Trái chủ hãn phu – Chương 70

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 70: anh em họ Phùng.

Ăn xong mì, Ngu Tư Ngôn trực tiếp đi chi đội cảnh sát giao thông khu Du Trung, trên đường cố ý thả chậm cước bộ.
Khí trời giữa trưa, nhiệt độ không khí lên hơn 40 độ, Ngu Tư Ngôn nóng lên tâm tình liền hỏng bét, lại ăn một bát mì nóng hầm hập, hiện tại càng gay go.
Cậu tận lực lách sang đường có bóng râm, nhưng mặt trời trên đầu, có chỗ nào là không bị nắng chiếu.
Cán cờ thưởng trong tay bị nướng đến nóng hổi, lòng bàn tay Ngu Tư Ngôn nắm chỗ vải kia đã ướt đẫm mồ hôi.
Cậu có chút chóng mặt đi đến chi đội cảnh sát giao thông, vừa vào cổng đã bị gác cổng cản lại.
“Cậu có việc gì?” Gác cổng bưng cặp lồng cơm đứng ở cửa trạm gác.
Ngu Tư Ngôn quay đầu liếc mắt liền thấy quạt điện đang xoay tròn trong trạm, hai lời chưa nói, trực tiếp đẩy cổng, vô cùng không khách khí bước nhanh đi vào trạm gác râm mát.
“Này này này, cậu định làm gì!” Gác cổng ồn ào lên.
Ngu Tư Ngôn cũng không đáp lời, khẩn cấp ném một đống đồ trong tay lên bàn, tiến đến trước quạt điện, vén lên áo, nhắm ngay bên trong hóng mát.
Gác cổng nhìn tư thế kia liền hiểu rõ, trời nóng thế này, giữa người Trùng Khánh đều có một loại lý giải ăn ý.
Lại nhìn sắc mặt Ngu Tư Ngôn có chút trắng bệch, buông cặp lồng cơm trong tay, đưa một cốc nước cho Ngu Tư Ngôn, quở trách nói:
“Cậu cũng là, sớm không đến muộn không đến, nhất định phải chạy đến ngay giữa lúc nắng độc nhất thế này.”
Ngu Tư Ngôn một ngụm uống cạn nước trong cốc, trả cốc trống không cho gác cổng, cuối cùng cũng có chút cảm giác sống lại,
“Tôi đến nhận xe, sáng chiều đều có việc, chỉ có lúc này mới có thời gian.”
Gác cổng lại rót một cốc nước cho Ngu Tư Ngôn,
“Một đoạn đường này không có chỗ nào râm mát, dù thế nào cũng nên gọi xe mà tới, lại không mất mấy đồng.”
Ngu Tư Ngôn lại một ngụm uống cạn, cổ họng bốc hỏa tốt hơn chút.
“Trên người tôi chỉ còn 1 mao.”
Gác cổng không biết nên nói cái gì, xem xét mấy cái túi bóng đen Ngu Tư Ngôn ném ở trên bàn, trong đầu không biết đem Ngu Tư Ngôn nghĩ thành nhân dân cực khổ đến trình độ gì, đặc biệt tốt bụng rót cho Ngu Tư Ngôn thêm vài cốc nước.
Ngu Tư Ngôn nghỉ ngơi vài phút trong trạm, nhiệt độ cơ thể nóng bừng mới giảm xuống chút.
Cậu nhìn thời gian, vừa lúc, qua 12h. Vì vậy lấy ra bao thuốc đưa cho gác cổng,
“Cảm ơn, trên người tôi không có nguyên bao, chỉ có bao bị bóc ra này, ngài cầm đi.”
Gác cổng không xem Ngu Tư Ngôn đưa cho thuốc gì, trực tiếp khước từ,
“Đừng đừng, chỗ tôi còn nhiều thuốc lắm, cậu giữ đi.”
Ngu Tư Ngôn nhìn bao thuốc Nhuyễn Ngọc Khê bị mồ hôi làm ướt, suy nghĩ một chút, cũng không ép, cầm lấy cờ thưởng nói:
“Tôi để nhờ hai cái túi ở chỗ ngài một chút, lúc đi ra tôi lấy sau nhé.”
“Được, cậu đi nhanh đi, tôi trông cho.”
Ngu Tư Ngôn cầm cờ thưởng tìm được phòng làm việc cảnh sát giao thông trực ban buổi trưa, đi vào, khí lạnh mạnh mẽ bên trong khiến cậu mát mẻ trong nháy mắt, nhưng không khí nặng nề lại khiến cậu kéo căng lồng ngực.
“Chuyện gì?” Trong phòng làm việc chỉ có một người, còn lại phỏng chừng đều đi ăn rồi.
Ngu Tư Ngôn đóng cửa lại, bước đi tới, đem cờ thưởng mở ra, trình lên,
“Tôi đến nhận xe, Du QNB007.”
Cảnh sát giao thông trực ban ngũ quan đoan chính, biểu tình nghiêm túc, vừa nhìn liền thấy là người có nề nếp, Ngu Tư Ngôn dự cảm có chút phiền phức, người này chính là gã cảnh sát cầm đồ xuống xe kiểm tra tối hôm qua.
Cảnh sát giao thông này xác thực là cái xương cứng không nhận nhân tình, kết quả cờ thưởng cũng không liếc xem, liền đặt sang một bên, cũng không để Ngu Tư Ngôn ngồi xuống, tự mình đứng dậy đến một bàn khác cầm một cặp văn kiện lại vòng trở lại, vừa lật vừa nói:
“Trước không vội, làm rõ chuyện này xong chúng ta nói cái khác. Xe bán tải Ford màu đỏ, in chữ ‘công ty đòi nợ Thế Thiên Hành’ đúng không, bị trộm từ bao giờ?”
Ngu Tư Ngôn không chút chột dạ, tự mình kéo một cái ghế khác trước bàn công tác, lập tức ngồi xuống, nhìn về phía bảng tên trên bàn.
“Không biết, tối hôm qua mọi người công ty tôi tụ hội ở khu đường giao nhau, uống nhiều liền bỏ xe ở đó, sáng sớm hôm nay thủ hạ đi xem, nói là mất xe, tôi mới báo cảnh sát.”
Cảnh sát giao thông há mồm muốn hỏi tiếp, Ngu Tư Ngôn diễn kịch cũng là một tay có nghề, quả đoán không cho người này cơ hội mở miệng,
“Sĩ quan Phùng đúng không, xe tôi thế nào rồi? Có vấn đề gì không? Có thể cho tôi xem xe trước không, trên xe còn bỏ chút tiền!”
Vừa nghe lời này liền biết là chủ xe thật, Phùng Chiêu Đễ cũng chăm chú hồi đáp:
“Xe không có vấn đề gì cả, chỉ là khóa xe bị cạy, chúng tôi tìm thấy vài mẩu thuốc lá ở trên xe, cũng không phát hiện tài vật nào khác.”
Ngu Tư Ngôn nhăn mày, sắc mặt âm trầm, chẳng qua âm trầm là do không khí quá bí mà thôi.
“Các anh có kiểm tra dưới ghế lái xe không? Tôi dùng túi nilong bọc một ít tiền, cụ thể bao nhiêu tôi không nhớ rõ, nhưng cũng chỉ khoảng 4 5 nghìn.”
Phùng Chiêu Đễ lắc đầu,
“Chúng tôi kiểm tra rất tỉ mỉ, xem ra là bị trộm rồi.”
Có chút vấn đề là tránh không được, Ngu Tư Ngôn thành công đẩy Phùng Chiêu Đễ đi vào ngã rẽ của mình, vậy càng không sợ nói chuyện chính sự,
“Tôi vẫn không nghĩ ra, xe tôi bị trộm, sao lại gọi tôi đến chi đội cảnh sát giao thông lĩnh xe? Không phải cảnh sát hình sự quản sao?”
Phùng Chiêu Đễ giải thích:
“Xe của anh là tôi ngăn lại, lúc đó tôi cùng với đồng nghiệp đang tuần tra, trùng hợp gặp phải, chuẩn bị kiểm tra thí điểm một chút, không nghĩ tới gã kia tắt xe bỏ chạy.”
Ngu Tư Ngôn vội hỏi:
“Vậy người trộm xe đâu?”
Phùng Chiêu Đễ biểu tình có chút không được tự nhiên,
“Không bắt được, chúng tôi đã tận lực đuổi theo, thế nhưng cậu cũng biết, tính năng xe của cậu đặt ở đấy.”
Ngu Tư Ngôn vẻ mặt nghiêm chỉnh,
“Không phải có máy quay an ninh sao.”
Phùng Chiêu Đễ lòng đầy căm phẫn nói:
“Đây nhất định là kẻ phạm tội nhiều lần, hắn quá quen thuộc mặt đường giao thông, sau khi trộm xe vẫn lách theo đường vòng, chuyên chọn khu không có camera, hơn nữa hắn trải một lớp màng phản xạ lên thủy tinh chắn gió, qua cameras không thấy được tình huống trong xe ra sao.”
Ngu Tư Ngôn vờ ngây ngẩn,
“Tấm phản xạ?”
Phùng Chiêu Đễ gật đầu,
“Đúng vậy, xem từ máy quay xác thực là có một tầng màng phản xạ, nhưng lúc chúng tôi kiểm tra lại không phát hiện ra, hẳn là lúc hắn chạy trốn đã cầm đi.”
Ngu Tư Ngôn oán thầm, ông đây tự tay cải trang xe, có thể để các người quay được chắc? !
“Vậy các anh làm sao tìm được xe tôi?”
“Hắn lái xe vào một ngõ nhỏ, vứt xe bỏ chạy.”
Ngu Tư Ngôn hăng hái dắt mũi Phùng Chiêu Đễ,
“Chạy? Hắn quen thuộc đường lại có màng phản xạ gì đó, các anh cũng không đuổi theo hắn, hắn cư nhiên bỏ xe chạy?”
Phùng Chiêu Đễ ấn theo từng bước Ngu Tư Ngôn dụ dỗ, cư nhiên tự lôi ra lô-gích của mình,
“Không chạy còn có thể thế nào, chúng tôi trước sau truy kích, cho dù phía sau không đuổi theo, phía trước còn có trạm kiểm soát chờ hắn, hắn dám không bỏ xe sao.”
Ngu Tư Ngôn nặng nề phun ra một hơi thở,
“Nói như vậy, các anh không bắt được người, còn một chút đầu mối cũng không có?”
Phùng Chiêu Đễ nói:
“Bắt kẻ trộm xe không thuộc phạm vi quản hạt của cảnh sát giao thông chúng tôi, cậu muốn hỏi chỉ có thể sang bên hình sự hỏi, vụ án này ở chỗ chúng tôi được tính là trộm xe, chúng tôi sẽ chuyển cho bên hình sự, nhưng cậu chỉ mất chút tiền như thế, phỏng chừng cũng chỉ có thể lập hồ sơ, còn bắt người, hơi quá sức!”
Ngu Tư Ngôn giả vờ giả vịt trầm mặc một hồi, nhìn đồng hồ trên tường, mở miệng nói:
“Vậy anh có thể mau chóng hoàn thành thủ tục cho tôi không, tôi hiện tại còn cần xe dùng gấp, buổi chiều còn có việc phải làm.”
Nói, Ngu Tư Ngôn móc ra giấy tờ xe, chứng minh thư.
Phùng Chiêu Đễ đè lại tay Ngu Tư Ngôn, nói:
“Ấy, cậu đừng cuống, tôi còn cần điều tra rõ ràng mới được.”
Ngu Tư Ngôn không nhịn được, bốc hỏa lớn tiếng nói:
“Còn phải tra gì nữa!”
Phùng Chiêu Đễ cũng không giận, giải thích nói:
“Đây là quy trình, tôi phải hỏi rõ ràng mới được, lỡ đâu cậu uống say, giả cớ trộm xe trốn tránh kiểm tra nồng độ cồn thì sao? !”
Ngu Tư Ngôn mắt lạnh đăm đăm nhìn chằm chằm Phùng Chiêu Đễ, từng câu từng chữ nói:
“Tôi có bệnh hả!”
Phùng Chiêu Đễ bị ánh mắt Ngu Tư Ngôn hung ác trừng đến trái tim căng thẳng, hô hấp ngừng vài giây, mới thở ra khí đục, khuyên:
“Tôi chỉ là nói, giả thiết mà thôi, tôi biết cậu sẽ không, hơn nữa hôm qua tôi cũng thấy bóng lưng kẻ trộm xe, vóc người cao hơn cậu, trên tay phải còn quấn thanh nẹp, xem ra là mới bị thương, tàn phế còn chạy ra trộm đồ, vừa nhìn là biết không phải thứ gì tốt!”
Ngu Tư Ngôn cố nín cười, diễn xuất hoàn mỹ suýt thì phá công.
Cậu nhớ kỹ. . . Hôm qua Hạng Tường chạy phía sau cậu nhỉ!
Hoãn hoãn sắc mặt, Ngu Tư Ngôn hỏi:
“Anh thấy được mà không bắt được?”
Phùng Chiêu Đễ có chút xấu hổ,
“Hắn đã chạy ra vài trăm mét, hơn nữa, đường nhỏ bên kia đặc biệt nhiều lối rẽ, sao tôi đuổi theo kịp.”
Ngu Tư Ngôn cũng không muốn nhiều lời,
“Vậy anh nói, anh còn cần trình tự gì?”
“Nhân chứng, để chứng minh người lái xe hôm qua không phải cậu.”
Ngu Tư Ngôn khó khăn trả lời:
“Hôm qua tôi ở cùng người trong công ty, bọn họ có thể làm chứng cho tôi không?”
“Không được, không phải nhân viên mới được, như vậy đi, tôi với cậu đi một chuyến, ngày hôm qua cậu liên hoan ở đâu, tôi đi tới đó hỏi ông chủ hỏi một chút chẳng hạn, làm ghi chép là xong.”
Ngu Tư Ngôn con ngươi rụt, xem ra phải thông tri cho Lữ Việt rồi.
Lúc này, cửa phòng làm việc bị một cước đá văng, cô nàng thô lỗ khí phách xé họng hô một câu:
“Anh giai hoàng đế, mẫu hậu phái em tới đưa cho ngài canh đậu xanh thanh nhiệt giải nóng nồng đậm tình thương của mẹ đây!”
Khuôn mặt cương trực công chính của Phùng Chiêu Đễ xoát đen, quát dẹp đường:
“Phùng Hoan! Anh phải nói với em bao nhiêu lần hả, đừng có dùng chân mở cửa, em mọc ra cái tay để làm gì, đâu phải súc sinh 4 chân!”
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: