia, một chút vui thú vụng trộm đã biến mất không tung tích, mặt xanh mét, ngửa đầu thở dài: “Phụ thân, nương thân, các ngươi bao giờ mới về nhà a a a.”

Hết chương 79.

Edit: Robin

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: