Trái chủ hãn phu – Chương 69

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 69: màu đỏ trừ tà!

Đừng xem quán chú Lưu chỉ là cái lán nhỏ, sáng sớm người tới ăn mì cũng không ít, chú Lưu vốn định buôn chuyện với Ngu Tư Ngôn, nhưng lại không có lúc rảnh.
Ngu Tư Ngôn không rên một tiếng vùi đầu ăn mì, ăn thật nhanh.
Hạng Tường im lặng không lên tiếng âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Ngu Tư Ngôn.
Đây là bữa cơm thứ 3 anh ăn cùng Ngu Tư Ngôn, nhưng đây là lần đầu tiên anh thấy Ngu Tư Ngôn ăn nghiêm túc như thế, có thể nói là cẩn thận tỉ mỉ.
Ngu Tư Ngôn vẫn y như cũ, giữ lại thịt bò và trứng để đến cuối cùng mới ăn.
“Tôi. . .”
Hạng Tường vừa mở miệng, điện thoại di động Ngu Tư Ngôn đã vang lên.
Ngu Tư Ngôn lấy điện thoại ra nhìn một chút, sau đó uống một ngụm canh nóng, đem bản thân nóng đến bốc hỏa, lại nhận điện thoại.
“Alo, ai vậy?”
“Đúng, là tôi, Du QNB007, vậy sao? Vậy thì cảm ơn, tôi hiện tại có việc gấp, không đến được, buổi chiều tôi sẽ tới, vâng, được, cảm ơn.”
Hạng Tường hỏi:
“Cục cảnh sát?”
Ngu Tư Ngôn hất hất cằm về phía bát, ý bảo Hạng Tường ăn nhanh lên.
“Chi đội cảnh sát giao thông, bảo tôi đến nhận xe.”
Từ trong túi quần móc ra một nắm tiền, đem 800 vuốt ra đưa cho Hạng Tường, bản thân chỉ giữ lại hơn 30 khối bỏ vào túi.
“Lát nữa anh đưa 200 cho chú Lưu, còn lại tự cầm, ăn mì xong thì về đi, xử lý chuyện biệt thự, sau đó trực tiếp đến công ty, Lữ Việt ở đấy.”
Hạng Tường kẹp một đũa mì, thổi thổi hơi nóng,
“Cậu không sợ tôi chạy sao?”
Ngu Tư Ngôn nhe răng cười cầm lấy cờ thưởng đặt một bên vẫy vẫy,
“Tôi đây phải chế thêm một cái cờ thưởng đưa cho đại đội cảnh sát rồi.”
Hạng Tường nuốt mì xuống, trêu lại nói:
“Một thân này của tôi công thêm 800, còn chưa tới 1000, người ta sẽ không thụ lý.”
Ngu Tư Ngôn cầm cờ thưởng đứng lên, tà mị cuồng quyến cười nói:
“Đừng quên, vân tay của anh còn ở trên tay lái xe tôi.”
Hạng Tường nhìn chằm chằm bóng lưng Ngu Tư Ngôn, sủng nịch cong lên khóe miệng.
“Chú Lưu, cháu đi trước, còn có việc.” Ngu Tư Ngôn không quay đầu rời khỏi lều.
Chú Lưu duỗi cổ nhìn Ngu Tư Ngôn đi ra hẻm nhỏ, biết nhìn không thấy người mới lùi đầu về, quay qua hỏi Hạng Tường:
“Này còn có việc gì?”
Ngu Tư Ngôn đi, Hạng Tường cũng không cần ở lại lâu, anh y theo khuôn mẫu Ngu Tư Ngôn, đem mì ăn sạch, tùy ý lau lau miệng, đứng lên đi tới trước mặt chú Lưu, rút ra 200 khối, thay Ngu Tư Ngôn giấu chuyện chạy trốn trái pháp luật xuống.
“Chuyện của anh cả cháu không rõ lắm, đây là 200 đồng tiền anh cả dặn cháu đưa cho ngài, ngài cầm đi.”
Chú Lưu nhíu mày, đẩy ra tay Hạng Tường, quay lưng nấu mì.
“Lấy đi, mày nói cho nó, đừng lần nào cũng ăn một bát mì trả 100 khối, chỗ của chú đâu phải quán cướp!”
Hạng Tường cũng không kiên quyết, chỉ là bình thản nói một câu:
“Chú mà không không nhận, anh cả phỏng chừng sẽ để cháu đói vài ngày.”
Đổi thành người khác, lời này nói ra, chú Lưu thế nào cũng không có khả năng tin tưởng, nhưng lời này của Hạng Tường nói rất minh xác, rất khẳng định, khiến cho chú Lưu phải quay đầu lại nhìn Hạng Tường.
“Thực sự.” Hạng Tường đối mắt với chú Lưu, không nhanh không chậm mặt căng cứng tô đậm cảm xúc.
Chú Lưu nghiêm mặt cằn nhằn:
“Không cho thì chú mày tự đi ăn.”
Hạng Tường vô cùng trực tiếp nói,
“Cháu không có tiền.”
Chú Lưu lông mày dựng thẳng,
“Tiền ăn cũng không có? Chú mày theo nó làm việc, nó không cho mày tiền lương sao?”
Hạng Tường gật đầu,
“Bao ăn bao ở, không bao tiền lương.”
Chú Lưu trợn tròn 2 mắt, tức giận gõ đũa lên mép nồi,
“Cái gì? ! Cái con rùa kia, nó khi nào biến thành thổ phỉ rồi hả!”
Hạng Tường đúng lúc ngăn lại lửa giận của chú Lưu,
“Ngài hiểu lầm rồi, là tự cháu nói không cần tiền lương, cháu phụ trách làm cơm cho anh cả, bình thường đi theo làm vài chuyện, cậu ấy cho cháu cùng ăn, cùng ở công ty, ăn mặc ngủ nghỉ của cháu đều là cậu ấy trả tiền, cháu không cần chi tiêu gì khác, cầm tiền cũng vô dụng, lúc cần anh cả sẽ cho cháu.”
Nói, Hạng Tường cầm 600 còn lại mở ra cho chú Lưu xem một chút.
Chú Lưu có chút khó hiểu lại có chút không đành lòng,
“Mày cái thằng bé này. . . Chậc, vậy không có cơm ăn mày cứ tới chỗ chú!”
Hạng Tường mặt băng bó nói:
“Anh cả mà biết, cháu sẽ bị đấm chết.”
Chú Lưu, “. . .”
“Ngài nhận lấy đi, nếu không cháu không còn đường sống nữa đâu.”
Lời này giống như một cái tô, trầm trọng úp lên đầu chú Lưu, không nhận quả thực là không có nhân tính!
Chú Lưu nhận tiền, Hạng Tường quả đoán chào một cái rồi bước đi, chỉ để lại một bóng lưng thành thật thẳng thắn, nghĩa khí chính trực.
Hạng Tường đi một hồi, chú Lưu đột nhiên phản ứng tới, lẩm bẩm một câu:
“Thế nào mà như đang nuôi bà vợ nội trợ vậy.”
. . .
Theo kế hoạch của Ngu Tư Ngôn, cậu chọn sau 12h trưa mới đến chi đội cảnh sát giao thông khu Du Bắc, khi đó ít người, dễ làm việc, nhưng hiện tại còn chưa tới 9h sáng, thời gian còn sớm.
Trên người cậu chỉ còn hơn 30 khối, nhưng vậy cũng đủ rồi.
Ngu Tư Ngôn chậm rì rì đi đến Thiên Môn, dọc theo đường đi trong đầu càng không ngừng cân nhắc.
Đồ dùng hằng ngày Hạng Tường đều có, buổi chiều trực tiếp dọn đồ từ nhà anh ta tới là xong, quần áo và đồ dùng tư nhân cũng không cần mua, coi như là siêu nhân phiên bản mới, cũng cần phải có quần sịp mặc ở bên ngoài đúng không! Nhìn bình thường là được, chỉ là quần áo đắt tiền vốn có của Hạng Tường, sau này không thể mặc.
Tính toán cần mua gì xong, bước chân Ngu Tư Ngôn hơi chút nhanh hơn.
. . .
Hạng Tường trái lại không tiết kiệm, ra ngõ nhỏ, đi một quãng, đến trạm taxi gọi một xe.
“Đi Dung Sang Bá Tước Bảo.”
Tài xế có chút kinh ngạc từ kính chiếu hậu ngó ngó Hạng Tường ăn mặc phong cách, trên mặt nhất thời hiện ra 2 chữ —— người giàu!
. . .
Ngu Tư Ngôn nhàn nhã vui vẻ mất 1 tiếng đi tới Thiên Môn, lại ngàn chọn vạn tuyển ở chợ bán sỉ chỗ bến tàu thêm 1 tiếng, thay Hạng Tường bới ra một cái quần đùi vải kẻ ca-rô xanh lam giá 9 khối 9, lại tìm được một hàng vỉa hè, bỏ 15 đồng tiền mua 2 cái áo la hán cho nam.

Áo la hán cho nam ( tìm dc 2 kiểu này, chả biết Ngôn Ngôn là mua cái nào lun, cơ mà đoán là loại bên trái =)))))

Cậu bấm ngón tay tính toán, trong tay chỉ còn 12 khối 1, buổi trưa ăn mì 9 khối, vậy còn 3 khối 1, chi đội cảnh sát giao thông ở ngay phụ cận, ăn xong mì lại đi là đẹp.
Ngu Tư Ngôn vừa đi vừa nghĩ, vậy 3 đồng tiền cuối cùng mua được gì đây?
Đang suy nghĩ, khóe mắt Ngu Tư Ngôn lướt qua một vệt đỏ, miễn cưỡng ngăn cản cước bộ cậu.
Cậu quay đầu nhìn hàng rong ven đường bán quần sịp, thấy cái quần đỏ liền trước mắt sáng ngời.
Đúng vậy, Hạng Tường không may như vậy, nên mua một cái sịp đỏ trừ tà!
Đi lên trước,
“Ông chủ, có quần lót cỡ 3 X dành cho nam không? Phải màu đỏ.”
“Có có có, chỗ tôi cỡ nào cũng có, đủ loại màu, cậu muốn mua loại giá thế nào? Đây là 10 khối, đây là 15. . .”
Ngu Tư Ngôn ném ra ba chữ:
“3 khối thôi.”
Chủ quán sửng sốt, rõ ràng không nhiệt tình như trước,
“Có thì có, chỉ là tôi nghĩ cậu thấy cũng không chịu mua.”
Ngu Tư Ngôn ngồi xổm xuống,
“Ông làm sao biết tôi không cần.”
Chủ quán cũng không nói gì thêm, từ trong túi nilong màu đen to đùng ở một bên móc ra một chồng quần lót màu đỏ, đem dây buộc cởi xuống quấn lên tay, lục ra mấy cái đặt tới trước mặt Ngu Tư Ngôn,
“3 cái X chỉ có mấy cái này thôi.”
Ngu Tư Ngôn cầm lên xem, cái này không phải rất tốt sao, lật lại mặt trái, biểu tình thoả mãn nhất thời cứng đờ.
Mặt trái in hình cậu bé hoạt hình cùng màu.
“Tôi nói ông đây là đào hố chôn người hả, quần cỡ này mà in hình cậu bé hồ lô, nhi đồng tổ quốc ta dinh dưỡng thừa thãi thế sao, là tưới phân bò hay mỗi ngày uống chất kích thích vậy? !”
Chủ quán chép miệng, liếc Ngu Tư Ngôn,
“Ở chỗ tôi mua màu này còn có cỡ này, đều là ông già bảy tám mươi tuổi, người già tính trẻ, cái này tôi còn bán sắp hết cả hàng rồi ấy chứ.”
Ngu Tư Ngôn ném thứ trong tay kia qua một bên,
“Ông còn cái nào, đưa tôi xem.”
Nói cậu tự vươn tay tìm ra một cái thuần màu đỏ trong đống quần sịp kia,
“Chính cái này.”
“Không được, cái này là 4 khối, tôi nơi này bán đều là giá buôn, không mặc cả, một phân không thiếu.”
Ngu Tư Ngôn trầm ngâm trong chốc lát,
“Tôi cho ông 3 khối 1!”
“. . .”
Ông chủ không nói gì bắt đầu thu dọn đồ.
Ngu Tư Ngôn ấn tay ông chủ lại,
“Hôm nay trên người tôi thật là không mang nhiều tiền, ông bán cho tôi đi, công ty tôi còn có hơn 10 người cấp dưới, tôi bảo bọn họ sau này thường thường đến chỗ ông.”
Chủ quán bình tĩnh nhìn Ngu Tư Ngôn nói:
“Tôi còn mở dây chuyền toàn quốc nữa cơ, cậu nhớ lần sau không có tiền thì mang thẻ đến quẹt nhé.”
Ngu Tư Ngôn cầm lấy cái quần 4 khối kia không buông tay,
“Ông này buôn bán sao chẳng biết linh hoạt chút nào.”
Chủ quán bất đắc dĩ nhìn Ngu Tư Ngôn nói:
“Có phải trời nóng quá nên cậu bị cảm nắng rồi không? Tôi không bớt được, linh hoạt cho cậu thế nào, được được được, cậu chọn 1 cái 3 khối, tôi mua cho cậu 1 que kem đá, thế nào?”
Ngu Tư Ngôn, “. . .”
Ngày mùa hè nắng chói chang, hơn mười một giờ, mặt trời lên cao, Ngu Tư Ngôn mang theo mấy cái túi bóng màu đen đi vào một quán mì, rút ra kem đá trong miệng hô một câu với chủ quán mì:
“Ông chủ, mì tam lưỡng.”

Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: